không chịu đựng được hét lên, sụp đổ, liều mạng đẩy hắn ra!
“Rầm!”
Hắn ra sức đập đầu cô vào cửa sổ, “rầm” một tiếng, bóng tối và mùi tanh
nồng bao trùm lấy cô, trời đất quay cuồng. Cô không thể mở mắt, đau đớn
tột cùng khiến cơ thể trở nên tê liệt!
“Nói! Thằng nhóc khốn khiếp đó là đứa nào?”
Hắn hung hãn ra sức đập đầu cô vào cửa sổ một lần nữa, những giọt đỏ tươi
chảy ra, vương trên đóa hoa tường vi mới nở trên cửa sổ. Những đóa hoa
trắng tinh khiết phút chốt nhuốm màu đỏ, tiếng gào của Sâm Lạc Lãng vang dội bên tai cô:
“Mày lại dám bỏ trốn với nó à! Con tiện nhân!”
Hơi thở phả ra mùi rượt khiến người khác buồn nôn, hắn nói rồi xé rách
quần áo của cô và chiếm đoạt cô như một con thú hoang!
“Cút ra!”
Nỗi sợ hãi như bóng tối đổ ập xuống, cô sụp đổ hét lên, dốc hết sức lực,
móng tay cấu mạnh lên mặt hắn! Đến mức cô thậm chí có thể cảm nhận được
hơi nóng của da thịt!
Sâm Lạc Lãng đau đớn hét lên một tiếng!
“Con tiện nhân!”
Hắn phẫn nộ đá cô từ cửa sổ đến bên bàn, khiến cả người cô văng ra, trán
đập vào góc bàn nhọn hoắt. “Rầm”, như thế va vào một lưỡi dao găm, thứ
chất lỏng màu đỏ vương khắp nơi! Cô co quắp nằm trên mặt đất, đau đớn
đến mức không còn đủ sức phát ra một tiếng rên rỉ!
Sau cơn hôn
mê, cô mơ màng tỉnh lại, chưa kịp lấy tay quệt vết máu dính trên mí mắt, đã cảm thấy mình không một mảnh vải che thân, hơi lạnh khắp người, còn
gã đàn ông toàn thân nồng nặc mùi rượu kia đang định giở trò.
“Xán…”
Giống như một con cá giãy chết, cô liều mạng vùng vẫy, giãy giụa, nhưng gã
đàn ông lại như ngọn núi ngàn cân, chân tay cô bị ghìm chặt trên đất,
máu chảy trên mặt!
“Xán…”
Ánh đèn đường mờ ảo, mưa nhỏ lất phất, tường vi nhuốm máu, chàng thanh niên đó sẽ đến cứu cô, một lúc
nữa, chàng thanh niên sẽ chạy như bay đến đầu ngõ, sẽ xông lên, sẽ cứu
cô, sẽ nắm lấy tay cô, sẽ đưa cô đến vương quốc xinh đẹp trồng đầy hoa
tường vi!
Nền đất lạnh ngắt.
Cô tuyệt vọng kêu gào.
“Xán…”
Trước mắt mơ hồ, thấp thoáng xuất hiện một bóng người, máu trên người đã đông lại, mở to mắt, trong giây lát, cô vui mừng khôn xiết:
“Xán”
Sâm Lạc Lãng toàn thân nồng nặc mùi rượu, ngẩng đầu lên khỏi ngực cô, bỗng
nhiên cười như điên dại, đẩy mạnh đầu cô:”Công chúa nhỏ của ta, nhìn rõ
xem đó là ai đi!”. Bóng người mơ hồ dần rõ, trái tim cô ngay lập tức
trĩu nặng! “Mẹ..” Cô dường như không dám tin vào mắt mình. Mẹ cô không
muốn bỏ trốn cùng cô, nên cô đã cho thuốc ngủ vào nước uống của me, đợi
Xán đến sẽ đẩy mẹ cùng trốn đi. Mẹ đáng lẽ đang ngủ say, sao có thể đi
ra khỏi phòng vào lúc này?
Đôi mắt thẫn thờ như hang sâu tăm tối, cơn gió chiều mát rượu thổi qua cửa sổ phòng, bên ngoài đài phun nước
bắn tung tóe, hoa cỏ xanh tươi, còn Diệp Anh sắc mặt trắng bệch, đờ đẫn
hồi tưởng lại những kí ức đáng sợ như cơn ác mộng. Cô như thể không còn
nghe tiếng gọi lo lắng, đau đớn của Việt Xán. Từng cảnh tượng đêm đó
hiện về như những mảnh gương vỡ nhuốm đầy máu, vạch những đường sắc nhọn qua đầu cô!
“…Hắn với lấy chiếc roi da treo trên tường”, cô đờ
đẫn nói, toàn thân lạnh toát, dần trở nên run rẩy, ánh mắt vẫn vô hồn,
“bắt đầu quất lên người mẹ tôi…”
Đó là hồi ức đau đớn nhất trong cái đêm ấy.
Khi Sâm Lạc Lãng vung roi, quất len người mẹ cô, khi quần áo mẹ rách toạc,
khắp người hằn vết roi, khi mẹ kêu gào, đau đớn, ôm đầu trốn tránh khắp
nơi…
Cô xông lên, điên dại cào cấu Sâm Lạc Lãng! Cô biết rõ bị chiếc roi da đó quất lên người sẽ đau đớn thế nào!
Khoảnh khắc đó!
Cô thà để Sâm Lạc Lãng giết chết!
Cho dù Sâm Lạc Lãng có làm chuyện đó với cô thêm hàng trăm, hàng ngàn lần,
chỉ cần hắn tha cho mẹ cô, cho dù có phải quỳ xuống dập đầu cầu xin, cô
cũng cam lòng!
Điệu cười dữ tợn của Sâm Lạc Lãng cũng càng ngày
càng điên cuồng. Hắn dường như biết rõ, cách làm này càng khiến cô lòng
tan dạ nát hơn bất kì hình phạt nào hết. Hắn hết lần này đến lần khác đá cô ra khi cô cố bổ nhào lên che chở cho mẹ, mặc cho mẹ cô gào khóc, van xin, từng làn roi vẫn tới tấp quất xuống cơ thể bà, và làn roi cuối
cùng mạnh nhất ấy đã quất lên mặt mẹ cô!
Nhát roi đó đã khiến mẹ
cô ngã ngửa về sau, ngã về đúng cạnh bàn sắc nhọn nơi thấm đẫm máu cô
ban nãy! “Rầm!” Cơ thể mẹ co giật dữ dội một hồi, sau đó bất động. khi
cô lẩy bẩy bò đến bên, màu đỏ đã thấm đẫm nền nhà. Thế giới quay cuồng
diên đảo như thể bị hủy diệt, cô run rẩy sờ vào miệng và mũi mẹ. Mẹ trợn trừng mắt, nằm ở đó. Cô điên cuồng, tuyệt vọng gục lên ngực mẹ, áp tai
nghe nhịp tim của mẹ…
Im ắng…
…đến vậy.
Im ắng đên nhường nào.
Im ắng như những cánh hoa tường vi trắng nhuốm đầy máu bên ngoài cửa sổ,
im ắng như thể bóng dáng vĩnh viễn không bao giờ xuất hiện dưới ánh đèn
đường vàng mờ trong mưa mù, im ắng như đôi mắt trợn trừng của mẹ và màu
đỏ trên sàn. Ánh mắt cô chầm chậm rời khỏi mẹ, nhìn thấy con dao gọt hoa quả rơi từ trên bàn xuống nền nhà. Tất cả đều giống như những động tác
quay chậm, khi cô với lấy con dao, Sâm Lạc Lãng tay nắm roi da không kịp phản ứng.
Giết chết hắn!
Giét chết hắn!
Cô phải giết chết hắn!
Chỉ phút chốc, máu tanh n
