trọng nữa…
Thế là một nhà bốn người vui mừng hứng khởi ngồi trước ti vi xem chương
trình mừng xuân, tuy lễ phục của người dẫn chương trình thu hút đến mức
khiến tôi mất hồn, tuy một số vũ đạo thực sự khiến người ta cảm thấy hoa mày chóng mặt, nhưng tôi cảm thấy bối cảng của sân khấu mới thực sự
đẹp, vì vậy tôi xem rất chú tâm. Xem khoảng hơn hai tiếng, ngoài tôi ra, ba người còn lại đều ngáp ngủ. Tôi nhìn trái ngó phải, ngại ngùng nói:
“Hay là chúng ta ngủ sớm đi?”
Giáo viên ngữ văn lắc lắc đầu: “Chúng ta chờ giao thừa, nếu con buồn ngủ thì ngủ trước đi.”
Nhưng tôi rất hưng phấn, chẳng thấy buồn ngủ chút nào.
Lúc này, Giang Ly đột nhiên nói: “Chương trình mừng xuân này chẳng có ý nghĩa gì nhỉ?”
Tôi vừa muốn lắc đầu, lại thấy giáo viên ngữ văn và giáo viên toán gật đầu. Sao, lẽ nào bọn họ không cảm thấy sân khấu rất đẹp sao? (cảm phiền cô
nhìn vào trọng điểm có được không = =)
Giáo viên toán đề nghị: “Hay là chúng ta xem phim nhé!”
Hai người còn lại nhất trí tán đồng. Tôi hỏi Giang Ly: “Phim gì vậy?”
Giang Ly bình tĩnh trả lời: “Phim kinh dị.”
Tôi: “…”
Có cần phải biến thái như thế này không chứ, đêm Ba mươi Tết xem phim kinh dị? Ba người nhà này đều là người gì chứ, á á á á…
Đèn trong phòng đều tắt đi, bốn người ngồi xếp bằng trên sofa, anh đèn xanh u ám phát ra từ ti vi chiếu lên mặt bốn người, vô cùng quái dị.
Tôi nghe tiếng nhạc kinh hồn bạt vía trong ti vi, cảm thấy da gà nổi hết cả lên.
Tôi không phải là chưa từng xem phim kinh dị, chính là do trước đây xem
nhiều quá nên mới càng sợ hãi, vì tôi biết thứ này rốt cuộc sẽ thấm vào
trí não nhiều thế nào. Hơn nữa, nếu như bộ phim này trước đây tôi đã
từng xem thì không nói làm gì, nhưng nghe nói đây là bộ phim mới nhất
của năm nay, hai giáo viên nhân dân vẫn chưa nỡ xem, muốn đợi lúc con
trai, con dâu quay về thì cùng nhau xem.
Tôi coi như được mở rộng kiến thức rồi, hóa ra phim kinh dị cũng có thể lấy ra để chúc mừng năm mới! >_<
Cuối cùng tôi cũng hiểu Giang Ly một chút rồi, có bố mẹ mạnh mẽ thế này, anh ta không hung mãnh cũng không được. Đồng thời tôi cũng thông cảm với
anh, nghe nói tiểu tử này từ nhỏ đã được thấm nhuần phim kinh dị, chẳng
trách tính cách anh ta bây giờ lại biến thái như thế, thực ra cũng không thể hoàn toàn trách anh ta được…
Trên màn hình đột nhiên xuất hiện một chiếc đầu be bết máu!
Tôi thét lên một tiếng thảm thiết, tiện tay tóm luôn thứ bên cạnh, nắm thật chặt. Khi tôi bị thứ đó nắm ngược lại, tôi mới phát hiện, hóa ra thứ
tôi tóm là tay Giang Ly.
Mặt tôi đỏ gay, ngượng ngùng gạt tay anh ta, tiếp tục xem phim. May mà bây giờ trong phòng tương đối tối, mọi
người không nhìn thấy sự ngượng ngùng của tôi.
Cũng với sự phát
triển của tình tiết bộ phim, trong phòng thỉnh thoảng truyền đến một vài tiếng hét lơn của tôi, ngoài ra, chỉ có những âm thanh khiến người ta
kinh hãi đến dựng tóc gáy trong phim.
Sau đó, khi nữ nhân vật
chính nữa đêm canh ba đi trong vườn hoa của mình, xung quanh có ánh sáng nhàn nhạt, u ám, khiến tâm trạng nặng nề vô cùng. Trong vườn hoa yên
tĩnh như chết vậy, khiến người ta cảm thấy sẽ có chuyện gì đó phải xảy
ra vậy.
Nữ nhân vật chính bước đi vào sâu trong vườn hoa, từng bước, từng bước.
Tôi nín thở, mắt không chớp, nhìn chăm chăm vào màn hình ti vi. Xuất hiện rồi, ke kia xuất hiện rồi…
Tôi lớn tiếng kêu “á” muốn nhảy dựng lên khỏi sofa, gạt bàn tay kia ra, nhưng lại bị bàn tay kia giữ chặt cứng trên ghế!
Tôi còn chưa kịp phản ứng thì lại bị chủ nhân của bàn tay kia kéo vào lòng, ôm thật chặt. Sau đó, người kia cười cười, nhỏ giọng nói khẽ lên vành
tai tôi: “Toàn là giả, cô sợ cái gì chứ?”
Thừa lời, tôi cũng biết là giả, nhưng mà…nhưng mà vẫn đáng sợ…
Không đúng, là Giang Ly ư? Giang Ly, anh ta lại dọa tôi? Tôi giãy giụa muốn
vùng thoát khỏi Giang Ly, đồng thời phẫn uất chấn vấn anh ta: “Giang Ly, sao anh lại dọa tôi?! Anh có biết là anh dọa người ta, người bị dọa sợ
quá sẽ chết không?!”
Giang Ly không buông tay ra, cằm hơi vễnh lên, nói: “Mau xem đi, người chết không đầu kia xuất hiện rồi.
Tôi quay đầu, nhìn vào màn hình ti vi, chỉ thấy thi thể không đầu kia đang
lặng lẽ xuất hiện sau lưng nữ nhân vật chính, sau đó nó đưa hai tay lên, nhẹ nhàng giữ lấy đầu của cô ta…
Tôi kêu lên một tiếng thảm thiết, ôm chặt lấy Giang Ly, vùi mặt vào lồng ngực anh ta không dám nhìn nữa. Quá…quá đáng sợ!
Tôi cảm thấy mình chắc chắn bị phim kinh dị kích thích làm rối loạn thần
kinh rồi, bởi vì tôi cảm thấy lồng ngực của Giang Ly hình như có sự chấn dộng nhè nhẹ, anh ta hình như…đang cười?
Xem phim kinh dị không hét cũng không sao, còn có thể cười được ư? Quả nhiên thế giới này không chân thực bằng phim kinh dị!
Tôi nằm trong lòng Giang Ly, đột nhiên phát hiện, tư thế của hai chúng tôi
như thế này là vô cùng mờ ám. Tôi cảm thấy mặt của mình giống như đang
bị thiêu cháy, mọi thứ xung quanh đều không tồn tại nữa, chỉ còn lại
cánh tay mạnh mẽ và lồng ngực săn chắc của Giang Ly. Tôi cẩn trọng ngẩng lên nhìn Giang Ly, phát hiện anh ta đang nhìn chăm chú vào màn hình ti
vi, kh