không keo kiệt, phóng
khoáng mà không nuông chiều, cho nên Triệu Nhiễm Nhiễm rất khó có sự
nhiệt tình với người hay vật gì, Giang Tiềm tuyệt đối là ví dụ ngoại lệ.
Nhưng bản tính Triệu Nhiễm Nhiễm cực kỳ quật cường, rốt cuộc bướng bỉnh tới
trình độ nào, người làm mẹ như Triệu phu nhân hiểu hơn ai khác, huống
chi Giang Tiềm cũng không kém đến nỗi khiến bà hết sức phản đối. Dầu gì
là con gái mình chọn không hối hận, lại không thể che chở nó trong ngực
cả đời, luôn có một ngày đối mặt hôn nhân.
"Ngày mai đi, ngày mai mẹ nghỉ, bảo Giang Tiềm đến đây đi."
Triệu Nhiễm Nhiễm nhìn Triệu phu nhân, mím môi gật đầu một cái. Cô biết, mặc
kệ là Triệu lão gia, Triệu phu nhân hay Triệu Trí Lược, có thể lùi lại
nhiều lần như vậy, tuyệt đối đều là bởi vì quan tâm cô, không nỡ để cô
khổ sở mà thôi. Cho nên sau khi khiến Triệu phu nhân nhả ra, trong lòng
cô nhẹ nhõm nhưng cũng thấy nặng nề hơn. Hôm sau Triệu Nhiễm Nhiễm gõ cửa nhà Trương Vũ, Trương Vũ quay đầu lại
nhìn Giang Tiềm một cái, không nói gì, rồi cầm chìa khóa đi ra ngoài.
Hai người cứ nhìn nhau trong chốc lát, rõ ràng đều nên vui mừng, nhưng này
lúc ai cũng cười không nổi. Triệu Nhiễm Nhiễm là bởi vì tình thương sâu
đậm mà người nhà dành cho cô, Giang Tiềm thì lại vì cảm động những việc
cô làm cho mình và những cố gắng không hề có nguyên tắc.
"Ôm ôm." Giang Tiềm mở rộng hai cánh tay với cô, một giây kế tiếp, Triệu Nhiễm
Nhiễm giống như chim nhỏ bay vào trong ngực của anh, không nhịn được
nghẹn ngào, "Giang Tiềm, anh nhất định phải thật tốt với em, nhất định
phải thế."
Giang Tiềm thu chặt cánh tay, "Em cứ yên tâm, anh không chỉ tốt với em, mà cả với người nhà em nữa."
Triệu Nhiễm Nhiễm gắng sức mà gật đầu.
Sau chỉ thị của cô, hai người đi ra ngoài mua chút quà tặng, chuẩn bị xong
tất cả, chỉ chờ ngày mai đến gặp phụ huynh thôi. Giang Tiềm rất hồi hộp, luôn hỏi Triệu Nhiễm Nhiễm xem nên mặc đồ thường hay quân trang.
"Vậy mặc quân trang đi, anh mặc đồ thường không ra dáng gì cả."
Giang Tiềm nhìn bộ đồ thường của mình, tất cả đều là Adidas Nike, thật đúng
là không có cái nào có thể chính thức gặp người. "Đều tại mẹ anh, bà chỉ nhận được hai hãng này thôi."
Triệu Nhiễm Nhiễm có chút kinh
ngạc, thật không rõ về tình huống nhà anh mấy, nghe anh nói chỉ là làm
ăn mua bán nhỏ mà thôi, nhưng lại xài toàn đồ hiệu, cả cô cũng không
phân rõ thiệt hay giả.
"Giang Tiềm anh không cần quá khẩn trương, mẹ em thật ra thì rất tốt, chính là do công việc nên hơi nghiêm túc với người khác thôi."
"Anh hiểu rõ." Giang Tiềm bế cô tới gần, "Mẹ
em chỉ lo anh không tốt với em thôi, Nhiễm Nhiễm em cứ thoải mái đi, cả
đời này anh đều tốt với em."
Triệu Nhiễm Nhiễm cười ngọt ngào, có khổ hay không cô không quan tâm, bởi vì cô tin tưởng tình yêu có thể
đánh ngã khó khăn, bọn họ có thể ở cạnh nhau, chính là hạnh phúc.
Giang Tiềm cho rằng còn có thể bị đối đãi lạnh lùng, thật không ngờ, tất cả
đều rất bình thường. Anh không biết là mẹ vợ - Triệu phu nhân chưa bao
giờ làm khó người trẻ, không đồng ý tuyệt đối sẽ không cho anh vào cửa,
nhưng vì tính tình mà cũng sẽ không cực kỳ cho anh sắc mặt đẹp.
Triệu Nhiễm Nhiễm cố ý xuống lầu đón anh, rồi ở trước mặt dẫn đường, trước khi mở cửa lại giúp anh sửa sang cổ áo.
"Có được hay không?" Giang Tiềm hỏi.
"Được, hoàn toàn không thành vấn đề." Triệu Nhiễm Nhiễm cười vì sự khẩn trương của anh, lại không biết ban đầu lúc xem mắt Giang Tiềm cũng giống thế
này.
"Không cần khẩn trương, biểu hiện bình thường là được."
Triệu Nhiễm Nhiễm an ủi anh, rồi đưa tay mở cửa, không ngờ cửa lại được
mở ra từ bên trong. Triệu phu nhân từ trong thò đầu ra. "Thì thầm đã
lâu, sao không tiến vào đây?"
Triệu Nhiễm Nhiễm cười hì hì, "Mẹ, đây là Giang Tiềm."
Triệu phu nhân nhìn kỹ xong liền sửng sốt, nhiều năm trước bà từng gặp Giang
Tiềm một lần, thời điểm đó Giang Tiềm mới 20, vừa cao vừa gầy cứ như cây cột điện, bây giờ thì khỏe mạnh hơn nhiều.
"Giang Tiềm, luyện cơ thể tốt vậys ao?"
Giang Tiềm chẳng dám thở mạnh, cảm thấy Triệu Nhiễm Nhiễm đưa tay thọc cánh
tay của anh một cái, nhẹ giọng giới thiệu với anh, "Giang Tiềm, đây là
mẹ em." Lúc này anh mới phản ứng được mình còn chưa có trả lời, lập tức
chào một cái, rồi theo lời Triệu Nhiễm Nhiễm nói, tình ái dào dạt kêu
một tiếng, "Mẹ."
Tiếng mẹ này khiến mặt Triệu phu nhân cũng đỏ, ô ô a a không biết trả lời thế nào, Triệu Nhiễm Nhiễm cũng có chút dở
khóc dở cười, trong phòng khách càng thêm truyền tới một hồi tiếng cười
ha ha. Triệu Trí Lược ở trong phòng khách, phun một ngụm nước ra xa nửa
mét, ôm bụng ngồi xổm xuống góc tường, "Giang Tiềm, anh. . . . anh quá
không khách sáo, giờ đã kêu mẹ?"
Mặt Giang Tiềm màu đen cũng nhìn không ra có đỏ không, nhưng anh cũng cảm thấy mặt mình nóng bỏng. Triệu phu nhân cúi đầu, cố nén nụ cười, lúc ngẩng lên thì khóe mắt cũng
nhướng lên. "Mau vào đi, bên ngoài lạnh lẽo."
Khúc nhạc đệm này
rốt cuộc khiến thái độ của Triệu phu nhân dành cho Giang Tiềm rõ ràng ôn hòa không ít, sau khi thăm hỏi còn kêu anh vào phòng nói chuyện riên