t, anh không làm được. Em ở
bên anh ta khiến trái tim anh đau đớn tột cùng, ghen tuông, sẽ khiến anh mất hết lý trí.”
Trầy trật điều khiển xe lăn, Việt Tuyên từ từ
rời khỏi cửa sổ. Bên ngoài mưa mù dày đặc, cô vẫn ngồi như vậy, toàn
thân lạnh buốt. Giây phút này, cô đột nhiên hoảng hốt! Cô muốn nói với
anh, không phải thế, cô không hề lừa dối anh, cô không hề thân mật với
Việt Xán, đó chỉ là Việt Xán cưỡng bức cô, người cô yêu là anh, người cô thích là anh, anh đã hiểu lầm cô rồi, anh nghĩ oan cho cô rồi!
Có hàng ngàn cách có thể cứu vãn.
Cô có thể nũng nịu, có thể tủi thân, có thể hùng hồn tranh cãi, thậm chí
có thể phẫn nộ, vì anh thích cô, anh lúc nào cũng tin tưởng cô, vì anh
tình nguyện tin cô!
“Việt Tuyên!”
Nỗi sợ hãi xâm chiếm
toàn thân, nỗi sợ chưa từng có bao giờ, như thể có thứ gì đó quý giá
tuột khỏi tay cô. Chạy lại bên anh, nỗi sợ hãi không thể kìm hãm đó đã
khiến cô quỳ thụp xuống bên xe lăn, ngẩng đầu nhìn anh van nài:
“Việt Tuyên, sao anh lại nghĩ rằng…”
“Em đi đi.”
Không giấu được nỗi thất vọng và ngán ngẩm trong nét mặt, sắc môi nhợt nhạt,
Việt Tuyên không nhìn cô, chỉ hất tay về hướng cánh cửa.
“Không, em không đi.”
Hít một hơi thật sâu, nắm chặt lấy xe lăn của anh, Diệp Anh gắng nở nụ
cười, nói: “Chúng mình vừa mới đính hôn, em không đi đâu hết, em phải ở
bên cạnh anh, bên anh cả đời, anh đừng hòng đuổi em đi!”
Viên kim cương đen trên tay cô nhấp nháy chói mắt.
Là tuyên bố vô cùng chắc nịch. Anh là của cô, cô có quyền ở lại bên cạch anh.
“Nếu thích chiếc nhẫn này, em có thể giữ lại…”, giọng nói yếu ớt và mệt mỏi, ánh mắt Việt Tuyên chỉ lướt qua ngón tay cô rồi quay đi. Bắt đầu không
thể kiềm chế được hơi thở trong lồng ngực, hơi thở càng lúc càng gấp
gáp, đôi má đỏ bừng, anh nắm chặt xe lăn, những ngón tay trở nên xanh
xao.
“Chậm một chút, bình tĩnh!” Nhận ra sự bất ổn của anh, Diệp
Anh vô cùng sợ hãi, vội vã đứng dậy, đến vỗ lưng cho anh, bệnh hen suyễn của anh đã không phát tác trong một khoảng thời gian khác dài.
“Rít… Ấc…”
Toàn thân run rẩy, dù đã ra sức kiềm chế, lồng ngực anh vẫn phát ra tiếng
khò khè dữ dội, thiếu dưỡng khí, đau đớn đến mức muốn nổ tung, sắc mặt
càng lúc càng đỏ, trước mắt tối sầm, cảm giác đau đớn đến ngạt thở khiến cơ thể anh bắt đầu co giật! Cảm giác đau đớn quen thuộc đó… Sự đau đớn
và ngạt thở đeo bám anh triền miên như hình với bóng từ ngày anh chào
đời đó… Trong cơn đau đớn dồn dập, anh mơ hồ thấy gương mặt sợ hãi,
hoang mang của cô đang hô hoán. Trong cơn choáng váng, anh thấy cô dường như đang cố gắng banh miệng anh ra, cho anh dùng thuốc. Dưỡng khí trong ngực càng lúc càng ít, ngột ngạt và đau đớn như bàn tay ác quỷ, mồ hôi
lạnh toát ra từ sống lưng khiến anh dường như quay lại đêm hôm đó… Tường vi trong vườn sắp nở rộ, nhưng lúc đó anh ý thức được rằng, tất cả
những người anh yêu… đều sẽ rời xa anh…
“Việt Tuyên!”
Nghe thấy tiếng gọi, Tạ Phố, Tạ Bình và y tá đặc biệt từ ngoài cửa chạy vào. Tay cầm bình xịt, Diệp Anh lo lắng gọi, cô không thể khiến Việt Tuyên
mở to miệng, chẳng có cách nào giúp anh dùng thuốc! Hai hàm răng cắn
chặt run rẩy, đôi môi Việt Tuyên đã tím tái, sắc mặt tái mét lại đỏ lên
một cách kỳ quái, cả người anh co giật, run rẩy đầy đau đớn. Y tá, Tạ
Phố, Tạ Bình đều vây quanh giúp đỡ những vẫn không cách nào làm anh hít
được thuốc!
Trong bóng đen ngột ngạt.
Tất cả mọi âm thanh
đều dần dần biến mất… Chỉ còn lại đôi mắt đen láy của cô… Đôi mắt đen
láy xinh đẹp dường như có thể nuốt trọn sinh mạng anh…
Từng chùm, từng đóa tường vi trong biển tường vi trắng âm thẩm nở rộ, cô gái nhỏ
lặng lẽ ngồi bên anh, dùng cành cây vẽ tranh… Trên con dốc đầy sao, xa
xa, người thiếu nữ tóc đen, đôi mắt lạnh lùng bước ra khỏi cổng trường,
Việt Xán quay đầu nói với anh, nhìn xem, đó chính là cô gái mà anh thích đấy.
Trên xe lăn, chàng trai trẻ là anh lặng thinh, chăm chú nhìn người thiếu nữ xinh đẹp tựa đêm sâu đó.
Anh không nói với Việt Xán…
Đó cũng là…
Người con gái mà anh thích…
Lồng ngực ngột ngạt muốn nổ tung! Bóng tối nuốt chửng ánh sáng, trong cơn
đau đớn dữ dội, bên tại vọng lại giọng nói đầy thù hận của Việt Xán sáu
năm về trước.
“Tạ Việt Tuyên, là tao đã mù, nên mới xem mày như
em trai! Tín nhiệm mày, tin tưởng mày! Mày là kẻ bỉ ổi, vô liêm sỉ nhất
trên đời này! Mày ngụy trang thành kẻ hiền lành, lương thiện nhưng trong lòng còn bẩn thỉu hơn cả những thứ ô uế nhất! Tao sẽ trả lại mày tất cả những gì mày đã làm! Tao sẽ hủy hoại tất cả mọi thứ của mày! Tao sẽ làm cho mày căm hận sự tồn tại của chính mình!”
Bẩn thỉu hơn cả…
những thứ ô uế nhất. Đúng vậy. Bẩn thỉu hơn cả những thứ ô uế nhất. Cơn
đau đớn trào lên, nhấn chìm anh, từng hình ảnh, từng khoảnh khắc, từng
cảnh tượng, những sự bẩn thịu lọt vào mắt khiến anh mỗi ngày một trầm
lặng. Đêm mưa gió đó, cô hôn anh, ôm anh lăn vào vũng lầy trong mưa, cô
nói, anh bây giờ cũng dơ bẩn như cô rồi. Nhưng cô đâu biết rằng, cô đã
sai lầm biết nhường nào. Cô không hề dơ bẩn. Cô sạch sẽ như một đóa
tường vi trắng mới nở, dù có bị lấm lem b