Teya Salat
Tương Tư Như Mai

Tương Tư Như Mai

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324840

Bình chọn: 7.5.00/10/484 lượt.

10 dặm rồi, các quan gia đang chuẩn bị sẵn sàng để nghênh đón đó. Qua lúc này là ông cũng có thể vào thành rồi."

"À, như vậy sao! Xin hỏi hôm nay đón vị Vương gia nào?" Liễu Tuấn không khỏi có chút tò mò, đằng nào cũng phải chờ thêm một lát nữa mới có thể vào thành, không bằng nghe một chút giết thời gian.

"Còn có ai có mặt mũi lớn như vậy, làm cho các quan viên xếp thành hàng lại bày tiệc rượu, chỉ có đệ đệ được hoàng thượng sủng ái – Vương gia Hướng Bân mà thôi! Nghe nói vì vị công chúa này mà Vương gia đã đi ngàn dặm xa xôi đến tận biên giới Mông Cổ để nghênh đón đó!

Liễu Tuấn vừa nghe thì không khỏi hít phải ngụm khí lạnh, quay đầu nhìn tiểu thư ngồi trong xe, nàng đang ôm bình lặng lẽ nhìn qua đây. Ông vội cảm ơn người qua đường, quay về trước xe ngựa, vội kéo rèm xuống. "Tiểu thư, trời rất lạnh, tiểu thư nên ngồi yên trong này đi! Cổng thành giờ phải nghênh đón một vị Vương gia, đợi lát nữa mới có thể vào thành đó!"

Mạc Vũ Nhi "Ừm" một tiếng, suy nghĩ rồi nói: "Chân ta ngồi đã tê rồi, nếu đã phải đợi thì ta đi xuống đi lại một chút vậy."

"Không được!" Liễu Tuấn bối rối la lớn khiến Mạc Vũ Nhi ngây người, "Làm sao vậy, Liễu Tuấn?"

Ông không thể để tiểu thư đang đau xót phải chịu đựng thêm gì nữa, bất luận thế nào ông cũng không thể để tiểu thư biết Hướng Vương gia đi đón một vị công chúa về kinh. Trong lòng tiểu thư, Hướng Vương gia chiếm vị trí rất quan trọng. "Bên ngoài rất lạnh, tiểu thư giờ vừa mệt vừa yếu, nếu bị bệnh thì làm sao bây giờ!" Hồng Diệp lần đầu xa nhà không quen khí hậu làm hại tiểu thư không có ai chăm sóc mà ngược lại còn phải đi chăm sóc nàng.

"Cũng đúng!" Mạc Vũ Nhi cảm thấy hận mình vô dụng, nếu mình là nam tử thì thật tốt, giờ chỉ có thể ngồi trong xe ngựa không dám đi ra ngoài. Liễu Tuấn lén lút ra hiệu với xa phu để hắn đánh xe ngựa qua ven đường.

Quả nhiên, chỉ chốc lát sau đã thấy từ xa có bụi đất bay lên, cờ xí phấp phới, đi trước là đoàn nghi thức, sau đó là mã đội, cuối hàng là bộ binh. Giữa đội ngũ có hai con ngựa cao hẳn lên, một nam một nữ ngồi đó. Nam tử tuấn nhã, nụ cười ôn hòa, áo choàng màu bạc khiến thần thái càng hiên ngang xuất chúng, áo choàng màu đỏ như lửa, trong vẻ quyến rũ phong tình lại lộ ra sự anh khí mà ít nữ tử nào có được. Nàng đang hưng phấn nhìn đông nhìn tây, nam tử thì kiên nhẫn giảng giải cho nàng. Đúng là một hình ảnh đẹp, tuấn nam anh nữ khiến ai nhìn cũng hâm mộ vô cùng. Dù sao cũng là vương tôn công chúa, khí chất đẹp đẽ, dung mạo bất phàm.

Dù là ba năm không gặp nhưng Liễu Tuấn vẫn có thể nhận ra nam tử kia là Hướng Bân Vương gia chỉ trong chớp mắt, nghĩ đến người còn lại chính là công chúa Mông Cổ, thật xứng đôi! Đáng thương cho tiểu thư nhà ta, ông quay đầu nhìn vào xe ngựa, lòng hoảng hốt, chỉ thấy Mạc Vũ Nhi đang xốc rèm xe lên nhìn về phía Hướng Bân không chớp mắt, hai má đã chẳng còn chút máu nào mà đến môi cũng trắng bệch.

Nàng đã nhìn rõ, không phải là hoa mắt, đó là Hướng đại ca, vị kia là ai nàng không cần đoán cũng hiểu. Không hận không buồn, nàng từ từ buông rèm kiệu, tất cả điều này chẳng phải là tự mình gây ra sao? Ông trời để cho nàng tận mắt nhìn thấy cảnh tượng này chẳng phải là đang ám chỉ nàng không cần vướng bận chuyện hồng trần gì nữa sao? Hai tay run run ôm chặt cái bình, liều mạng ôm chặt vào lòng, nước mắt rơi từng giọt từng giọt, vì sao tim vẫn còn đau?

"Tiểu thư?" Liễu Tuấn ở bên ngoài lo lắng gọi, nàng cố gắng nuốt nước mắt, bình tĩnh trả lời.

"Đội quân qua rồi, chúng ta sẽ vào thành."

"Được!" Nàng chẳng còn cách nào để nhớ mong đến một người nữa. Mẫu thân nói đúng, có khi rời khỏi cuộc đời này cũng chưa chắc đã là chuyện không hay. Nếu như qua đó, nàng sẽ vẫn là con gái nhỏ của Mạc gia, sẽ có người thương, có người che chở, vĩnh viễn không lớn lên, không cần phải gánh vác trách nhiệm mà nàng cũng không hiểu thì chẳng phải là tốt lắm sao? Cúi đầu nhìn chiếc bình trong lòng, trái tim chết dần chết mòn, tiễn mẫu thân đi rồi, nàng cũng nên đi.

Xe ngựa lại bắt đầu di động, Hồng Diệp đã tỉnh lại khỏi giấc mộng mơ hồ, xốc rèm kiệu nhìn phố xá ven đường, vui vẻ hô to gọi nhỏ. Mạc Vũ Nhi nghiêng người nhìn qua, kinh thành vẫn phồn hoa, náo nhiệt như ba năm trước, trời đã chạng vạng, những hạt tuyết nhỏ bay bay nhưng trên phố vẫn rất đông người, tiếng người buôn bán rao hàng vang lên liên tiếp, cửa hàng cũng không đóng cửa, mùi cơm nóng hổi từ ngõ nhỏ thổi đến làm ấm lòng người đi xa.

Liễu Tuấn cho xe ngựa dừng lại trước một khách điếm, ông xuống xe, xốc rèm để cho Hồng Diệp đỡ Mạc Vũ Nhi chậm rãi đi xuống. Ngồi đã lâu, phải một lúc sau Mạc Vũ Nhi mới đứng vững lại. Tiểu nhị bước lên đón, nhìn Mạc Vũ Nhi mặc quần áo tang và chiếc bình trong tay nàng, vội xoay người đi về. Chỉ một lúc sau đã thấy một quản gia đi tới hét lớn: "Đi, đi đi, đi xa một chút, cửa hàng đây đã kín khách rồi, mời qua nhà khác đi." Trước khi đi còn bỏ thêm một câu "Xúi quẩy!"

Liễu Tuấn giận dữ nổi trận lôi đình, định bước lên nói lại thì Mạc Vũ Nhi đã ngăn cản, "Không cần, người làm ăn luôn coi trọng vận may, đừng so đo, chúng ta qua c