cô yêu mến, tuổi thanh xuân của cô và cậu ấy đang “mờ ám”, tươi đẹp, bắt cô đành đoạn từ bỏ và rút lại, cô cảm thấy đau lòng
như thể có ai đâm một nhát vào tim.
Còn bên kia, là Lâm Quyên đã
từng cứu cô, hơn nữa vì cô mà bạn ấy mới mười mấy tuổi đã mang bệnh
trong người, dù thế nào đi nữa, cô không thể cự tuyệt người bạn ấy được.
Băn khoăn rất lâu, cuối cùng cô và Lâm Quyên cũng đồng ý với nhau rằng:
Không ai trong hai người họ tỏ tình với Đổng Thành, rốt cuộc ai sẽ ở
cạnh cậu ấy thì phải xem cậu ấy cuối cùng sẽ chọn ai.
Bao năm
nay, cô luôn hối hận rất nhiều vì sự dè dặt ngày đó. Nếu năm ấy trước
khi Lâm Quyên quen với Đổng Thành, mảnh giấy mỏng che giấu tình cảm giữa cô và cậu ấy bị cô chọc thủng, thế thì bây giờ liệu đã là tình hình
khác? Đổng Thành có lẽ sẽ không do dự, mờ ám không quyết giữa cả hai như thế này.
Con người có lúc vì không thể do dự mà trở nên bất chấp tất cả tiến thẳng về phía trước.
Một khi đã có lựa chọn thì ngược lại sẽ trở nên ngần ngại e dè – không biết nên chọn cái nào thì tốt hơn, thôi thà rằng dừng ngay tại đó để từ từ
suy nghĩ.
Chỉ cần không chọn, cũng có nghĩa là mất đi cái nào cũng không quan trọng
Và ba người họ cứ mờ ám như thế. Và càng về sau, cô càng không đoán ra rốt cuộc Đổng Thành gần gũi với cô hơn, hay là với Lâm Quyên hơn.
Rất nhanh đã đến năm lớp mười hai, trước nghi điền nguyện vọng, Đổng Thành
và cô cùng hẹn sẽ thi chung một trường. Do đó cô thấy như hoa nở bừng
trong tim, cảm giác nỗi khổ nặng nề cô phải chịu đựng bấy lâu nay cuối
cùng đã kết thúc.
Thế nhưng sự việc lại không hề tốt đẹp như cô
tưởng tượng. Khi giấy thông báo đã có, cuối cùng cô cũng có thể hiểu
được thế nào là “sét giữa trời quang” – người cùng Đổng Thành thi cùng
một trường không phải là cô, mà là Lâm Quyên.
Cô còn nhớ Đổng
Thành cầm giấy thông báo chạy đến trước mặt cô, trách cô đổi nguyện vọng quá nhanh mà không nói cậu biết, lúc đó trong đầu cô vẫn mù mờ, cô hoàn toàn không nhận ra rốt cuộc như thế là thế nào.
Rất lâu về sau,
đến khi cô quyết định đối mặt với kết quả không thể thay đổi này, cô nhớ lại đêm trước khi điền nguyện vọng, Lâm Quyên đội mưa chạy đến tìm cô:
“Yến Tử, mình và Đổng Thành quyết định đổi nguyện vọng rồi, cậu ấy muốn
thi đại học A, mình cũng không thi vào đại học C nữa, mình quyết định
thi cùng các cậu! Mình và Đổng Thành đã sửa rồi, mình sợ ngày mai nói
cậu biết thì không kịp nên mình đội mưa đến đây!”.
Và thế là, cô
đã tin Lâm Quyên mà không hề nghi ngờ gì, tin người bạn thân đã từng cứu sống cô, không ngần ngại thay đổi nguyện vọng thi đại học.
Chỉ là cô không bao giờ ngờ rằng, trong lúc cô băn khoăn chần chừ như vậy, cô đã đẩy mình ra xa Đổng Thành hơn, rất xa…
“Thì ra người đổi nguyện vọng thực ra chỉ có mình, ha ha, buồn cười quá phải không!”. Trác Yến toét miệng cười giễu mình: “Nực cười hơn là, về sau
mình thấy nước mắt của Lâm Quyên, không hiểu sao mà không trách bạn ấy
nữa, sau đó nhìn bạn ấy vừa khóc vừa cười với mình, chẳng hiểu vì đâu mà mình lại nhận lời, rằng sẽ tiếp tục giữ lời hứa – bọn mình không ai tỏ
tình trước, để Đổng Thành tự chọn lựa”.
Trương Nhất Địch nhìn vào mắt cô không chớp: “Thế nếu…”. Anh trầm giọng: “Cậu ta chọn bạn của cậu thì sao? Dù sao bọn họ cũng gần nhau hơn”.
Trác Yến cười hi hi, cố tỏ ra thoải mái. Thế nhưng nụ cười của cô quá gượng gạo, bán đứng mọi cảm xúc thật sự của cô.
Cô cười rất xấu, gần như đang khóc.
“Vậy thì mình thất tình thôi!”. Tỏ vẻ không quan tâm, cô vừa cười vừa nói.
Trương Nhất Địch nhìn cô, lông mày nhíu chặt, không nói gì.
Một lúc lâu sau, anh đưa tay đến trước mặt cô, vò tóc mái trước trán cô,
mượn những sợi tóc rối bời ấy để ngăn đôi mắt ươn ướt của cô, cũng đồng
thời ngăn cả chính anh.
“Ngốc!”.
Anh buồn bã lên tiếng.
Đêm khuya tĩnh lặng vang lên một tiếng thâm trầm như vậy, nhất thời khiến người ta không nhận ra là anh đang nói ai.
Đêm đã vào khuya mà không hay, Trương Nhất Địch đứng lên định đưa Trác Yến về ký túc.
Trác Yến khoát tay từ chối: “Chẳng mấy bước, tự mình về là được, không cần
đưa không cần đưa, bên trong kia ba tên ấy uống say rồi, cậu cứ ở lại
chăm sóc họ đi!”.
Trương Nhất Địch cố chấp không chịu, Trác Yến cuối cùng đành để mặc anh.
“Vậy đưa mình đến cổng trường là được, đưa vào trường thì cậu yên tâm rồi chứ gì?”.
Trương Nhất Địch nghe lời cô, đưa cô vào trường rồi quay lại quán ăn tìm ba tên yêu quái đã say khướt.
Trác Yến một mình đi chầm chậm trong trường, vừa đi vừa thở dài.
Những bí mật vừa đau khổ vừa ngọt ngào giấu kín trong lòng bấy lâu nay, cứ
ngỡ sẽ giấu kín cả một đời, không ngờ lại trong một đêm thế này mà cô đã bộc bạch tất cả trước mặt một người khác.
Không thể nói là vì
sao mà lồng ngực cứ có cảm xúc buồn bã lạ lùng, như đang thương xót đau
buồn cho quá khứ giấu kín của Trương Nhất Địch, cũng như đang thương xót cho chính mình.
Cô đi rất chậm, bước chân rất nhẹ gần như không
phát ra âm thanh. Vì thế lúc đến trước tòa nhà ký túc, cô không hề làm
kinh động đến hai người đang đứng lặng lẽ trong một góc trước tòa nhà.