không có quy
luật dị hóa đồng hóa quái quỷ thì lúc ấy anh tin đã biến Nhược Lam thành cô dâu
duy nhất của đời mình.
Khả Vy mày là một quân cờ ư ? Tôi có thể hỏi về công dụng của mình đối với các
người không ? Nghe đến đây cô tự tìm được giá trị, tức là Lạc Thiên ơi, nếu tôi
không có trẻ con, thì anh sẵn sàng đánh rơi và tìm về cô gái yêu thương của
anh. Anh chỉ cần tôi như một người mang giọt máu của mình và quý cô Nhược Lam,
xong rồi tôi bị bỏ... Cả đời tôi đã từng bị vất lại một lần rồi, sao ông trời
độc ác cho thêm một lần nữa... À ha, giờ thì tôi biết, công việc của mình chính
là “đẻ mướn”. Có gì đau lòng hơn, nghiệt ngã hơn, mướn gì họ không mướn, sức
lao động, thời gian, và cả tâm hồn...
Thật may, tôi không có con dê non của anh, tôi chẳng có ơn huệ, tôi không dính
dáng đến Cao Lạc Thiên... nhưng, tôi sợ lắm, tôi sợ vì không có nên anh sẽ đuổi
Khả Vy cút...
Họ thật quá đáng, Lạc Thiên, anh lạnh lắm, cũng đáng hận vô cùng. Anh ghét tôi
như thế sao, tôi không có chỗ đứng nào ư... Tôi là người vô hình trong cuộc đời
anh... ? Cô lấy tay ôm miệng ngăn tiếng khóc rồi lui thủi leo lên phòng. Bước
chân lạc lõng ở chân trời...
- Ờ thì... con của Khả Vy chắc đáng yêu lắm, họ không từ chối được sự đáng
yêu của bé đâu ! Con trai của con mà!
Vẫn là bế tắc thôi, Lạc Thiên nhạt dần khóe môi, anh tu nguyên chai bia. Mọi
thứ nên dừng lại tại đây, anh hiểu được tấm lòng của người cha này là đủ, anh
thật sự không trách ông.
- Con và Nhược Lam không như mọi người nghĩ đâu. Cả hai đều có một khoảng
thời gian dài dài sống bên nhau, tưởng rằng đã yêu nhau nhưng...
- Lạc
Thiên nói dối để đi tới một sự thật mà anh mong muốn -
... chúng
con đi tới điểm dừng vĩnh viễn rồi. Con chỉ coi cô ấy như em gái, và cô ấy cũng
không thể coi con hơn người anh trai... chúng con đã nhiều lần cố gắng tiến
triển, lại không thể hơn. Vậy nên bố đừng suy nghĩ nhiều về việc con kết hôn
với Khả Vy. Con... không hối hận... đến bây giờ không hề hối hận. Nhược Lam
cũng tìm được cho mình một người thích hợp rồi. Con vẫn thương cô ấy, và cô ấy
mãi là em gái của con... ! Con cũng sẽ để con mình gọi cô ấy như Lạc Nhã, bất
kể là gì con vẫn luôn gìn giữ tình cảm của cả hai, con sẽ cùng anh Trung bảo vệ
cô ấy... Hơn nữa, kể cả con của chúng con, của Khả Vy và con, có là một tiểu
công chúa thì con vẫn viên mãn!
- Lạc Thiên... !
- Ông
Trương bất giác cho rằng có khi nào bọn trẻ biết được quan hệ ruột thịt của
mình. Khẽ khàng và tế nhị.
- Bố yên tâm đi, con không nhẫn nhịn ai bao giờ, nếu con không hạnh phúc
nhất định con sẽ đổi mới môi trường sống. Bố đừng nghĩ Khả Vy là người nhàm
chán, cô ấy cũng... hay lắm. Hơn nữa gia đình lại sắp có thêm thành viên,
haha,...
- Lạc
Thiên đã nhắc tới Nhược Lam quá nhiều lần, anh muốn giải thích cặn kẽ cho mọi
người để họ đừng nhắc tới quá khứ trước mặt Khả Vy nữa, vì có hay không tình
yêu giữa cả hai, việc gợi về mối tình đầu luôn gây bức bối cho nửa còn lại. Từ
giờ anh đâu còn nhìn cùng một hướng với Nhược Lam, từ giờ anh đã có lối đi
riêng.
- Ta...
- Con dự định sẽ viết giấy đăng kí kết hôn với cô ấy...
Ông Trương đã đạt được mục đích, một khi có giấy kết hôn, đứa trẻ có giấy chứng
sinh và một vị trí không nhỏ trong gia phả. Mọi chuyện thật dễ dàng theo kế
hoạch của ông. Điều băn khoăn giờ đã được tháo gỡ. Nếu Nhược Lam và Lạc Thiên
kì thực thuộc về hai thái cực thì ông đã thoái được một cục đá trong rất nhiều
tảng đá phải gánh, lại càng không phải xót xa khi đem cả cả ba đứa con mình
chắp vá thành gia đình. Ông ngồi dậy và ôm lấy con trai.
Lạc Thiên tiễn ông về, nhìn theo bóng chiếc xe khuất rồi bao quát về ngôi nhà
của mình, anh cảm thấy ấm áp lạ kì.
- Cộc cộc cộc !
- ...
- Muốn vào thăm dê con ! - Lạc Thiên thăm dò qua khe cửa nhưng kín quá, anh
không biết được Khả Vy đang làm gì trong đấy.
Lạc Thiên thử vặn nắm cửa nhưng đã bị khóa trong. Nhớ đã từng có lần mình
phòng vệ bằng cách này mà ngắc ngoải, trách mình bày đặt. Đứng trực bên ngoài,
anh đi lên đi xuống, lòng và lòng vòng chờ đợi, mới nửa tiếng không gặp đã thấy
nhớ nhung, dẫu vẫn dặn lòng lảng tránh hình bóng cô.
- Ngủ rồi à ? Hay bị mệt ? Có cần... à, hạn chế uống thuốc, này, có muốn xoa
bóp thái dương không ? - Lạc Thiên vẫn cố nói vọng vào, chẳng biết trong đấy có
nghe thấy không nhưng anh muốn làm tất cả để san sẻ cùng. Việc mang thai đâu có
nghĩa là riêng người mẹ mang nặng đẻ đau, bên cạnh đó vai trò của người cha
cũng rất quan trọng, là người ôm giữ, vỗ về hai mẹ con.
...
Chờ đợi nằm ngoài mức tưởng tượng. Nếu bắt anh đợi một chiếc xe taxi, chờ thanh
toán hàng hóa hay một hợp đồng kí kết làm ăn,... anh sẵn sàng, vì đó là luật
lệ, nhưng cũng có ngoại lệ với một ai đó, rằng phủ nhận những tíc tắc thời gian
trôi vô vị.
Khả Vy trong cơn uất ức hai khóe mắt đỏ ngàu, cô muốn ngủ đi nhưng không tài
nào. Đặt mình xuống giường, cô đấm thụm vào con búp bê. Thứ đồ chơi vô tri này
chí ít còn giúp cô giải tỏa nỗi lòng, nó vẫn cười dù bị người ta chà đạp. Phút
chốc cô chỉ muốn lao ra