Lăng Khắc Cốt: "Được rồi!"
Lăng Khắc Cốt bị vẻ mặt đáng yêu của Hi Nguyên hấp dẫn, một tay kéo lấy cô
vào trong ngực, hôn trôm một cái thật mạnh: "Buổi tối mới muốn em thật
tốt!"
"Sắc lang!" Hi Nguyên thẹn thùng đấm lên lồng ngực cứng như sắt thép của Lăng Khắc Cốt.
"Đây là thuốc của tiểu thư Lăng, uống sau khi ăn xong nửa giờ." Sau khi Lăng Khắc Cốt mở cửa
phòng bệnh ra xong, y tá từ trong xe đẩy lấy ra ba túi ni lon nho nhỏ có chứa thuốc, lễ phép đưa cho anh.
"Cám ơn!" Lăng Khắc Cốt nhận
lấy thuốc, nghiêng người sang, đối với bốn người Sơn Miêu, Thanh Long,
Ngân Báo, Thẩm Đan đang đứng đối diện cửa nói, "Đi vào."
Sơn
Miêu đi tới bên giường bệnh, xoa xoa mái tóc dài của Hi Nguyên, hài hước nói: "Nữ thần nhỏ may mắn của chúng ta cảm thấy thế nào rồi? Đầu còn
đau nhức không?"
"Chú Sơn Miêu vừa nói xong, liền thấy đầu càng
đau hơn." Hi Nguyên làm nũng chu cái miệng nhỏ nhắn, cái trán quấn băng
gạc nhăn tít lại.
"Rất đau sao?" Thẩm Đan lập tức đau lòng đi tới bên giường, kéo tay Hi Nguyên xuống, muốn xem vết thương của cô.
Hi Nguyên thấy ẻ mặt lo lắng của Thẩm Đan, lập tức nghịch ngợm le lưỡi:
"Cháu lừa mọi người thôi, bị thương đương nhiên sẽ đau, chỉ là còn có
thể chịu được."
Ngân Báo bưng khay thuốc vẫn đặt trên xe đẩy
qua, bướng bỉnh nói: "Bé con chỉ biết khi dễ người đàng hoàng, để chú
thay băng cho cháu."
"Có thể sẽ đau hay không?" Lăng Khắc Cốt ngồi vào bên cạnh Hi Nguyên, nhìn cái nhíp trong tay Ngân Báo, có chút bận tâm hỏi.
"Nói nhảm! Thay thuốc sẽ thoải mái hay sao?" Ngân Báo nhấc lấy một cánh tay
của Lăng Khắc Cốt, lấy ngón tay của anh đặt và miệng Hi Nguyên: "Bé con, lúc đau cứ ra sức mà cắn mạnh vào nhé."
Lăng Khắc Cốt im lặng
trợn mắt nhìn Ngân Báo một cái, nhưng không có rút ngón tay của bản thân ra, mặc cho Hi Nguyên nhẹ nhàng cắn.
Ngân Báo nhẹ nhàng kéo
băng trên trán xuống, giúp Hi Nguyên thay băng vết thương. Khi thuốc khử trùng xoa lên miệng vết thương trông rất giữ tợn kia, Hi Nguyên đau đến cắn mạnh răng, không tự chủ được cắn chặt ngón tay Lăng Khắc Cốt.
Lăng Khắc Cốt đau lòng dùng tay kia nhè nhẹ vỗ về lên tấm lưng cứng ngắc của Hi Nguyên, cũng không rút ngón tay ra. Anh lừ mắt với Ngân Báo, dùng
giọng nói lạnh lẽo hỏi "Anh không thể nhẹ tay một chút sao?"
"Lão đại đau lòng? Vậy hay là chính cậu bôi thuốc cho bé con đi?" Ngân Báo
bướng bỉnh nháy mắt mấy cái, mặt đầy vẻ chế nhạo. Lăng Khắc Cốt không
vui trợn trừng mắt, lại không có cách nào làm thay Ngân Báo, chỉ có thể
trơ mắt nhìn Hi Nguyên đau đến nhếch miệng.
Hi Nguyên thấy ánh
mắt dịu dàng của Lăng Khắc Cốt, trong lòng đầy cảm động. Cô kéo ngón tay của anh vừa bị chính cô cắn, nũng nịu nói: "Đau không?"
"Không đau bằng em đâu." Lăng Khắc Cốt cưng chiều hôn đỉnh đầu Hi Nguyên một cái, ôm cô càng chặt hơn.
Hi Nguyên dựa vào trong ngực Lăng Khắc Cốt, đôi con người sáng ngời ngập
đầy ý cười. Anh yêu cô sao? Bọn họ có phải có thể gạt bỏ quá khứ và sự
hận thù, lần nữa bắt đầu lại không?
“Hai người cái đôi oan gia
này năm nay thật đúng là có duyên với bệnh viện." Thanh Long dựa tủ ở
đầu giường, giọng điệu mang theo vài phần nhạo báng, cười nói.
"Anh không biết là bệnh viện chúng tôi muốn kiếm tiền sao? Không có lão đại, mấy chục triệu này của tôi năm nay biết đi đâu mà tìm?" Ngân Báo nửa
đùa nửa thật nện Thanh Long một cú.
"Tra ra kết quả chưa?" Lăng Khắc Cốt cắt ngang bọn họ, tỉnh táo hỏi.
Anh vẫn cho là lâu đài Tinh Nguyệt vững như thành đồng rất an toàn, không
ngờ chỗ an toàn nhất thế nhưng trở thành chỗ nguy hiểm nhất, khiến bé
con mấy bận bị tổn thương.
"Là Miêu Đầu Ưng thủ hạ của Dã Lang
làm." Sơn Miêu vội vàng trả lời, thời điểm anh nói chuyện, lo lắng liếc
Hi Nguyên một cái, sợ cô bị tổn thương. Người làm tổn thương cô là người anh em tốt của cha ruột cô, cô có thể tiếp nhận được sự thật này hay
không?
"Thuộc hạ của ba Dã Lang? Làm sao lại như vậy?" Hi Nguyên xác thực vô cùng khiếp sợ. Nếu như đối phương thật là thay chân của ba, nên bảo vệ cô mới đúng, làm sao lại xuống tay với cô?
"Nhiệm vụ của cháu bây giờ là dưỡng bệnh cho tốt, không cần lo lắng những thứ này." Thanh Long ưu nhã cười nói.
Một năm trở lại đây, Miêu Đầu Ưng thường xuyên hoạt động, vì muốn tranh
giành địa bàn với bọn họ, đã xảy ra ra nhiều lần giao tranh. Tuy nhiên
đối phương cũng chưa chiếm được chút ưu thế nào, đột nhiên sau đó an
tĩnh lại. Không ngờ vài tháng sau, hắn ra tay lần nữa lại là trực tiếp
nhắm vào Hi Nguyên. Hi Nguyên là điểm yếu chí mệnh của lão đại, chiêu
này của Miêu Đầu Ưng đủ ngoan độc.
"Vẫn còn may không phải là Lệ Văn làm. Trước chúng tôi còn tưởng rằng là cô ta giở trò quỷ." Ngân Báo ngượng ngùng gãi gãi đầu.
"Lệ Văn sẽ không cùng chung một chỗ với Miêu Đầu Ưng." Lăng Khắc Cốt khẳng định.
Năm đó Lệ Văn vì cứu Băng Nhi mà bị Miêu Đầu Ưng làm nhục, cô ấy hận không
thể giết chết Miêu Đầu Ưng, cho nên Miêu Đầu Ưng ra mặt cũng đồng thời
là sự minh chứng cho sự trong sạch của Lệ Văn.
Lúc này cửa phòng bệnh bị người từ bên ngoài vội vàng mở ra, Doãn Nhạc nén lệ xông vào,
còn c