Polly po-cket
Vô Địch Quân Sủng, Cô Vợ Nhỏ Mê Người

Vô Địch Quân Sủng, Cô Vợ Nhỏ Mê Người

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325222

Bình chọn: 9.00/10/522 lượt.

hánh Huy.

Nhưng Thanh Thánh Huy đã chết rồi cơ mà, vậy người đứng đầu bây giờ là

ai? Ánh mắt Lục Mặc Hiên lại hướng về phía chén trà, đôi đồng tử đen láy thâm thúy âm u như đại dương.

An Nhược nhìn thoáng qua Lục Mặc Hiên, liền hiểu rằng lời nói vừa rồi

của Hà Mộc Vũ rất có ích trong việc điều tra, người mà Hà Mộc Vũ quen

kia chắc hẳn không phải nhân vật tai to mặt lớn trong hắc đạo. Nếu là

như vậy, khóe mắt An Nhược cong lên, lộ ra vẻ kinh ngạc: "Hà Mộc Vũ, cậu nói càng lúc càng kỳ quặc, hình xăm đó lúc nào cậu dẫn tôi đi xem thử

một chút đi? Có mùi lại còn có thể phát quang. Qủa thực là mới nghe thấy lần đầu, chưa thấy qua bao giờ."

Hà Mộc Vũ ấp a ấp úng một hồi,liếc mắt nhìn Lục Mặc Hiên vài lần, hình

xăm kia quả thực phải lột hết quần áo mới có thể nhìn thấy, không chỉ

áo, mà ngay cả quần lót cũng phải cởi, quả thực hình xăm kéo dài tới

cuối xương cụt mà.!

Điều khiến Hà Mộc Vũ kinh ngạc chính là Lục Mặc Hiên nhẹ nhàng cười:

"Chị dâu cậu nói không sai, hôm nào, dẫn tôi và chị dâu cậu đi xem một

chút."

Không vào hang cọp làm sao bắt được cọp con. Lục Mặc Hiên muốn lấy được

thông tin nội bộ về Thanh Thánh Huy, tất phải xông thẳng vào hang ổ của

ông ta. Còn về phần An Nhược, lần này hành động, Lục Mặc Hiên định sẽ

dẫn cô theo. Thứ nhất là vì gần đây An Nhược rất tiến bộ, cần phải tăng

cường huấn luyện, rất có thể còn được tham gia vào nhiệm vụ lần này. Thứ hai là vì Thanh Thánh Huy chưa biết chuyện này nên chắc chắn sẽ không

để cho những tay sai đắc lực của ông ta xuất đầu lộ diện.

Trong lúc đó, tầm mắt Hà Mộc Vũ không ngừng di động, hết nhìn Lục Mặc

Hiên lại nhìn sang An Nhược, thấy Lục Mặc Hiên không giống như đang nói

đùa. Nếu Lục Mặc Hiên đã đồng ý, thì cậu ta cũng chỉ biết tuân lệnh

thôi. Haizzz, phải nói với người anh em kia một tiếng, muốn xem hình xăm phát quang đó, chẳng phải là cần vận động "kịch liệt" sao?

Nói thật thì chỉ có những lúc "cưỡi" trên đàn bà, hình xăm mới có thể

phát ra mùi hương, mắt của rồng xanh mới có thể phát sáng. Hà Mộc Vũ vốn muốn đem chuyện này nói ra, nhưng lại thấy xấu hổ, nên chỉ có thể cố

gắng nuốt vào bụng.

An Nhược dừng lại: "Không đúng, cái hắc bang đó tên là gì vậy? Tôi chỉ nghe nói về Mafia SK/."

Hà Mộc Vũ cười ha ha: "Những thằng bạn này của em khi nói về bang của

bọn nó, trên mặt đứa nào cũng đều rất tự hào, Mafia SK so với bang bọn

nó mà nói, còn kém xa!"

Tròng mắt Lục Mặc Hiên híp lại, quả nhiên, Mafia SK so với bang hội của Thanh Thánh Huy, quả thực chỉ là con tôm nhỏ. Hà Mộc Vũ quen thói ham ăn, lúc đầu còn câu nệ, nhưng nói chuyện một hồi cũng dần buông lỏng bản thân hơn, nói chuyện từ lúc nhỏ tới hiện tại,

mười câu thì cả mười một câu đều khen Lục Mặc Hiên và An Nhược thế này

thế kia. Lúc sau nói chuyện về mấy thằng bạn mà cậu quen ở Thịnh Tinh,

tay phải liên tục vỗ đùi đen đét, Lục Mặc Hiên cực kỳ quan tâm tới đề

tài này, lúc thấy Hà Mộc Vũ đề cập tới, trong mắt không ngừng bắn ra tia lạnh lùng u ám.

Khóe mắt An Nhược cong cong, cười hì hì nhìn Hà Mộc Vũ, từ trong lời nói của cậu, cô thu được vài tin tức quan trọng, mấy tên bạn côn đồ của Hà

Mộc Vũ không thích kết giao với người lạ, hắc bang cũng có quy định rất

nghiêm ngặt, Hà Mộc Vũ là người có gia thế quân nhân, mấy tên côn đồ đó

quen biết với người trong quân đôi, chắc chắn đã phạm phải bang quy. Hắc bang đối với kẻ vi phạm bang quy, nghiêm trị không tha. Nên cho dù mấy

tên đó có biết cô và Lục Mặc Hiên là ai thì chắc chắn chúng cũng sẽ

không dám nói ra. Như vậy, tiếp cận bọn chúng bất quá chỉ là để do thám

tình hình bên trong giới hắc đạo mà thôi, còn nếu muốn tiêu diệt bọn

chúng, thì còn cần phải bàn bạc kỹ lưỡng hơn.

An Nhược đảo mắt một cái, nhìn về phía Lục Mặc Hiên, ánh mắt của anh âm u lạnh lẽo, bàn tay không ngừng xoay tròn chiếc chén trong tay, tâm tư

của Lục Mặc Hiên lúc này sợ là đã sớm quay mấy chục vòng rồi.

Ăn uống cũng được một lúc rồi, An Nhược đưa tay nâng cổ tay Lục Mặc Hiên lên, hơi nghiêng mắt liếc nhìn đồng hồ, không còn sớm nữa, giờ cô phải

tới Mậu Hưng rồi. Hà Mộc Vũ nhận ra An Nhược đang có việc gấp, lập tức

cầm lấy khăn giấy lau miệng, liên tục nói: "Chị dâu, nếu chị có việc thì cứ đi trước đi, em ăn no rồi, cảm ơn chị dâu đã chiêu đãi."

Lục Mặc Hiên quay đầu nhìn An Nhược một cái, sau đó lập tức đứng lên

theo cô, "Hà Mộc Vũ, hôm nay anh còn có việc, để hôm khác chũng ta sẽ

nói tiếp chuyện này sau, cậu cứ nói trước với mấy người bạn của cậu đi,

chỉ cần nói anh là bạn của cậu là được rồi, bảo họ là anh chỉ muốn tới

đó tham quan một chút thôi. hai giới hắc bạch xưa nay phâm chia rạch

ròi, đừng nói cho họ biết thân phận của anh."

Lúc ngồi ăn cơm Lục Mặc Hiên đã suy nghĩ rất kỹ rồi, tạm thời thay đổi

kế hoạch, vừa bắt đầu đã bứt dây động rừng là điều tối kỵ của người nhà

binh, chi bằng từ từ tiếp cận tử huyệt của địch thì hơn.

Hà Mộc Vũ gãi gãi đầu vài cái, sau đó lập tức vỗ bàn nói to: "Nói rất

đúng, để bọn họ biết được thân phận của anh tức là đã vi phạm bang quy

rồi. Dù sao em cũng chẳng có công việc gì đàng hoàng, mặ