i ra,
đón lấy: "Tôi cũng không có gấp, nếu nhà cậu có khó khăn thì cứ lấy mà
dùng, tôi để dành vậy thôi."
Tô Gia Áo trợn mắt, đúng
là tri nhân tri diện bất tri tâm, bố dám đường hoàng lập quỹ đen ngay dưới mắt
mẹ, để dành một số tiền lớn như thế cho tình nhân trong mộng mượn, chẳng trách
hôm ấy mẹ nổi trận lôi đình, hất bàn, lớn tiếng như vậy.
Chết thật, xem ra hôm nay
lại có màn hay ho đây.
Người phụ nữ đó che miệng
cười khẽ: "Chồng mình nói đàn ông phải có chút quỹ đen mới thẳng lưng làm
đàn ông được, chỉ trách mình cuống quá nên mới hỏi mượn làm cậu rỗng cả túi,
còn sợ vợ cậu hiểu lầm rồi không vui nên mình mới mạo muội đến tận nhà để giải
thích đây".
"Không cần đâu!
Không cần thật!"
Bố con nhà họ Tô đồng
thanh ngăn cản người phụ nữ kia, rồi lặng thinh đưa mắt nhìn nhau, với bà hổ
cái vẫn đang say ngủ trong kia, họ thật sự rất khó khống chế, hễ kích động lên
là không thèm nghe ai giải thích, nếu biết có người hỏi mượn tiền chồng mình còn
đến để giải thích, chắc chắn bà sẽ cho rằng đó là do đang dằn - mặt - mình.
Phải biết là, không phải phụ nữ bình thường nào cũng khắc chế được phụ nữ tộc
Đông Nữ như Quý phu nhân. Tình nhân trong mộng liễu yếu đào tơ kia mà vào trong
thì chỉ có bị đánh đến chết đi sống lại mất thôi.
"Tiểu Áo!" Ông
Tô hiếm khi ưỡn ngực, đứng thẳng như đàn ông thực thụ, tháo tạp dề ra nhét vào
tay con gái: "Con vào bếp mang bữa sáng ra, bố tiễn cô đây về".
"Hả? Mẹ sắp dậy rồi,
bố còn dám..."
"Bố là đàn ông,
không thể đi uống cà phê với bạn cũ được à?"
"Bố còn định uống cà
phê với cô ấy? Bố ơi, bố đừng hại con, bị mẹ biết con cùng phe với bố thì con
chết chắc!!!"
"Quyết định thế đi!
Chúng ta đi!"
"Ơ, bố ơi!!! Bố
ơi!!!"
Ông Tô dừng lại, quay đầu
nghiêm khắc dặn dò: "Không được mách với mẹ!".
Nếu đã sợ thì đừng đi
chứ! Biết rõ về sẽ bị xử lý mà còn phản kháng cái nỗi gì, chứng minh chất đàn
ông chắc?
Ông Tô bỏ lại con gái, bỏ
đi rất mất nghĩa khí, để lại Tô Gia Áo rùng mình, toàn thân nổi da gà, đứng đối
diện với sư tử cái còn đang say ngủ trong kia, nếu họ lại cãi nhau, liệu cô có
cách nào khiến họ làm lành như Quý Thuần Khanh không? Không có anh, cô phải làm
sao?
Bà Tô đã dậy, ngồi bên
bàn ăn húp cháo, chỉ thấy có mình con gái thì cau mày: "Ủa, cái nhà này tự
dưng trở nên lạnh lẽo quá, Thuần Tình, một đứa con trai tốt biết bao... Ủa, bố
con đâu?".
"Ưm... a... bố... bố
đi... đi mua thức ăn rồi!"
"Ừ, bố con cũng là
đàn ông tốt!" Bà Tô cắn một miếng màn thầu: "Con không thích Thuần
Tình thì mẹ cũng đành bó tay, nhưng con đúng là không có mắt nhìn đàn ông thật,
hoàn toàn không giống mẹ, không biết lựa chọn lại chẳng hiểu biết như mẹ, có
lúc mẹ cũng thấy lạ là tại sao con lại là con mẹ, dáng người cũng chả được nice
body như mẹ!".
"Mẹ đừng rảnh rỗi
nói tiếng Anh chứ, còn nice body nữa..." Người đàn ông được con mắt hiểu
biết, kén chọn của mẹ chọn ra mà lại đi uống cà phê với tình nhân trong mộng ư?
"Suốt ngày cứ gào
thét nam tính, đàn ông ấy, con có biết nam tính là gì không? Giống như bố con
mới là man thực sự, đàn ông thực sự, mấy thằng quỷ vắt mũi chưa sạch kia làm
sao mà bì được!"
"Nam tính
kiểu gì thế, thấy mẹ là giống như chuột thấy mèo, rụtụt cổ, xì!"
"Con chả biết gì cả!
Sợ tức là yêu, yêu tức là sợ! Con hiểu thế quái nào được, con tưởng bố con sợ
mẹ nên nhượng bộ mẹ, làm hài lòng mẹ sao?"
"Chẳng phải do cái
quy tắc chết tiệt xuất gia tòng thê hay sao?"
Bà Tô cười bí ẩn:
"Ngốc, quy tắc là thế, nhưng có tuân thủ hay không còn do mình quyết định
nữa, đừng thấy bố con có vẻ sợ mẹ mà lầm tưởng, nếu không quan tâm thì tại sao
cứ nhường nhịn mẹ mãi? Sợ mẹ thì sợ gì? Sợ bị mẹ đánh, mẹ mắng, mẹ bắt nạt à?
Ông ấy là đàn ông mà, khoẻ hơn mẹ, nếu thật sự không thích thì cứ bỏ đi là
được. Nên... điều ông ấy sợ nhất chính là mẹ rời bỏ ông ấy. Đàn ông chịu muối
mặt sợ một người phụ nữ, không phải là tính đàn bà, mà là bao dung, thương yêu,
không phải nam tính thì là gì?".
Những lời đạo lý thoát ra
khiến Tô Gia Áo há hốc mồm, đờ đẫn nhìn bà mẹ hiếm hoi lắm mới tỏ ra thông thái
như thế.
"Lúc cãi nhau ai
chịu nhường bước vì con, lo lắng cho tâm trạng của con còn hơn cả bản thân
mình, chỉ sợ con hơi không vui, cố gắng làm tất cả một cách hoàn hảo để con hài
lòng, đó mới là đàn ông, cái tiêu chuẩn nhảm nhí biết hút thuốc, đánh nhau của
con có là gì chứ?"
Nam tính
thì ra là thứ cao thâm đến thế. Chẳng phải anh sợ cô, mà là lo lắng, bao dung
cô, cô không nhận ra còn ngộ nhận anh có tính đàn bà nữa chứ.
"Nói bằng cách khác
thì cũng thế, Tiểu Áo, con chịu nhượng bộ ai, sợ ai hơn, thì đó chính là true
love!"
Dè dặt, nhượng bộ, giữ sĩ
diện và thoả hiệp vì anh, chịu gạt bỏ cảnh giác để làm nũng...
Sợ anh tức giận, sợ bị
anh bỏ mặc, sợ anh cắt đứt quan hệ với mình.
Đó là... true love?
"Con... sợ mẹ!
Đừng nói tiếng Anh nữa, ghê quá!"
"Xuỳ, đồ quỷ, mẹ
đang sợ con bị tên kia lừa gạt nên mới dạy con, còn chê tiếng Anh của mẹ không
giỏi hả? Tóm lại thì được hơn con ba mươi tư điểm đấy." Bà Tô bực dọc liếc
nhìn con