Trấn nhỏ quả thật rất nhỏ, chỉ có mấy hộ dân nhưng rất nhiều cầu. Kiều đều sơn đỏ thắm, cô đơn độc lập, tinh xảo và uyển chuyển, thanh quý và tao nhã. Một con sông vắt qua trấn nhỏ, bên bờ sông đầy những tảng đá lớn, rêu phủ xanh rì làm bạn với nước sông róc rách. Những gốc tùng cổ kính cao lồng lộng càng khiến trấn nhỏ thêm thanh tú. Qua trấn nhỏ là một khu ruộng lớn, có mấy người nông dân đang đứng bên bờ ruộng.
Ở giữa một nhà là mấy gian phòng, hàng cây ăn quả dày đặc vây quanh, bờ tường bằng bùn đất đầy những dây bìm bịp, trước cửa là một giếng nước, mấy con gà đang nhàn nhã đi trong sân, trong phòng, bên trên là những xà nhà không sơn, mấy ô cửa sổ vốn sơn son đỏ thẫm giờ đã bong tróc đi, đồ đạc làm từ trúc sáng bóng, mấy món đồ trang trí nhỏ, một quyển sách bị gió thổi loạn, tất cả cho thấy cuộc sống nhàn nhã, thanh cao của gia chủ.
Phòng bếp ở phía tây, có một nha đầu đang nấu cơm, đầu toát mồ hôi, Liễu đại gia nói hôm nay phu nhân và tiểu thư tới, nàng phải biểu hiện cho thật tốt, nhà này trả lương không ít, còn hơn làm ruộng nhiều. Nghĩ vậy, tiểu nha đầu lại cười thật hồn hậu.
Hai cỗ xe ngựa chậm rãi đi men theo con đường đầy đá vụn, một cô nương che mặt cùng một vị phu nhân sang trọng xuống xe, một thanh niên chuyển mấy rương hòm từ trên xe xuống.
Liễu Tuấn từ trong phòng bước ra đón:
- Phu nhân, tiểu thư, hai người đã đến rồi, mấy ngày nay tôi đều đứng ngồi không yên, sợ có sơ xuất gì thì biết phải làm sao đây?
Mạc phu nhân nhìn xung quanh, hít sâu một hơi rồi mỉm cười nói:
- Không phải chúng ta vẫn tốt đó sao! Đã lâu không đi ra ngoài, đi du sơn ngoạn thủy, phơi nắng ấm áp, ngửi hương hoa cỏ thơm ngát, thật sự rất thư thái đó! Vũ Nhi, con nói đúng không?
Vũ Nhi sau lớp khăn che mặt cũng cười gật gật đầu:
- Liễu tổng quản chọn nơi này rất được, tĩnh lặng cũng không bị người ngoài quấy nhiễu. Về quê không khí tươi mát, rau gạo cũng tươi xanh, thật tốt!
Nàng vén khăn che mặt lên, gương mặt thanh tú mỉm cười như hoa, vẻ mặt thật dịu dàng.
- Tiểu thư gầy đi một chút đó, khí sắc phu nhân lại rất tốt.
Liễu Tuấn sợ hai người phơi nắng lâu sẽ mệt, vội mời các nàng vào trong. Người con trai kia ngại ngùng khiêng thùng đi theo sau, Liễu Tuấn thương yêu hỏi:
- Hoa Nhi, mệt sao?
Người kia cười cười lắc đầu. Để tiểu thư và phu nhân cho người khác chăm sóc thì Liễu Tuấn không an toàn, vừa đến Giang Nam tìm được chỗ nghĩ tạm thì ông đã bảo con trai đang làm ở xưởng tơ lụa Giang Nam lặng lẽ lên kinh thành đón hai người.
Mạc Vũ Nhi nhìn thư phòng và phòng ngủ thì rất thích, lão quản gia vẫn rất hiểu tính cách của nàng. Liễu Tuấn rót hai chung trà xanh:
- Phòng ở tôi không sửa lại, sợ khiến người ta để ý. Ở đây tuy thanh tĩnh nhưng được cái ít người đến, cũng chỉ có một số nông dân gần đây qua lại cho nên phu nhân và tiểu thư cứ an tâm ở lại. Một số đồ dùng hàng ngày tôi đã bảo Hoa Nhi đi mua, thêm chút thời gian nữa xưởng tơ lụa cũng sẽ đưa quần áo và đồ ăn đến.
Xưởng tơ lụa là sau khi tiểu thư mở Tầm Mộng phường thì cùng người khác gây dựng, đặt tại Giang Nam, giờ đến đây thì đương nhiên phải trông cậy vào đó.
- Ừm, Liễu tổng quan đúng là chu đáo cẩn thận, lại mời thêm ba nha đầu đi, một người nấu cơm, một giặt quần áo thu dọn nhà ở, một người chăm sóc mẫu thân, phải lanh lợi một chút. Mấy năm qua Tầm Mộng phường kiếm được một khoản không nhỏ, không cần sống quá kham khổ, ông đừng mãi bận rộn nữa, cũng nên hưởng phúc đi thôi.
Mạc Vũ Nhi cảm kích nhìn Liễu tổng quản, mấy năm nay chỉ cần có việc thì ông sẽ luôn chạy trước chạy sau.
- Mua mấy căn nhà ở gần đây, giúp Hoa Nhi lấy vợ đi! Từ nay về sau, nơi này ông là chủ hộ, tôi và mẫu thân không cần lộ diện, có ai hỏi thì nói là họ hàng từ xa đến thăm.
- Vâng, tôi đã thuê đến rồi, đó đều là các cô nương nhà nông, rất giản dị.
Lời của tiểu thư như đã nhìn thấu hồng trần, chỉ có lúc nhìn phu nhân thì mới có chút tình cảm. Liễu Tuấn thở dài thương cảm.
Mạc phu nhân nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng nữ nhi, hai mắt khép lại như đang đè nén cảm xúc gì đó:
- Vũ Nhi, con còn nhỏ, theo mẫu thân về quê rất thiệt thòi.
Đây là nơi dưỡng lão, sao có thể để một cô nương như hoa ở lại mãi. Mạc Vũ Nhi khẽ oán trách:
- Mẫu thân lại nói linh tinh gì đó, có mẫu thân thì mới có nhà, có người nhà ở bên thì còn thiệt thòi gì. Hơn nữa về quê còn có rất nhiều cảnh đẹp để thưởng thức, con rất tò mò đó.
Liễu Tuấn không đành lòng nhìn phu nhân và tiểu thư lo lắng cho nhau, vội ra ngoài gọi một nha đầu mặc áo hoa đi vào:
- Đây là Hồng Diệp, sau này sẽ chăm sóc cho phu nhân. Cũng không còn sớm nữa, hai người đi đường cũng mệt mỏi rồi, rửa mặt chải đầu rồi ăn cơm đi thôi! Tiểu nha đầu này tay nghề tuy không thể so với liễu viên nhưng cũng tạm ổn đí.
Hồng Diệp ngoan ngoãn đỡ Mạc phu nhân vào phòng. Đã nhiều ngày qua, Liễu đại gia đã dạy dỗ các nàng rất cẩn thận, mặc dù không như khi làm việc ở nhà giàu có nhưng người ta chỉ cần thành tâm học hỏi là được. Phu nhân đây trông rất thân thiết, tiểu thư kia lại xinh đẹp như tiên tử. Hồng Diệp đi tới, không nhịn được lén quay đầu nhìn
