Thứ tôi nói
thẳng, sở thích của bọn côn đồ vốn dĩ đã không giống người thường, có
phải nam nữ cậu đều xơi đúng không?"
Hà Mộc Vũ phụt một tiếng, nước trà trong miệng vì câu hỏi của An Nhược
không kìm được mà phụt ra ngoài. An Nhược nhanh nhẹn nhảy lùi về phía
sau mấy bước, dòng nước màu xanh nhạt theo hình parabol rơi xuống đất
một cách đẹp mắt.
An Nhược khoanh hai tay trước ngực, chậc chậc hai tiếng: "Hà Mộc Vũ, chú ý hình tượng, đừng có dại mà phun vào người Lục Mặc Hiên, cái người này ý mà, rất trọng sĩ diện, nếu chọc cho anh ấy mất hứng, không giải quyết được anh ấy sẽ mang một vại nước lớn đến giội thẳng vào đầu cậu đó."
Lục Mặc Hiên vẫn không nói tiếng nào, chỉ ngồi một bên lẳng lặng uống
trà. Sau khi Hà Mộc Vũ ý thức được sự luống cuống của mình, lập tức cầm
lấy chiếc khăn trắng trên bàn, liều mạng lau miệng, sĩ diện gì đó đều
vứt đến Bắc Băng Dương hết đi! Mặc dù đã quen sống buông thả nhưng trong những trường hợp quan trọng như thế này cũng chưa bao giờ bị phun nước
ra ngoài như vậy cả!
An Nhược ngồi xuống, hai tay nhàn dỗi chống cằm, lười biếng hỏi, "Cậu
vẫn chưa trả lời tôi, những tên côn đồ kia có thật hào phóng vậy không,
có thể tùy tiện đem mông ra cho cậu xem sao? Bây giờ vẫn còn cái loại sở thích như vậy nữa sao?"
Hà Mộc Vũ lại nhịn không được, ho khan vài tiếng, sau khi ổn định lại
cảm xúc mới tiếp tục nói: "Chị dâu, chị nói xem tình huống như thế ở
trong hắc đạo có rất nhiều. Chơi đàn bà chán rồi thì lại muốn chuyển
sang chơi đàn ông. Mấy tên đàn ông trăng trẻo xinh đẹp chính là đồ ăn
của bọn họ. Nhưng em là đàn ông đích thực nên chưa bao giờ làm cái
chuyện đó. Đời này, em chỉ thích phụ nữ thôi!" Hà Mộc Vũ vì muốn chứng
minh mình là đàn ông nên giọng nói cũng theo đó mà tăng lên mấy phần.
Lúc này, mấy người phục vụ nối nhau bưng đồ ăn vào phòng bao, tất cả
những gì Hà Mộc Vũ nói đều bị nhưng cô gái đó nghe hết cả, một cô phục
vụ ttrong số đó suýt chút nữa thì làm đổ đĩa bánh sầu riêng, may mà Lục
Mặc Hiên đã kịp thời quay ghế lại, nghiêng người về phía sau giơ bàn tay to lớn của anh ra đón lấy chiếc đĩa.
Người phục vụ biết mình đã mắc lỗi nên đã liên tục xin lỗi, An Nhược
cười một tiếng, rất thông cảm nói, "Không sao, các cô đi ra đi. Đều tại
tên nhóc này nói linh tinh nên mới khiến các cô phải sợ hãi."
Khóe môi Lục Mặc Hiên cong lên, Hà Mộc Vũ thấy thế, xấu hổ tới mức đỏ cả hai tai. Uhm... cậu nói to như thế liệu có khiến người ta nghĩ cậu đang giấu đầu lòi đuôi không? Con mẹ nó, từ trước tới nay chưa bao giờ phải
mất mặt thế này!
Lục Mặc Hiên một bát canh cho An Nhược, "Trước khi ăn cơm uống chút canh trước đi, vừa dưỡng nhan sắc vừa tốt cho bộ phận sinh sản." Lục Mặc
Hiên nói rất tự nhiên, dáng vẻ này của anh, An Nhược sớm đã nhìn nhiều
thành quen, đón lấy bát canh Lục Mặc Hiên đưa tới, động tác cũng vô cùng tự nhiên.
Hà Mộc Vũ thì khác, lúc còn nhỏ, Lục Mặc Hiên thường cầm súng nhắm thẳng vào đầu của cậu, bắt cậu phải đứng canh cái cọc gỗ khiến cậu sợ tới mức khóc toáng cả lên, cuối cùng vì nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng đáng sợ của
Lục Mặc Hiên nên đành phải ngoan ngoãn đứng vào đó. Cảm giác lúc đó, Hà
Mộc Vũ lại được trải nghiệm lại nay tại giờ phút này. Lần đầu tiên bị
Lục Mặc Hiên đem ra làm bia thịt, sau khi về nhà, buổi tối cậu liền gặp
ác mộng, ngày hôm sau bị mẹ phát hiện ra là câu đái dầm, cậu không dám
nói ra chuyện bị đem ra làm bia thịt nên bị mẹ véo tai đánh cho một
trận.
Lục Mặc Hiên sau khi nhìn thấy An Nhược uống mấy ngụm canh mới
quay lại nhìn Hà Mộc Vũ đang ngơ ngẩn ngồi đó "Nói một chút xem, những hình xăm rồng xanh đó có gì đặc biệt không?"
An Nhược vươn đũa gắp một miếng bánh sầu riêng, hương vị của sầu riêng
đã giảm đi ít nhiều, thêm vào đó là hương sữa tươi và gạo nếp thơm nồng, lớp áo bên ngoài được chiên vàng tươi ròn rụm. An Nhược cắn một miếng,
bánh sầu riêng đã bị cắn mất hơn phẩn nửa. An Nhược liếc mắt nhìn Hà Mộc Vũ, cô lắc lắc đôi đũa đang kẹp phần bánh sầu riêng còn lại, nhẹ giọng
hỏi:"Chẳng lẽ hình xăm đó cũng có mùi?"
Hà Mộc Vũ vỗ bàn một cái, hất cằm nói: "Chị dâu, thế là chị không biết
rồi. Hình xăm kia quả thực cũng có mùi, nhưng nó chỉ xuất hiện khi người mang hình xăm đó vận động mạnh mà thôi. Mùi hương trên mỗi người đều
khác nhau, trong đó có một người, hình xăm của người đó tản mát ra mùi
sầu riêng rất nồng, mắt của rồng xanh còn có thể phát ra ánh sáng màu
đỏ. Qủy dị cực kỳ, lần đầu tiên em nhìn thấy thì vô cùng kinh ngạc, em
hỏi bọn nó chỗ xăm, chúng nó cũng không nói cho em biết. Thành phô A này từ lúc nào lại có người có thể có kỹ thật xăm giỏi như vậy."
Lục Mặc Hiên lạnh lùng a....một tiếng, quả nhiên là Thanh Thánh Huy,
mười năm trước biến mất không để lại chút dấu vết gì, là vì trốn ở trong tối, tu sanh dưỡng tính, chờ cơ hội để ngóc đầu trở lại ư? Xem ra, Mã
Vũ Đình đã sớm cấu kết với người của Thanh Thánh Huy, mà mục tiêu của
Thanh Thánh Huy chính là muốn nhắm vào nhà họ Lục, chắc chắn ông ta muốn trả thù chuyện mười năm trước người nhà họ Lục đã dẫn dắt đội cảm tử
tiêu diệt Thanh T