chưa bao giờ bộc lộ tâm trạng trước mặt bà, cái từ
"cút" bất nhã kia bà cũng chưa bao giờ thấy thế mà giờ lại mở miệng
nói những lời đại nghịch bất đảo như vậy.
"Con nguyện quay về
tộc chịu phạt." Anh nói ngắn gọn rồi bỏ đi, không muốn ở lại nữa, thậm chí
còn không nhìn đôi nam nữ kia, sập cửa đi thẳng.
Im phăng phắc, dồn nén và
đáng sợ.
Quý Thuần Khanh xưa nay
được cho là dịu dàng dễ tính lại trầm tĩnh, nay bỗng bộc phát khiến mọi người
không phản ứng kịp, thậm chí ngay cả Tô Gia Áo cũng đờ người.
Tuy cô biết anh tức giận
lại rất kỳ quặc, nhưng chưa bao giờ thấy anh bình thản như chết đến vậy, thái
độ tuyệt tình đó khiến cô kinh hãi, sợ sệt.
Khoảnh khắc đầu tiên sau
khi cơ thể có phản xạ, là nhân lúc Tiêu Yêu Cảnh lơi tay, cô đã rút tay ra khỏi
tay anh. Cô không biết lúc này đuổi theo để nói gì, chỉ cảm thấy hai chân không
nghe điều khiển mà chạy vọt ra ngoài rồi.
Gian phòng khách vốn yên
tĩnh vang lên tiếng lạo xạo khi chân cô giẫm lên đám thuỷ tinh vỡ, cô bất chấp
tất cả, mở cửa đuổi theo anh.
Lần đầu tiên anh bảo cô
cút đi, lần đàu tiên không tha thứ cho cô cứ ngỡ tính khí anh là dịu dàng vô
hạn, nên luôn đạp qua giới hạn mà không nghĩ đến cảm nhận của anh, dù sao anh
cũng sẽ nhượng bộ rồi lại tiếp tục nhượng bộ vì cô, cô chưa bao giờ biết khi bị
bức đến đường cùng, anh sẽ sải bước thản nhiên đi lướt qua mình như vậy.
Đầu gối bị thương vẫn còn
nhức nhối, vết thương trên lưng anh chắc càng tệ hơn, lúc này mà anh còn khẳng
khái bảo về tộc chịu phạt nữa ư? Ở đây đã bị đánh một trận đòn, về tộc rồi anh
còn phải đối mặt với chuyện gì nữa đây?
Không thể để anh đi,
tuyệt đối không!
"Quý Thuần Khanh!
Anh đứng lại!"
Anh khựng lại, không quay
đầu nhìn cô.
Cô tập tễnh chạy đến
trước mặt anh, định mở miệng thì anh đã nhìn chằm chằm chân bị thương của cô,
ngắt lời: "Đừng làm bộ đáng thương trước mặt tồi nữa, cô nghĩ sự thương
hại trong mắt tôi đáng giá bao nhiêu?".
Chưa bao giờ nghe câu sắc
nhọn như vậy thoát ra từ đôi môi dịu dàng, mềm mại của anh, cô mở to mắt, sững
người.
"Tôi sẽ không đeo
bám cô nữa, cũng sẽ không lưu luyến, mang cái tâm lý gái trinh của cô tránh xa
tôi ra, tôi không thèm cái trách nhiệm của cô, cũng không cần cô thương
hại."
"..."
"Tôi sẽ không xích
cô lại, cũng không làm cho cô chướng mắt nữa, cô không cần khó xử, muốn làm
lành hay kết hôn với cậu ta cũng mặc." Anh nhìn đi nơi khác: "Chỉ cần
cô đừng đảo qua đảo lại trước mặt tôi, tôi sẽ quên rất nhanh". Thực ra
thanh bạch trong mắt anh đã không đáng giá một xu. Cái anh quan tâm nhất không
phải là thanh bạch, mà là trái tim cô, trái tim mà mãi mãi anh không chen vào
được.
Cô nghẹn lời, không thốt
ra nổi, mắt cay xè như sắp khóc, cô muốn đưa tay chạm vào anh nhưng lại bị
tránh ra với vẻ cảnh giác.
"Đừng chạm vào tôi,
tôi chịu đựng cô đủ rồi."
Tôi chịu đựng cô đ
Có nằm mơ cô cũng không
ngờ lại nghe thấy câu này ở Quý Thuần Khanh. Nhìn theo bóng anh xa dần, cô
không còn can đảm đuổi theo nữa.
Cô cứ ngỡ cho dù mình có
làm gì, anh cũng không ghét bỏ, tại sao anh lại quan tâm cô đến thế, vì lý do
gì thì cô chưa từng nghĩ đến, chỉ biết rằng đó là do quan niệm về thanh bạch đã
mọc rễ trong người anh, từ nhỏ cô đã được đính hôn với anh, anh nhận định cả
đời là người của cô, sẽ không thay lòng đổi dạ, rất an toàn, không xa rời,
không bất mãn, nên cô đối đãi với anh mà không chút e dè, cho dù giận hờn, tức
tối, chỉ cần cô kêu bằng tiếng mèo thì có thể khiến anh buông rơi tất cả, rất
ngoan ngoãn, dễ dàng quay lại cho cô bắt nạt.
Thì ra, anh cũng có giới
hạn, đã chịu đựng cô đủ rồi.
Trong tích tắc, cô mất đi
thứ mà mình ngỡ sẽ không bao giờ mất đi.
Còn đau lòng hơn lần đàu
tiên chia tay, vì kỳ vọng quá nhiều nên thất vọng càng lớn.
Yêu đương với một tâm
trạng phập phồng lo lắng, cô có thể chuẩn bị tâm lý sẵn sàng đánh mất.
Nhưng, anh lại khiến cô
trở tay không kịp.
Cô biết, lần này dù có
kêu tiếng mèo anh cũng sẽ không quay lại ôm mình, sẽ không bực dọc hỏi cô, cứ
quay đi quay lại thế này có nam tính không, sẽ không nở nụ cười tươi tắn khi cô
hào hứng khen anh rất man nữa.
Anh đã bỏ đi, rất đàn
ông, quyết đoán tuyệt tình, không quay đầu lại.
Lần đầu tiên cô căm ghét
sự nam tính đó.
Quan hệ nam nữ là loại
quan hệ nhạy cảm dễ thay đổi, tuân theo tự nhiên nhưng lại rất vô lý nhất thế
giới.
Ngay cả Tô Gia Áo luôn
ngờ nghệch với mối quan hệ này cũng cảm thấy từ hôm ấy về sau đã có thứ gì đó
thay đổi.
Quý Thuần Khanh không còn
về nhà, chiếc giường của cô trở lại trạng thái ban đầu, trở nên to lớn trống trải.
Hình như họ đã chia tay.
Tiêu Yêu Cảnh ngoan ngoãn
đi học, di động của cô đã có thêm rất nhiều những tin nhắn sai chính tả.
Hình như họ đã làm lành.
Bỗng dưng phát sinh thay
đổi, không ai mở miệng, tất cả đã xảy ra như một lẽ tất nhiên.
Cô cảm thấy không có gì
là không ổn, thế nên đã đón nhận.
"Áo Bông, cậu và
Tiêu thiếu gia làm lành từ khi nào thế? Cũng chả báo cho tớ biết một
tiếng." Bạch Tiếu Diệp quay lại từ ghế phía trên, vẻ mặt thích thú chất
