tuấn tú, sắc mặt xanh xao, hai chân khuất dưới tấm mền mỏng kẻ ô, một tay giương chiếc ô lớn, một tay khó
nhọc điều khiển xe lăn, trượt trên nền đất nhão, từ từ tiến về phía cô.
Dừng lại trước mặt cô.
Ho nhẹ, sắc mặt xanh xao, giơ tay giương ô…
Che những sợi mưa nhỏ xuống đầu cô.
Chiếc ô rộng ngăn cách với xung quanh, thế giới chỉ có anh và cô.
Mưa đều đều nhỏ trên tán ô, cô lặng lẽ
nhìn anh, đôi mắt đen, sắc lạnh. Nhìn chiếc sơ mi ướt đẫm của cô, Việt
Tuyên cau mày, một tay tiếp tục che ô, một tay lấy tấm mền trên đầu gối
khoác lên vai cô.
Hơi ấm bao trùm toàn thân.
Nhếch mép, cười khẩy, cô trở tay giật tấm mền, quẳng vào vũng nước ! Nheo mắt nhìn sang anh, giọng giễu cợt:
“Vẫn còn định diễn trò nữa sao ?”
“…”
Nhìn tấm mền ngấm nước, Việt Tuyên trầm tư.
“Rất xin lỗi, tôi diễn mệt rồi”, mắt đen thẳm nhìn anh “Phiền anh đi đi, tôi đến chỗ này trước, tôi muốn yên tĩnh một mình.”
Việt Tuyên vẫn im lặng.
Một lát sau, anh từ từ giơ tay, trên má trắng như tuyết của cô vẫn còn lờ
mờ dấu ngón tay, môi vẫn hơi sưng. Ngón tay anh hơi run, khẽ khàng chạm
vào mặt cô.
Cô ngoảng phắt sang bên, né tránh, giận dữ bật cười:
“Đủ rồi ! Anh không cần phải làm trò như vậy ! Từ lâu anh đã biết tôi là
ai, không phải sao ? Ngay từ đầu anh đã biết tôi là ai ! Anh biết lai
lịch con người tôi, biết ý đồ của tôi ! Biết mọi toan tính của tôi,
những việc tôi cố làm, anh đều biết tỏng ! Đúng không ?!”
Thân người khẽ lắc, Việt Tuyên ho một trận, mặt càng trắng nhợt, nước mưa
theo mép ô chảy xuống, lưng áo anh ngấm nước. Cô nghiến răng, nhất quyết không mềm lòng, cái nhìn bức ép hướng vào, khẽ hét:
“Trả lời tôi đi !”
Bàn tay trắng nhợt nắm cán ô.
Che mưa cho cô, Việt Tuyên cố kìm cơn ho đang cuộn lên trong ngực, mắt thăm thẳm nhìn cô rất lâu, giọng khàn tắc như bị ép ra:
“…Đúng, tôi biết em là ai.”
Một tia chớp rạch ngang trời.
Chiếu sáng khuôn mặt cùng làn da trắng như trong suốt và đôi tròng đen thẳm,
nỗi hận tụ lại nơi đáy mắt, sau một cái chớp mi, lại trở nên tĩnh lặng
dị thường.
“Rất thú vị”, cô cười nhạt, nụ cười lạnh lùng, bất chấp, “Nhìn tôi ngày ngày khổ công biểu diễn trước mạt anh, như một con rối…”
Môi lại hiện lên nụ cười châm biếm.
“Ồ không, anh không rỗi việc đến vậy, anh chỉ dùng tôi để đối phó với Việt Xán. Anh để tôi deeixn thân thiết như vậy, diễn như thật, như là có
tình, chỉ là muốn thử anh ta, xem anh ta có ghen, xem anh ta có còn chút dư tình nào với tôi hay không. Đáng tiếc, tôi đã làm anh thất vọng, từ
lâu anh ta đã không bận tâm mọi chuyện của quá khức, đó chỉ là tình cảm
ấu trĩ thủa bé con, vậy mà anh định dùng tôi để ép anh ta, ha ha”, chuỗi cười dài, dai dẳng như cơn mưa.
“A Anh…”, Việt Tuyên giọng khàn đặc.
“Anh đã biết tên tôi không phải là Diệp Anh.”
Nụ cười của cô trống rỗng, lặng lẽ nhìn Việt Tuyên trên xe lăn, cô nhận
ra, cơn đau vẫn đang hoành hành khiến tay anh gần như không thể nắm vững cái ô, mất tấm mền ấm áp, hai chân anh run lên từng trận. Tuy nhiên,
nhìn anh đau đớn, lòng cô lại trào lên niềm đắc ý tàn nhẫn.
“…A Anh”
Nỗi đau nhen lên nơi đáy mắt, Việt Tuyên lại khẽ gọi lần nữa.
“Tôi đã nói rồi ! Tôi không phải là A Anh nào hết ! Anh không hiểu sao ?”
Hỏa khí bùng cháy thiêu đốt, cô biết tất cả chỉ là giả dối, là trò lừa
bịp của anh, là trò lừa bịp của cô, cô cũng không thể chịu đựng hơn nữa
bộ dạng thanh nhã như mây bay gió thoảng của anh !
“Tôi là Dạ Anh ! Là đứa trẻ sinh ra trong đêm u tối nhất, là kẻ hủy diệt !”, lời nói của mẹ bao lần văng vẳng bên tai, cô nhìn anh chòng chọc, “Còn
nhớ không ? Anh vừa gặp tôi là xảy ra tai nạn ! Nếu không muốn chết, anh hãy cút đi, tránh xa tôi ra ! Hơn nữa…”
Ánh mắt đen sẫm băng lạnh.
“…Tôi ghét diễn lắm rồi ! Tôi không muốn diễn với anh nữa, cũng không muốn
anh diễn với tôi ! Cho nên hãy cút xa tôi ra ! Đừng để cho tôi nhìn thấy anh nữa ! Cút…!” Giật chiếc ô trong tay anh, ném mạnh ra mưa, nhìn anh
trên xe lăn chớp mắt đã bị ngấm mưa ướt hết, lòng cô trào lên niềm sung
sướng tàn nhẫn, mọi nỗi nhục nhã và tổn thương nhâ được ở Tạ gia lúc
trước, cô trả tất cho anh.
“… Xin lỗi.”
Trong màn mưa lây rây, môi Việt Tuyên trắng bệch:
“Tôi nghĩ rằng, em lấy tên mới, là muốn quên quá khứ, làm lại từ đầu, rằng
em không muốn bị người ngoài nhận ra em là ai, cho nên …”
“Anh lại đang diễn rồi”, ngắt lời anh, cô cười chưa chát, “Có phải anh vẫn
muốn tôi tưởng rằng, không phải anh đang giả bộ, rằng anh thật lòng
thích tôi !”
Trong đêm tối, mưa giăng miên man.
“… Tôi không diễn.”
Mái tóc đen đã ngấm nước mưa, Việt Tuyên rùng mình, ho khan, mặt đã ửng hồng.
“… Tôi thích em.”
Hàng mi rung động cô nhìn anh chòng chọc.
“… Còn nhớ không… lúc em còn nhỏ tôi đã nhìn thấy em…”
Giọng nói như thấm nỗi thống khổ, sau đó là cơn ho dồn dập, Việt Tuyên ho rũ
rượi, tay bịt miệng, cơn ho như bật phổi ra ngoài. Đúng, rất lâu trở về
trước, anh đã nhìn thấy cô.
Bảy năm
trước, trên con dốc cao đó, ánh mắt anh trai sáng tỏa sáng, môi cười
rạng rỡ hơn ánh sao trời, nhìn cô nữ sinh từ trường đi ra, nói với cậu
thiếu