nh
đi, bảo tôi biết tối nay tụ tập ở đâu (╰_╯)!
Đối phương khựng lại một lúc.
Một lúc sau, bên kia nhảy ra bốn chữ:
Tôi rất thích cậu!
Trác Yến cảm thấy như phát điên.
Ba cậu đủ chưa! Lúc nào cũng chơi trò này, có biết điểm dừng không hả? Các cậu phải uống thuốc rồi đó! Được rồi, được rồi, tôi biết rồi, các cậu
đều thích tôi, được chưa? Mau nói tôi biết tối nay ta tụ tập ở đâu đi!
Không được đùa nữa! Bà cô đây sẽ giận đấy!
Đối phương lại khựng lại, sau đó gõ một hàng chữ:
Ở quán mà chúng ta thường đến đi!
Trác Yến gõ một biểu tượng gật đầu “ừ ừ”:
Biết rồi! Sẽ xuất hiện đúng giờ không gặp không về, chị đây phải đi học từ
vựng rồi, không điên với các cậu nữa. Tôi sẽ đợi sau khi thi qua cấp sẽ
cười to nhìn các cậu khóc thảm nhé!
Cô chỉnh QQ sang trạng thaí “busy”, ôm quyển sách tiếng Anh bắt đầu học từ vựng.
Trong list bạn thân trên màn hình máy tính, có một avatar ở đó, im lìm, trông có vẻ rất cô độc.
Buổi tối, Trác Yến đến điểm hẹn rất đúng giờ.
Cô đã mua bánh sinh nhật cho Trương Nhất Địch.
Thấy cô đến, Trương Nhất Địch dường như rất vui.
Anh đón lấy bánh kem rồi nói: “Hay là ăn cái này trước”.
Trác Yến ngạc nhiên, cười phá lên: “Hả? Làm gì lại có chuyện ăn bánh kem
trước? Hình như đều để dành đến cuối cùng mà…”. Cô đá mắt với Trương
Nhất Địch: “Này có phải cậu… đói rồi không?”.
Bộ dạng gian xảo của cô khiến Trương Nhất Địch phì cười.
“Ừ, coi là vậy đi! Nào, giúp tôi cắm nến, chúng ta ăn bánh trước!”.
Trác Yến cười hí hí đón lấy cây nến màu sắc: “Cậu là chủ bữa tiệc, cậu lớn
nhất, được thôi, nghe theo cậu; cậu nói ăn bánh trước thì ăn bánh
trước!”.
Ba tên yêu quái kia chỉ đứng mím môi cười, không nói gì, hai con mắt gian xảo nhìn Trác Yến, khiến Trác Yến nổi cả da gà.
Cắm nến xong, Trác Yến đập bàn chất vấn ba tên yêu quái: “Ba tên kia! Nói
mau, cười gian cái gì? Không nói thì tôi bảo lão đại đánh các cậu!”.
Ba người nhìn nhau, cuối cùng bạn Cát Huy hay làm nũng đã đứng ra làm người phát ngôn.
Cậu ta nheo mắt nhíu mày phát ra giọng kỳ quái: “Em Văn Tĩnh – cậu có biết – lão đại của bọn này – tại sao lại – ăn – bánh – kem – trước – không?
Không không không không?”.
Trác Yến lườm cậu ta: “Đừng có nghĩ
bậy bạ lung tung! Có gì nào, mau nói đi! Đừng lải nhải lắm lời, cậu
không sợ kéo dài giọng quá, không hơi nổi sẽ bị tắt thở chết à?”.
Cát Huy phớt lờ câu ác mồm của cô, vẫn cố tình nheo mắt nhíu mày kéo dài
giọng: “Đó là vì ấy – lão đại của chúng tôi ấy – lúc nào cũng đặt – thứ – quan – trọng – nhất lên đầu – tiên…”.
Cậu ta vẫn đang cố sức kéo dài giọng, bỗng dưng giọng nói lại trở nên nghèn nghẹn – giống như
chiếc loa đang phát thanh bị ai đó dùng khăn bông nhét vào vậy.
Trác Yến ở bên cạnh cười lăn lộn.
Thì ra là Trương Nhất Địch cắt một miếng bánh không nhỏ tí nào, rất hung hăng, rất bạo lực nhét nó vào miệng Cát Huy.
“Ai bảo cái miệng cậu chỉ biết nói bậy nói bạ! Bịt kín nó, xem cậu còn tác
quái thế nào!”. Trác Yến không tiếc sức sỉ nhục Cát Huy.
Cát Huy
bỏ mặc tất cả, ra sức nuốt miếng bánh kem đầy ắp ở miệng xuống, vừa nuốt vừa gườm gườm nhìn, bộ dạng thê thảm không tả nổi.
Hai tên yêu
quái kia ôm nhau tỏ ra sợ hãi, run giọng dặn dò đối phương bằng vẻ run
rẩy giả vờ: “Nhớ đó, tối nay đừng bao giờ nói thật với lão đại và Văn
Tĩnh, chúng ta sẽ bị chết no!”.
Hát bài chúc mừng sinh nhật và ước nguyện xong, mọi người nhanh chóng xử lý hết chiếc bánh kem.
Trương Nhất Địch lặng lẽ gói lại đống nến đã cắm xuống và vừa rút ra.
Trác Yến nhìn thấy, không kìm được hỏi: “Sao còn giữ lại? Cháy còn một đoạn ngắn rồi!”.
Trương Nhất Địch mỉm cười: “Đây là kỷ niệm hai mươi tuổi, đồng thời đã chứa đựng mơ ước của tôi, không thể bỏ đi được”.
Trác Yến ù ù cạc cạc gật đầu: “Ờ!”. Đến khi Trương Nhất Địch dọn xong nến
thì vỗ mạnh vai anh: “Bạn à, hôm nay là ngày vui của bạn, hay là – chúng ta không say không về nhé!”. Cô cười hi hi, chớp chớp mắt với anh:
“Chúng ta uống rượu đi! Thế nào?”.
Trương Nhất Địch nhìn đôi mắt sáng rực của cô, hồi lâu không rời mắt.
Đến khi Trác Yến đẩy anh, anh mới cười và gật đầu: “Được, tối nay, không say không về!”. Vì trước đó đã ăn bánh kem nên khi chính thức khai tiệc, mọi người đều
không đụng nhiều đến thức ăn. Năm người ai cũng ôm chai bia, hoàn toàn
giải phóng tư tưởng, vui vẻ thoải mái uống hết mình.
Một lát sau, trên bàn đã đầy một hàng chai rỗng.
Trác Yến dần dần có cảm giác hơi rượu xộc lên đầu. Mọi thứ trong tầm mắt đều có vẻ nhoà nhạt. Ý thức hơi mơ hồ khiến thần kinh trở nên hưng phấn. Cô hào sảng cạn ly với bốn anh chàng kia.
Ba tên yêu quái phòng Trương Nhất Địch còn cao hứng hơn cả Trác Yến.
Mượn hơi men, bọn họ lại bắt đầu quậy phá, giành nhau chen đến trước mặt Trác Yến tỏ tình mãnh liệt.
Trác Yến đã chuếnh choáng say. Cô gạt hết ba tên kia ra, chau mày bực bội
nói: “Ba cậu thật phiền phức! Buổi chiều chẳng phải đã nói rồi hay sao,
lại nữa? Đổi trò chơi khác mới mẻ hơn được không!”.
Cô nói xong, dường như nghe có ai đó nói gì đó.
Hơi men mỗi lúc một bốc, trong đầu như có vô số những chú lùn đang đạp lên
những s