XtGem Forum catalog
Tuổi Xuân Của Em Tòa Thành Của Anh

Tuổi Xuân Của Em Tòa Thành Của Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326784

Bình chọn: 10.00/10/678 lượt.

iống như trước đây cô nói với anh, không có bữa tiệc nào là không tàn.

Tuy rằng mọi người hôm nay có thể gặp nhau, ở bên nhau, nhưng vì cuộc sống

riêng ngày mai, mỗi người đều phải cố gắng thích ứng với những cuộc chia ly hết lần này đến lần khác sẽ xuất hiện trong cuộc sống sau này.

Cô tự an ủi: Không sao, tạm biệt không có nghĩa là lãng quên nhau, chia tay cũng là để chào đón sự trùng phùng mới.

Thế nên, thật sự là không sao, không sao…

Thời gian trôi vèo như nước chảy, trong âm thầm, tháng cũ đã qua, tháng mới vừa tới.

Một ngày đầu tháng, Trác Yến nhận được điện thoại của Trương Nhất Địch.

Trong tích tắc nhìn thấy cuộc gọi đến, tim cô đập rất nhanh.

Cô biết sau cuộc điện thoại này đang ẩn giấu sự biệt ly gần kề của họ.

Anh hẹn cô ở chỗ cũ. Cô y hẹn chạy đến ngôi đình nhỏ ấy.

Lần này, anh đến trước cô.

Anh ngồi quay lưng lại với cô trong ngôi đình. Nghe tiếng bước chân, anh lập tức quay đầu lại, đón cô bằng ánh mắt.

Trác Yến không biết anh có còn giận cô không; gương mặt anh vẫn bình thản, cô không thể nhận ra điều gì.

Thế là cô đành cười bẽn lẽn, rụt rè đưa tay lên, “Hi” một tiếng chào anh với vẻ thận trọng.

Tuy gương mặt Trương Nhất Địch không có biểu cảm gì đặc biệt, nhưng hàng

lông mày khẽ nhíu và nét buồn trong ánh mắt đã tiết lộ một số điều – có

lẽ, anh thực sự không muốn đi; có lẽ, anh muốn ở lại vì ai đó hơn.

Anh bắt bản thân phải nở nụ cười với Trác Yến: “Ngày mai tôi đi rồi, hôm nay gọi cậu ra là muốn nhờ cậu hai việc”.

Rõ ràng anh cười rất đẹp, nhưng Trác Yến lại cảm thấy lòng chua xót.

“Chuyện gì vậy, cậu cứ nói, nhất định là được! Dù là núi đao biển lửa, mình

nhất định sẽ nhận lời hết!”. Cô nhận lời không chút do dự.

Trương Nhất Địch vẫn cười: “Không nghiêm trọng như núi đao biển lửa, sẽ không

khiến cậu khó xử lắm đau. Chuyện đầu tiên là… tôi hy vọng ngày mai cậu

có thể đưa tôi ra sân bay”.

Anh nói xong lặng lẽ nhìn Trác Yến, ánh mắt lộ ra vẻ mong chờ.

Trác Yến cũng lặng lẽ nhìn anh.

Anh mong cô tiễn anh.

Thực ra, cô sợ nhất là tiễn ai đó.

Đối với cô mà nói, thực sự đó là một dạng khổ hình – nhìn người ta sải bước mỗi lúc một xa, cô lại đứng tại chỗ nhìn theo bóng dáng ấy mà tự thấy

đau buồn; mỗi lần như thế, trong lòng cô lại dâng lên một cảm giác bơ vơ không nơi nương tựa, hoang mang mà bất lực.

Nhìn Trương Nhất Địch, cô nghiến răng, ra sức gật đầu: “Được, ngày mai mình tiễn cậu đi!”.

Ánh mắt Trương Nhất Địch loé lên một tia sáng rực rỡ. Ánh sáng ấy như bộc lộ niềm vui và sự an ủi.

“Còn một việc nữa”. Anh cúi xuống nhặt chiếc giỏ tre đặt ở cạnh lên, đưa đến cho Trác Yến: “Cậu giúp tôi chăm sóc Bánh Bao Đậu Đỏ nhé!”.

Trác Yến nhìn con nhím đang sợ hãi nhìn cô trong giỏ, tim bỗng rung lên.

“Đây chẳng phải vật mà mẹ cậu tặng hay sao?”.

Chẳng phải đã nói lúc đầu rằng ngay cả bạn gái anh đòi mà anh cũng không cho ư? Bây giờ, lại giao cho cô nuôi?

“Nhưng… không… không hay lắm đâu…”. Cô lắp bắp nói: “Cậu đem nó sang đó, hai

người cùng nuôi thì tốt hơn… Chẳng phải sẽ đáng tin hơn là giao cho mình nuôi sao; bản thân mình còn thường xuyên quên ăn cơm, mình nuôi bản

thân mình còn không xong, cậu yên tâm giao Bánh Bao Đậu Đỏ cho mình

sao…”.

Trương Nhất Địch cắt ngang: “Nó đã quen khẩu vị ở đây

rồi, đồ ăn nước ngoài không hợp với nó đâu, đi theo tôi sang đó, nó sẽ

không hợp với môi trường sống bên đó”. Anh đặt giỏ lên tay Trác Yến bằng một vẻ không cho phép từ chối, nói với cô như đang đùa: “Huống hồ có

Bánh Bao Đậu Đỏ ở đây, có nó gắn kết chúng ta, tôi sẽ không lo là cậu sẽ quên mất tôi!”.

Trác Yến nghe anh nói mà trong lòng cảm thấy có phần buồn bã.

“Nói linh tinh! Chúng ta thân với nhau như thế, làm sao mình quên cậu được!

Mà là cậu đấy, đừng có bạn gái rồi quên bạn thân đấy nhé!”. Cô ôm giỏ

vào trước ngực, lẩm bẩm: “Cậu yên tâm, mình nhất định sẽ chăm sóc tốt

Bánh Bao Đậu Đỏ! Mình nhất định sẽ không quên cậu đâu…”.

Mãi một lúc sau Trương Nhất Địch mới đáp lời cô: “Ừ!”.

Hôm sau Trác Yến dậy từ sớm để tiễn Trương Nhất Địch.

Họ cùng xuất phát từ trường.

Trên đường, ngồi trong xe taxi, Trác Yến cố tỏ ra thoải mái, tìm kiếm đề tài trò chuyện.

Cô hỏi Trương Nhất Địch: “Sao chỉ có mình mình đưa cậu đi? Bố cậu có đến không? Ba tên yêu quái kia đâu?”.

Trương Nhất Địch trả lời ngắn gọn: “Bố tôi mấy ngày nữa sẽ đến thẳng đó thăm

tôi; còn về ba tên kia, hôm qua tôi đã chào tạm biệt họ rất lâu rồi, hôm nay không bắt bọn họ đưa đi nữa”. Anh quay sang nhìn Trác Yến, nhìn vào mắt cô, nói: “Tôi không nghĩ là còn có người khác đi tiễn tôi”.

Trác Yến không dám nhìn thẳng vào ánh mắt nóng bỏng của anh, nhanh chóng quay đi.

Trên đường hơi đông xe, lúc họ đến sân bay thì không còn nhiều thời gian nữa.

Trác Yến tranh thủ thời gian dặn dò Trương Nhất Địch: “Cậu nhớ tự chăm sóc

lấy bản thân, phải chú ý ăn uống, còn phải chăm liên lạc với mọi

người…”.

Trương Nhất Địch bỗng ngắt lời cô.

“Trác Yến”.

Anh nhìn cô chăm chú, gương mặt không một nụ cười, tỏ vẻ nghiêm túc và

chân thành: “Hay là cậu thử giữ tôi lại, xem tôi có chịu ở lại không?”.

Trác Yến sững người.

C