ng mặt tiều tụy kia, ta thật thốt không nên
lời.
“Ta cùng Tam Thiếu đã thương nghị cả đêm,
đây chính là biện pháp tốt nhất”
“Ta không hài lòng, nhưng không thể giết
ngươi. Mấy ngày kế tiếp xem ra phải mượn Thường Nghĩa của ngươi dùng một chút”
“Ừm”, ta cảm kích trả lời. Ta thật vô dụng,
trừ bỏ một từ “ừm” này, ta thật không có dũng khí nói bất kì điều gì khác.
“Nguyệt Nhi, chúng ta đã hoàn thành kế
hoạch của ngươi, vậy thứ ngươi còn nợ chúng ta thì tính làm sao?”
“Ta thanh liêm chẳng giành dụm được gì
hết”, ta lắc đầu, thanh âm nhỏ hơn muỗi kêu.
“Lấy thân báo đáp đi. Hoàng huynh còn thiếu
tiền của ta, tuy rằng không nhiều nhưng để ngươi đến trả nợ cũng xem như đủ
rồi!”
“Tam Thiếu”, ta nghẹn ngào, tội tình gì… chẳng
phải bọn họ đã đoán được quyết định của ta rồi sao? Những từ ngữ mạnh bạo thoải
mái này có thể kéo dài đến bao lâu? Thôi, tạm thời cứ phóng túng đi, “Tiền ta
cũng có, lấy ra hết trả nợ là được rồi, đúng không?”
“Ta quên mất, hiện tại Nguyệt Nhi gắt lưng
không ít ngân lượng, cả đám văn võ triều thần đều đã cống nạp mà!”
“Vậy mà ngươi dám nói mình thanh liên không
dành dụm được gì sao? Chính xác mà nói, Tiểu Nhạc Nhi có thể xem là đại tham
quan đầu tiên của triều đại này”
“Ta không làm quan”, hơn nữa đối với ta mà
nói, đống tài vật kia chỉ là dư thừa. Bọn họ giúp ta diễn trò, cố tình làm lớn
chuyện nhưng vẫn như trước che chở ta, hỗ trợ ta diễn nốt vai trò này. Bỗng
nhiên ta thật khinh thường chính mình, bọn họ còn có ba phần nhiệt tình, còn
ta, chỉ sợ một phần cũng không có.
“Nữ quan cũng là quan, huống chi lại là
trọng thần tuyên chiếu của tiên hoàng, về sau chúng ta còn phải nhờ ngươi chiếu
cố a!”
“Hoàng huynh, lời này không đúng rồi, ngươi
nên nhờ ta chiếu cố mới đúng. Tương lai Tiểu Nhạc Nhi là vương phi của ta, nàng
đương nhiên phải nghe theo ta”
“Vậy sao?”
Vũ Nhân ảm đạm cười không nói, hắn chỉ nhìn
ta nháy mắt, trong ánh mắt kia hàm chứa thiên ngôn vạn ngữ vô cùng quen thuộc.
“Đương nhiên là ta, dù tính theo thứ tự đến
trước đến sau, cũng là ta đến trước ngươi”, Tam Thiếu chuyển ánh mắt sang ta,
“Đúng không, Tiểu Nhạc Nhi?”
Hai người bọn họ càng trêu đùa thì sự bối
rối trong mắt ta càng dày đặc. Đừng nhìn ta, ngay cả hô hấp cũng trở nên khó
khăn rồi. Ta tựa như đang đứng trên đống lửa, ngồi trên đống than, bọn họ đã
nhượng bộ. Ta không phải là vương tử nên không thể biết được quyết định này đối
với bọn họ mà nói thì khó khăn đến mức nào. Ta đạt được mục đích mà không cần
gánh vác bất kì hậu quả hay áp lực gì. Nhưng đối với bọn họ thì đêm qua là một
đêm gian nan nhất. Ta thay hoa phục để bọn họ có lý do giết chết ta, đến mức
như vậy mà bọn họ vẫn nhẫn nhịn. Đối với các ngươi… vẫn là một tấc đất cũng
không nhường.
“Thanh Nguyệt!”, phía sau là thanh âm khe
khẽ của Lôi Hổ, ta quay đầu liền trông thấy hắn đang mỏi mệt tiên đến, “Đang
đợi ngươi”
“Ngươi đợi ta?”, hắn đến đây lúc nào, tại
sao không có người báo, “Sớm như vậy sao?”
“Đến từ tối hôm qua rồi”, hắn cúi đầu tựa
như hài tử vừa làm sai chuyện gì, “Ta… luôn đợi ngươi”
Là vì Vũ Nhân cùng Tam Thiếu đều ở đây nên
không tiến vào sao? Ta mỉm cười vì ta biết tại sao hắn đến, “Thường Nghĩa đã
nói với ngươi rồi. Núi cao sông dài, sau ngày hôm nay sợ là không còn cơ hội
gặp mặt, hãy cố gắng làm hiếu tử của ngươi đi!”, đây là phúc, có người muốn làm
nhưng lại không có tư cách. Ít nhất cũng có một người là ta.
Hắn chấn động đột nhiên túm lấy bả vai ta,
“Ngươi không đi cùng ta sao? Không được, hãy nghe ta nói, ngươi không thể lưu
lại nơi này, ta… ta không muốn giết ngươi”
Ta cau mày, hắn làm đau ta, “Đức phi đã lưu
lại bí chiếu của tiên hoàng”
“Ngươi biết? Ngươi cư nhiên biết? Không có
khả năng? Hoàng Thượng rõ ràng… ”, ta kinh hãi cùng hoảng hốt, thiếu chút nữa
tròng mắt cũng văng ra khỏi đây, “Có thật là bí chiếu không? Lôi Hổ, chuyện của
Nhu phi ta thật xin lỗi ngươi, nhưng ngươi không thể lưu lại bí chiếu này, nếu
không, ngươi tuyệt đối mất mạng trước khi rời khỏi kinh thành”
“Nhu phi? Liên can gì tới Nhu phi?”, vẻ mặt
của hắn trở nên hồ đồ.
“… ngươi… ngày đó không phải ngươi… ta nghĩ
ngươi đối với Nhu phi… ”, ta nhớ rõ thái độ của hắn đã bắt đầu thay đổi kể từ
ngày hôm đó.
“Ta? Lão thiên a, ngươi cho là ta… ”, hắn
dở khóc dở cười, “Làm gì có chuyện này, nàng là nương nương, là chủ tử a!”
“Nhưng kể từ ngày hôm đó ngươi bắt đầu hận
ta, không phải sao?”, chẳng lẽ ta còn làm sai chuyện gì khác?
“Là ta giận ngươi!”, hắn nói “giận” chứ
không phải “hận”, “Nàng chết hay không cũng chẳng sao, ta giận là vì… ”, hắn
ngừng lại một chút, “Thường Nghĩa đã nói cho ta biết, kỳ thật ngươi không phải
người máu lạnh như thế, theo ta rời đi, chỉ cần ngươi rời đi, bí chiếu kia sẽ
không cần dùng đến”
Ta thật sự không muốn dây dưa thêm chuyện
này nữa, ta còn đang suy nghĩ lời nói của hắn thì chợt bắt gặp một cung nữ đứng
cách đó không xa đang ra dấu về phía bên này, miệng nàng cử động nhắc tới hai
chữ “vương gia”. Phiền phức đến!
“Lôi Hổ, Đức phi cùng bí chiếu ngươi chỉ có
thể chọ