ra nụ cười vô tội.
“Cơm
nắm đậu đỏ.”
Oanh!
Trương Triệt Nhất chớp mắt mặt tối sầm, tức giận đột nhiên nhảy dựng lên.
Cậu muốn chửi ầm lên, đầu lưỡi lại đau đớn không thế mở miệng, một cảm giác
ngứa ngáy hiện lên trên da, như bị vô số con bọ bò bò cắn cắn ──
Đáng chết, cậu bị lòng nhân từ của chính mình hại chết!
Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời! Cậu vậy mà lại bị con nhóc này lừa lần nữa!
Ngu muội trúng quỷ kế của nó!
Thư Mi giống như con thằn lằn nhỏ, nhanh chóng lui về phía sau, đảo mắt chạy
tới nơi tay cậu không với tới được.
“Anh
trai, cơm nắm này ăn ngon không? Em đã thử qua rất nhiều lần, rốt cục mới đem
vị đậu đỏ hoàn toàn loại bỏ được, một chút đều ăn không thấy.” Bé cong
môi cười ngọt ngào, đôi mắt sáng rực lấp lánh, lóe ra tia giảo hoạt. “A, không xong,
em bây giờ mới nhớ, anh bị dị ứng với đậu đỏ, không thể ăn loại đồ
này.”
Những người thân cận Trương gia đều biết, Trương Triệt
Nhất tuy rằng thân thể khoẻ mạnh, lại
có một chứng sợ đậu không lớn không nhỏ, nếu như có chất đậu vào trong tế báo
sẽ dẫn phát chứng dị ứng này của cậu rất nghiêm trọng, một khi đã ăn nhầm, lập
tức sẽ ngã xuống đất không dậy nổi, mấy ngày không thể xuống giường.
Từ khi bé bước vào Trương gia, Kha Tú Quyên liền đem “lịch sử
trúng độc” của con trai trở thành
truyện cười kể cho bé nghe. Cho nên nói, đối với phản ứng mẫn cảm của cậu, bé
là nắm giữ nhất thanh nhị sở* a!
*Aoi:
theo mik “điều tra” câu đấy có nghĩa là rõ ràng, rành mạch
“Cô
──” Cậu giãy dụa mở miệng, cho dù cơ bắp đã bắt đầu muốn
bủn rủn, nhưng vẫn cố gắng chống đỡ, đi từng bước về phía bé.
“Một,
hai ──” Thư Mi nghiêng đầu, một tay gẩy gẩy bím tóc, chậm rãi
đọc giây, căn bản không tính chạy trốn, khẳng định tính mạng mình vô lo.
Trương Triệt Nhất nghiến răng trừng bé, thân hình cường tráng run run. Một trận
bóng tối đánh úp lại, ý thức của cậu càng lúc càng mơ hồ, rốt cuộc chống đỡ
không được.
Đáng chết, cậu không thể té xỉu! Cậu muốn giết con bé! Cậu muốn tháo con nhỏ
kia thành tám khối, không cho nó đi gây họa nhân gian! Cậu muốn ── cậu muốn ──
cậu muốn ──
Phanh!
Trương Triệt Nhất ngã xuống. (aoi: *sụt sùi* xin chúc mừng Triệt ca đã anh
dũng hi sinh để bảo vệ nhân gian nhưng kh thành công)
Quân tử báo thù, ba năm không muộn.
Đối với “tiểu
nhân” Thư Mi mà nói, muốn báo thù,
chờ bao lâu cũng không tính là trễ.
Chính là, ông trời đối đãi bé không tệ, chỉ để bé phải đợi mấy tháng, đã đưa
đến cho bé cơ hội tốt này, để cho bé có thể chỉnh cái tên ngược đãi trẻ em kia,
còn không lo bị trả thù.
Hắc hắc, Trương Triệt Nhất thật sự quá ngây thơ rồi! Cậu tổng cộng đánh bé mười
bốn lần, trên cái mông nhỏ đáng thương của bé, ra sức đánh hai trăm tám mươi
phát, bé làm sao có thể chịu để yên đâu?
Khi vợ chồng Trương gia về nhà, phát hiện chứng dị ứng của cậu con trai phát
tác, chỉ có thể luống cuống tay chân đưa cậu lên giường, thầm oán cậu lớn như
vậy rồi, ăn cái gì cũng không cẩn thận chút, hoàn toàn không thể tưởng được,
cái cô bé bận rộn, đoạt công việc chiếu cố bệnh nhân kia chính là đầu sỏ gây
nên.
Xử lý xong cho con, Trương gia vợ chồng mang ra các loại lễ vật, rồi lại một
trận khóc ôm, lưu luyến không rời. Bọn họ nắm tay Thư Mi, ân cần dạy bảo, nói
đến tận tối.
Thẳng đến đêm khuya, đôi vợ chồng tiến vào mộng đẹp, một cái đầu nhỏ chậm rãi
nhìn quanh cửa phòng, đôi mắt trong suốt nhìn trái, nhìn phải, xác định bốn bề
vắng lặng, sau đó chuồn êm đến phòng Trương Triệt Nhất.
Thanh niên anh tuấn nằm trên giường, hai mắt nhắm nghiền, sắc mặt tái nhợt, cho
dù đang hôn mê, cặp mày rậm kia vẫn đang nhăn lại, không có thả lỏng.
Bé lặng lẽ ngang nhiên đi vào, đến mép giường, tới gần xem mí mắt anh tuấn kia,
thẳng đến lúc sau mới dám bạo gan suy nghĩ.
Nói thật, anh ta tuy rằng đáng giận, nhưng xác thực rất đẹp trai ──
A, không nên không nên, cho dù anh ta đẹp trai, cũng không thể chấp nhận hành
vi ngược đãi trẻ em của anh ta được, bé sao có thể bị “sắc đẹp” làm mê muội, nhìn đến ngây người đâu? Thời gian cấp
bách, bé phải nhanh chút đem ống heo bảo bối tìm ra mới được!
Thư Mi hít sâu một hơi, giống như kẻ trộm, ở trong phòng lục tung, thỉnh thoảng
quay đầu lại, xác định tuấn nam vẫn như cũ ngủ say bất tỉnh.
“Anh
rổt cục giấu ống heo của tôi ở đâu?” Bé
thì thào tự nói, cũng không phải chờ mong cậu có thể trả lời, đôi tay nhỏ bé sờ
loạn, cuối cùng rốt cục đụng đến dưới giường. “A, ở chỗ này sao?
Ừ, đây là cái gì? Giầy? Không phải này ── đây là cái gì? A!” Bé kinh hỉ hô nhỏ, quả nhiên từ dưới giường lấy ra
được ba con ống heo nhỏ.
Đại khái là bé kinh hỉ hoan hô, kinh động Trương Triệt Nhất, đôi mắt phút chốc
mở, hung ác trừng bé, ánh mắt cậu lợi hại, quả thực như muốn dùng nó để đâm
trên người bé hai cái lỗ.
“A!” Bé khẽ kêu một tiếng, liên tục lui về phía sau, tuy
rằng bộ dáng chật vật, hai tay ôm chặt ống heo, kiên trì muốn cùng ống heo bảo
bối đồng sinh cộng tử.
Oa, dọa chết người! Mẹ không phải đã nói, anh ta uống thuốc dị ứng xong sẽ mê
man mấy
