muốn
được bên nhau lâu thêm một chút nữa nên quyết định sẽ không bắt taxi mà nắm tay
nhau cùng thả bộ về nhà.
Ninh Hiên muốn đưa tôi về đến tận cổng nhưng tôi bảo:
“Không được, bố mẹ tôi mà trông thấy thì mệt lắm!” Chỉ nghĩ đến thôi tôi cũng
đã toát mồ hôi hột rồi. Bố mẹ mà biết cô con gái đài hoa khuê các nhà mình
quyết chí ruồng bỏ một nam thanh niên anh tuấn, lắm tiền tài, đầy triển vọng,
lén lút chọn được đối tượng mới phù hợp hơn là một tên học sinh ít tuổi hơn, có
lẽ hai cụ sẽ tức đến mức thổ đầy hai thùng máu tươi, sau đó đánh gãy chân tôi
để tạ lỗi với liệt tổ liệt tông vì cái tội dâm đãng, loạn luân này mất.
Đến đầu phố, tôi bảo Ninh Hiên: “Đưa đến đây thôi!”
Ninh Hiên gật đầu: “Được”. Tôi lại bảo: “Vậy tôi về đây!” Ninh Hiên đáp: “Ừ”.
Tôi vừa bước đi vừa nói: “Ngày mai gặp lại nhé!” Bỗng nhiên Ninh Hiên đuổi theo
tôi hỏi: “Ngày mai khi trời sáng em sẽ không lật lọng chứ? Sẽ không giở bài em
là cô giáo với là gì nữa mà rũ bỏ trách nhiệm với tôi đấy chứ?” Trong lòng tôi
chợt dâng lên nỗi xót xa. Mình lại có thể khiến một kẻ vốn cao ngạo hơn người
này phải đắn đo suy nghĩ được mất ư? Tôi nghiêm túc cam đoan với Ninh Hiên:
“Không đâu! Tôi thề là sẽ không như thế!”
Ninh Hiên thở phào: “Thế, có thể nói một câu “Em yêu
anh” được không?”
Lập tức mặt tôi nóng ra, bụng dạ lộn tùng phèo, còn
trái tim thì đập loạn lên thình thịch.
Nhìn bộ dạng hết sức mong chờ của Ninh Hiên, càng nhìn
càng thấy hắn thật khôi ngô, tuấn tú, đẹp trai phi thường. Chỉ cần là con gái
thôi, đứng trước khuôn mặt này ai mà chẳng mềm lòng, chẳng thuận ngay lập tức
như nước chảy xuôi dòng.
Tôi lại là kẻ chịu khuất phục vô điều kiện trước sắc
đẹp, thế nên tôi liền kiễng chân, giơ hai bàn tay lên với lấy khuôn mặt hắn.
Ninh Hiên cũng khom người, cúi thấp đầu xuống cùng phối hợp ăn ý với tôi. Bàn
tay tôi đang nâng niu một khuôn mặt thanh tú đẹp đến mê hồn. Nhiệt độ cơ thể
của cả hai, từ tay tôi truyền sang má hắn, từ má hắn lại truyền sang bàn tay
tôi, rồi cùng thống nhất hoà thành một. Tôi nhìn vào mắt hắn, nhẹ nhàng hôn lướt
qua môi hắn nói: “Ninh Hiên, tôi cũng yêu cậu!”
Hắn không nói thêm gì, vòng tay qua ôm tôi vào lòng,
siết thật chặt và tiếp tục hôn miệt mài, không cho tôi kịp có ý định lẩn tránh.
Lại một lượt hôn nóng bỏng nữa. Khó khăn lắm mới rời
nhau ra được, tôi nói: “Tôi phải về!” Hắn đáp lại: “Ừ”. Tôi nói: “Bye bye”. Hắn
đáp: “Ừ”. Tôi lại nói: “Thế cậu bỏ tay ra đi!” Hắn lại ừ một tiếng rồi mới lóng
ngóng buông hai cánh tay đang quấn chặt cơ thể tôi.
Tôi nói: “Tôi về nhé. Bye bye!” Hắn nói: “Ừ, bye bye!”
Tôi chân bước mà đầu cứ ngoái lại, thấy hắn vẫn đứng đó nhìn theo mình. Dằn
lòng, tôi vội sải bước về phía trước, quyết không ngoái lại nữa. Đi chưa được
mấy chục mét lại nghe thấy tiếng hắn gọi ngay đằng sau: “Tô Nhã!”
Tôi lập tức đứng lại, quay người nhìn hắn. Hắn vẫn
đứng tại chỗ cũ, hình như chưa hề dịch chuyển nửa bước. Sau đó, bỗng nhiên hắn
co chân chạy thục mạng về phía trước. Không hiểu tại sao trái tim tôi đập loạn
nhịp, như bị điện giật, chẳng nghĩ ngợi gì tôi cũng ba chân bốn cẳng chạy lại
phía hắn.
Càng chạy càng cảm giác như có thứ gì nằm trong lồng
ngực đang liên tục thôi thúc tôi, khiến tôi thấy vui sướng và hưng phấn vô
cùng, chẳng cần biết lý do.
Tôi và Ninh Hiên không hẹn hò mà cũng chạy như bay đến
bên nhau. Khi hai đứa đổ vào nhau, cũng không ai bảo ai, người này cùng dang
tay ra ôm chặt người kia. Ninh Hiên ôm chặt quá, hình như hơi làm tôi đau,
nhưng đau mấy tôi cũng thấy hạnh phúc!
Cả hai cùng hổn hển thở hắt. Tôi hỏi Ninh Hiên: “Cậu
gọi tôi làm gì?” Giọng nói Ninh Hiên như một con côn trùng độc xâm nhập vào
trái tim tôi, làm toàn thân tôi tê dại: “Tôi không biết! chỉ tại đứng nhìn em
bước đi lòng cảm thấy buồn, rất buồn! Tôi không muốn xa em cho dù chỉ một
giây!”
Giờ phút này đây, tôi biết tên nhóc to đầu này thực sự
rất yêu, rất yêu tôi. Nếu như không phải vì rất yêu một người, chắc chắn không
thể có kiểu dù chỉ chia xa một giây, trong lòng cũng cảm thấy rất buồn rất buồn
như thế được.
Sáng hôm sau, tôi thức dậy cùng nụ cười trên môi, cũng
không biết tại sao, có lẽ vì thấy vui thôi. Dường như niềm hạnh phúc ngọt ngào
trong trái tim đang dâng trào ra ngoài qua ánh mắt.
Hình như khi người ta yêu rồi thì sẽ mất đi cảm giác
đói. Thế gọi là có tình uống nước cũng no phải không nhỉ? Bữa sáng mới và ù
được hai miếng cháo tôi đã vội buông đũa định đi làm ngay. Thấy tôi vội vội
vàng vàng mẹ không khỏi lấy làm lạ: “Sáng nào đi dạy mẹ cũng thấy con cau có
mặt mày, sao hôm nay trở trời vậy? Mới mấy giờ đã định đi rồi, ngồi xuống đây
ăn hết bát cháo đã! Này, mẹ đang nói với con đấy! Cái con bé này…” Tôi vui vẻ
sập cửa bỏ lại tiếng làu bàu của mẹ sau lưng.
Đến trường sớm chút nào sẽ có nhiều hơn chút đó thời
gian ở bên Ninh Hiên.
Tôi vừa đi vừa chân sáo ra bên xe buýt, nụ cười chẳng
chịu tắt trên môi. Chưa bao giờ tôi có cảm giác như thế này. Trước kia, hồi yêu
Trác Hạo hình như tôi chưa bao giờ có những giây phút hồi hộp nhớ nhung da di