i đang lườm anh ta mà là đang dụ dỗ anh ta vậy…tôi thèm vào, làm sao lại nghĩ đến từ “dụ dỗ”
này chứ, thật đúng là gặp ma rồi, nói “dụ dỗ” thì phải là Vương Khải
hoặc là Tiết Vân Phong “dụ dỗ” chứ!
Tôi lắc lắc đầu, thế giới này càng ngày càng kỳ lạ.
Buổi tối, lúc đi ngủ, tôi ôm lấy mẹ, cười hi hi nói: “Mẹ, con muốn ngủ với mẹ.”
Mẹ tôi chán nản đẩy tôi ra: “Con nói linh tinh vớ vẫn gì vậy?”
Tôi luẩn quẩn quanh bà, giống như một con chó nịnh bợ: “Mẹ, con muốn ngủ với mẹ, đã rất lâu rồi con chưa ngủ với mẹ…”
Mẹ tôi ngáp dài, không thèm nhìn tôi.
Lúc này, Giang Ly phát huy tác dụng nô lệ cả anh ta: “Mẹ, Tiểu Yến nhớ mẹ,
cứ để cô ấy ngủ cùng với mẹ đi.” Anh ta nói rồi, ngừng lại một chút, lại nói tiếp: “Dù gì cơ hội của hai bọn con ở bên nhau cũng còn rất nhiều.”
Thế là mẹ tôi vui vẻ đồng ý.
Thiện tai, phân biệt đối xử, chỉ biết mình! Tôi đi theo sau mẹ tôi, quay đầu, tức giận lườm Giang Ly một cái.
Tôi dang chân, duổi tay ngã vật xuống giường, mẹ tôi đi đến, đập một cái
vào đầu tôi, vô cùng nghiêm túc nói với tôi: “Nói, có phải con và Giang
Ly cãi nhau không?”
Tôi xoa xoa đầu, ấm ức trả lời: “không có mà…”
Mẹ tôi thở dài thườn thượt: “Tiểu Yến à, con cũng lớn rồi, không còn nhỏ nữa, vì vậy mẹ hy vọng con đừng bỏ lỡ Giang Ly.”
Tôi cười ngốc nghếch, nói: “Mẹ, mẹ nghĩ hơi nhiều rồi.”
Mẹ tôi lườm một cái: “Bản thân con không biết trân trọng, Giang Ly, nó đối với con thật sự là quá tốt rồi.”
Mẹ à, mẹ không hiểu đâu, hôm nay anh ta là nô lệ của con, anh ta không dám phản đối con, được chưa?
Thấy tôi không nói gì, bà bổ sung: “Phụ nữ ấy à, tìm một người đàn ông có
thể sống cùng mình cả đời không dễ, con thì lại không biết yêu thương
Giang Ly.”
Tôi vùi đầu vào trong chăn, vẫn không nói gì. Chữ “cả
đời” này của mẹ tôi tác động đến tôi rồi, nói thật lòng, tôi vẫn chưa
thực sự nghĩ đến chuyện sẽ sống cùng Giang Ly cả đời này. Trước đây, lúc ngốc nghếch cũng đã nghĩ sẽ sống cả đời với Vu Tử Phi, kết quả thì sao. Bây giờ tôi và Giang Ly ở cùng nhau, cơ bản chỉ là sống biết ngày nào
hay ngày đó, nếu như thực sự sống tiếp như thế này cả đời thì sao? Hình
như cũng chẳng phải là chuyện xấu gì…nhưng vì sao trong lòng tôi lại
hiễn rõ sự trống rỗng nhỉ?
Sáng sớm vừa mới ngủ dậy đã chẳng thấy mẹ tôi đâu nữa. Tôi thực sự rất hiếu kỳ, bà nóng lòng thế này rốt cuộc
là có chuyện gì, nhưng mà lão thái thái kia ngậm chặt miệng không chịu
hé lời.
Ăn sáng qua loa, tôi và nô lệ của tôi đi thẳng đến khu trượt tuyết.
Giang Ly tương đối thích ván trượt đơn, tôi cảm thấy đây chắc là do dùng ván
trượt đơn tương đối sặc sỡ, tương đối đẹp trai, nhưng đúng là thực ra
Giang ly còn rất cool.
Đương nhiên tôi thì ván đơn hay ván đôi
cũng thế, tôi đều không biết trượt. Nhưng Giang Ly đã đồng ý dạy tôi,
đương nhiên tôi cũng phải trượt ván đơn.
Tôi giẫm chân lên ván
trượt tuyết, cảm thấy hai chân cứng đờ, giống như cứ hễ cử động là sẽ
ngã nhào, thế là tôi chẳng dám cử động, đứng đần ra một chỗ. Sau đó,
Giang Ly không nói tiếng nào, đẩy tôi một cái…
Câu nói kia nói ra như thế nào nhỉ? Đúng, giống như một mũi tên rời cung vậy, “vụt” một
cái liền bay đi…Tuy tôi không khoa trương như mũi tên nhưng mà tốc độ
cũng đủ để ngạt thở, huống hồ tôi đang đứng ở một con dốc, càng trượt
xuống dưới, tốc độ càng nhanh. Tôi bị dọa cho thất kinh, mở rộng tay
cuồng loạn hét oang oang, gắng sức vươn về phía sau, hy vọng có thể giảm bớt tốc độ, đáng tiếc là không có tác dụng. Tôi cảm thấy mình giống như ngồi trên một chiếc xe mất kiểm soát không có người lái, bất kỳ lúc nào cũng có khả năng xảy ra sự cố.
Thế là sự cố thật sự xảy ra rồi…
Chính vào lúc tôi há miệng, khua tay lắc trái, lắc phải, không đứng vững
được, “huỵch” một tiếng đổ nhào xuống tuyết. Tuy không đến mức bị thương nhưng mà…mông rất đau!
Giang Ly giẫm trên ván trượt tuyết, chậm
rãi uyển chuyển trượt đến. Con đường anh ta trượt ngoằn nghèo như một
con rắn, rẽ trái rẽ phải, đáng tiếc là không bị ngã. Tôi vừa nhìn thấy
dáng vẻ bình tĩnh trên khuôn mặt của anh ta, liền tức giận rồi.
Giang Ly cười híp mắt, khom lưng, kéo tôi dậy, khi tôi bám vào tay anh ta để
đứng dậy, nhân lúc anh ta không để ý, đột nhiên bổ nhào lên người anh
ta. Giang Ly không phòng bị, hoa lệ ngã ra sau, đương nhiên anh ta cũng
không quên kéo tôi ngã theo.
Tôi ép lên người Giang Ly, bóp cổ anh ta, hung dữ nói: “Anh tạo phản rồi, sao dám lén đẩy tôi?!”
Giang Ly không chút phản kháng, mặc cho tôi ức hiếp áp bức, còn mĩm cười. Lúc này, biểu hiện của anh ta lại không mạnh mẽ và lạnh lùng như trước đây, trái lại có một chút dịu dàng, ấm áp. Ánh mặt trời buổi sáng mùa đông
còn xuyên qua chiếc cổ lạnh ngắt, chiếu trên cặp lông mi dài dài của anh ta, khiến người ta cảm thấy ấm áp trong lòng. Tôi bị dáng vẻ tốt đẹp
giả tạo này của anh ta lừa gạt rồi, chầm chầm thả lỏng tay.
Giang Ly vẫn ngoan ngoãn nằm dưới đất, thong thả mĩm cười, nói: “Tôi chẳng
qua chỉ là muốn xem xem cảm giác thăng bằng của cô như thế nào.” Vừa
nói, cặp lông mi kia còn lay lay.
Tôi bị cặp lông mi dưới ánh
sáng mặt trời