là… vợ quản lý nghiêm
ngặt, ngay cả đi ra ngoài ăn cơm mà một chai rượu cũng không dám gọi.
An Nhược quẳng menu vào tay Hà Mộc Vũ, “Các cậu đều là đàn ông, sức ăn rất lớn, xem xem muốn gọi thêm gì không?”
Hà Mộc Vũ vạn phần lưu luyến nhìn mấy chữ Thiên Chi Loan, Ngũ Lương
Dịch, cuối cùng vẫn bắt bản thân phải lật qua trang khác, dưới quan điểm chăm sóc sắc đẹp của phụ nữ, gọi thêm một phần canh trứng nấu cà chua,
sườn xào chua ngọt, một con gà hầm nấm.
An Nhược cười gật gật đầu, “Vậy thôi sao? Không cần gọi thêm thứ khác
nữa à? Lục Mặc Hiên thì không sao, Hà Mộc Vũ, Vương Lão Cát có vị rất
ngọt, cậu uống có quen không? Hay là gọi cho cậu một chai rượu đi.”
Trong tình huống như thế này, nếu cậu ta dính vào rượu, không khác gì là lấy đao tự kề vào cổ, cậu ta nào dám! Hà Mộc Vũ lắc lắc đầu, liên mồm
nói không cần.
Menu bị đoạt đi: “Bánh sầu riêng ở chỗ này cũng rất ngon, An Nhược, em nếm thử đi.”
Hà Mộc Vũ lệ rơi đầy mặt, mồ hôi vã ra như tắm, thì ra Lục Mặc Hiên gọi
bánh sầu riêng… là bánh sầu riêng đó! Cậu ta đường đường là một người
đàn ông sao có thể ăn bánh sầu riêng được chứ!
Đồ ăn rất nhanh được bưng lên, từ đầu tới cuối Hà Mộc Vũ đều không đề cập tới chuyện gọi rượu.
Sau khi nhân viên phục vụ lui ra, Lục Mặc Hiên liền thay An Nhược rót
một chén trà xanh. Trong lòng Hà Mộc Vũ không khỏi chấn động, đây là Lục Mặc Hiên sao? Lúc nhỏ, trong khu tập thể của quân đội có một cô bé thầm mến Lục Mặc Hiên, cầm bánhchocolate tới cho Lục Mặc Hiên ăn. Lục Mặc
Hiên liền vứt ngay chiếc bánh đó xuống đất.
Vào thời điểm đó, cho dù là con cái của quân nhân, cũng rất ít khi có cơ hội được ăn bánh chocolate. Vậy mà Lục Mặc Hiên lại có thể vứt thứ đồ
ăn sang quý như vậy xuống đất!
Bây giờ không giống trước đây, trước đây bánh chocolate rất đắt tiền,
nhưng trong cái xã hội coi trọng vật chất như bây giờ, thì nó chẳng đáng giá một xu. Hà Mộc Vũ không dám oán giận nửa câu, nhanh chóng chụp lấy ấm trà rót
vào chiếc chén trước mặt, tiếng dòng nước va chạm với thủy tinh vang lên thanh thúy, Hà Mộc Vũ để ấm trà xuống sau đó ngửa cổ uống cạn ly trà.
Thưởng trà cần phải từ từ, chứ nào có ai như Hà Mộc Vũ, uống trà mà ừng
ực như là uống bia vậy!
Lục Mặc Hiên gõ nhịp khe khẽ trên mặt bàn, chiếc chén bằng thủy tinh
không ngừng xoay tròn trong tay anh, giọng nói trầm ổn vang lên trong
không khí: "Hà Mộc Vũ, bộ dạng bây giờ của cậu khác hẳn với trước kia,
mấy năm nay cậu sống thế nào?" Lục Mặc Hiên không hỏi thẳng vào vấn đề,
trước đó Hà Mộc Vũ đã để lộ ra chuyện cậu ta lăn lộn ngoài xã hội mấy
năm nay, nhưng không biết có dính líu gì tới hắc đạo trong thành phố A
hay không.
An Nhược không nói gì, ánh mắt lóe lên ý cười khiến Hà Mộc Vũ không khỏi ngẩn người, càng lộ ra bộ mặt ngây ngốc, cậu ta đã gặp qua rất nhiều
phụ nữ, những người từng vì gia thế của cậu ta mà hận không thể lột hết
quần áo leo lên giường bám dính lấy cậu ts như đỉa quả thực đếm không
xuể, nhưng cậu ta chưa từng gặp người nào như An Nhược cả, mỗi cái nhăn
mày, mỗi nụ cười đều vô cùng hấp dẫn, ấm áp nhưng cũng lộ ra sự tàn nhẫn chết người.
Lục Mặc Hiên nhíu mày không nói gì, nhìn An Nhược hừ một tiếng rồi quay
đầu ra chỗ khác, khóe môi An Nhược miễn cưỡng cong lên, bây giờ không
phải là lúc vợ chồng đồng tâm hiệp lực cô gắng thăm dò tin tức của giới
hắc đạo hay sao?
Một tiếng hừ bất mãn đó đã kéo Hà Mộc Vũ ra khỏi trạng thái đờ đẫn, chết tiệt, đầu cậu sờ rằng đã bị súng đánh đến nỗi hỏng luôn rồi nên mới dám ở trước mặt Lục Mặc Hiên nhìn chằm chằm người phụ nữ của anh ấy. Huống
hồ, cô gái này trước đó còn cầm súng dí thẳng vào đầu cậu, thiếu chút
nữa đã kích động bắn chết cậu rồi!
Hà Mộc Vũ xấu hổ cười cười, gãi đầu không biết nên làm gì, vòng vo nửa
ngày mới trả lời: "Em quen mấy thằng bạn trong hộp đêm Thịnh Tinh, lúc
đầu em không biết bọn nó là người của hắc đạo, về sau nói chuyện nhiều
mới biết bọn nó là người của xã hội đen. Trên lưng tất cả đều xăm một
con rồng xanh rất lớn, từ xương bả vai tới cuối xương cụt."
Lục Mặc Hiên đang thưởng thức ly trà thì đột ngột dừng lại, rồng xanh?
Chẳng lẽ chính là Thanh Thánh Huy đã mất tích mười năm trước sao? Thanh
Thánh Huy lấy rồng xanh làm biểu tượng, nhũng người ra nhập tổ chức của
ông ta phải thề độc rằng, nếu làm trái với luật của tổ chức thì sẽ bị
lột da. Đại ca hắc đạo Thanh Thánh huy có một sở thích rất biến thái, đó chính là lột da người sống. Da người sau khi lột được ướp trong
Formalin để duy trì sự tươi mới, sau đó lại dùng thuốc màu để vẽ lên
những bức tranh vô cùng mỹ lệ, những tấm da này được coi như những tác
phẩm nghệ thuật treo trong phòng trưng bày của Thanh Thánh Huy.
Mười năm trước, cha của Lục Mặc Hiên, Lục Gia Dịch, khi đó là đội trưởng tiên phong vây quét Thanh Thánh Huy. Thanh Thánh Huy hảy xuống vực tự
sát, từ đó, thanh Thánh Huy biệt vô âm tín.
An Nhược bất ngờ bật cười thành tiếng, lắc lắc ngón trỏ nói với Hà Mộc V ũ: "Sao cậu biết hình xăm của họ là từ xương bả vai tới xương cuố/
i xương cụt, chẳng lẽ cậu đã từng nhìn mông của họ sao?