màn hình điện thoại xuất hiện một đám người, có cả người phụ nữ hôm qua đã xảy ra tranh
chấp với An Nhược tại cửa hàng trang sức, cuối cùng lại bi An Nhược
chỉnh . Nhưng mà, đám thanh niên kia cuối cùng lại vây thành một vòng,
dùng ánh mắt gian tà trao đổi với nhau, không có phụ đề cũng không có âm thanh, nhưng Lục Mặc Hiên vừa xem đã hiểu.
Đối phó với mấy tên thanh niên kia đối với An Nhược mà nói là một chuyện hết sức đơn giản.
Nhưng Lục Mặc Hiên vẫn không thể nào ngừng lo lắng cho An Nhược được,
anh lập tức đẩy mạnh chiếc ghế nhanh chóng đứng lên, đặt tài liệu lên
trên bàn, Lục Mặc Hiên cau màu nói với viên thủ trưởng một câu: "Muốn
triệt phá toàn bộ thế lực ngầm ở thành phố A hiện nay thì cần đi theo
hai hướng, thứ nhất là phải theo giám sát chặt chẽ vùng ngoại ô thành
phố A, thứ hai là nhà họ Mã, nguyên thư ký thị trưởng trưởng thành phố A Mã Duy Thành. Nói không chừng trong giới chính trị đã có người dính líu tới hắc đạo rồi cũng nên."
Lục Mặc Hiên nói đến đây thì ngừng lại, hai mắt lạnh lẽo liếc nhìn tất
cả những người có mặt tại đây, những người này đều bị khí thế của Lục
Mặc Hiên dọa sợ, nhao nhao gật đầu bày tỏ đồng ý, Lục Mặc Hiên tay gõ
nhịp trên mặt bàn, sau đó nói với viên thủ trưởng kia: "Thủ trưởng, tôi
có chuyện quan trọng cần đi xử lý gấp, tôi đi trước. Còn lý do thì chờ
tôi quay lại sẽ báo cáo cụ thể cho ngài biết."
Lục Mặc Hiên sau khi nói xong, không đợi viên thủ trưởng kia đồng ý,
trực tiếp nhấc chân chạy nhanh ra ngoài. Diệp Hạo ngồi trên ghế lập tức
đứng hình, thủ trưởng là nhân vật đứng đầu trong phân quân khu, Lục Mặc
Hiên quả nhiên là lợi hại! Không Không đợi thủ trưởng đồng ý mà cứ như
vậy chạy đi!
Thủ trưởng ho khan một tiếng, khoát khoát tay áo, "Cuộc họp đã thống
nhất được ý kiến, xin cảm ơn đồng chí Lục Mặc Hiên đã đề xuất ý kiến,
cuộc họp đến đây kết thúc, hi vọng mọi người có thể phối hợp chặt chẽ
với nhau, lấy tốc độ nhanh nhất đâm thẳng vào trái tim của thế lực
ngầm!"
Lục Mặc Hiên vi phạm kỷ luật trong cuộc họp, cũng không bị cấp trên quở
trách, ngược lại còn được khen ngợi không ngừng. Diệp Hạo vỗ trán, vận
khí của cái tên nhóc Luc Mặc Hiên này con mẹ nó quả thực quá tốt, hắn đã làm việc trong phân quân khu đã nhiều năm rồi, cho dù bản thân đang ở
nơi thâm sơn cùng cốc nhưng chỉ cần phân quân khu ra chỉ thị, hắn sẽ
phải nhanh chóng hoàn bàn giao công việc, vội vàng vội vàng chạy về phân quân khu.
Hiện tại Lục Mặc Hiên cũng không có tâm tình đâu mà để ý đến Diệp Hạo và những người có mặt trong phòng họp, triệt phá hắc đạo đương nhiên quan
trọng, nhưng sự quan trọng hơn vẫn là sự an toàn của An Nhược.
Anh có mỗi một người vợ, mặc dù đám thanh niên kia là một lũ người không đáng để mắt tới, nhưng Lục Mặc Hiên vẫn rất sốt ruột, hôm qua vừa mới
lấy giấy chứng nhận kết hôn, hôm nay đã bay đến nhiều ruồi nhặng như vậy rồi. Con mắt thẩm mỹ của Dương Bách Tỉnh vài năm trước rất tốt, do từ
khi mất đi một chân nên mắt thẩm mỹ cũng kém đi sao? Loại đàn bà như vậy mà cậu ta cũng coi như bảo bối được sao?
Khóe mắt An Nhược cong lên ý cười chậm rãi bước về phía trước, mấy tên
thanh niên niên này thật là ngu xuẩn hết chỗ nói, đã đi theo dõi cô mà
còn không biết đi khẽ một chút. Huy động nhiều người như vậy đi theo cô, hơn nữa còn là ban ngày ban mặt, cô cái gì cũng chẳng cần làm, trực
tiếp dẫn bọn chúng tới sở cảnh sát là được rồi.
Nhưng mà, An Nhược rất muốn mượn vài tên để luyện tay chân một chút. An
Nhược đảo mắt một cái, sau đó rẽ vào một cái ngõ cụt rồi dừng lại, An
Nhược cố ý bày ra bộ dáng buồn rầu,
sau khi xoay người lại, lại cố ý bày ra vẻ mặt vô cùng kinh ngạc. Ngón
tay chỉ vào đám thanh niên: "Sao các cậu cũng ở chỗ này? Tôi không cẩn
thận nên bị lạc đường rồi."
Mấy tên thanh niên kia đứng tốp năm tốp ba túm tụm một chỗ, ngăn ở đầu
hẻm. Đây là một con ngõ cụt, đi đến chỗ này là cố ý câu dẫn bọn họ à?
Người đẹp ở ngay trước mặt, lại là một đám đàn ông ham mê tửu sắc, chỉ
lo thưởng thức mỹ nhân tước mắt, nên ngay từ đầu đã quên thân phận của
An Nhược. Người sống trong Hào Đình Hoa Uyển, thân phận có thể nhỏ được
sao?
An Nhược đi về phía đám thanh niên kia, dự định đi vòng qua bọn họ. Một
tên vươn tay ngăn trở đường đi của An Nhược, động tác này của hắn hoàn
toàn nằm trong dự đoán của An Nhược.
An Nhược cười nhạt một tiếng: "Tôi phải đi làm, không có thời gian cùng
các cậu tán gẫu." An Nhược dừng trong chốc lát. Ngay sau đó, cô lấy tốc
độ nhanh nhất tóm lấy tay tên thanh niên kia. Những thứ mà tên thanh
niên này vẫn làm hàng ngày là uống rượu và chơi gái, thả mình vào trong
những hộp đêm xa hoa, nên cậu ta chẳng biết chút gì về thuật phòng thân
cả.
An Nhược nhanh chóng di chuyển tay phải, chân phải đồng thời đá mạnh vào xương bánh chè của cậu ta, tên thanh niên kia lập tức kêu lên thảm
thiết rồi quỳ rạp xuống đất.
Cậu ta thở hổn hển căm giận nhìn An Nhược, muốn thoát khỏi tay cô nhưng
lại sợ sẽ bị cô đánh tiếp nên chỉ đành gầm lên một tiếng: "Mau thả tay
ông ra!" Mắt thấy An Nhược càng lúc càng dùng lực, cậu ta l
