điện cho tôi rồi. Nhưng khi tôi nghe thấy tiếng hét hưng
phấn của lão thái thái nào đó trong điện thoại, tôi suýt chút nữa cho
rằng mình bị ảo giác.
Tôi cầm chắc điện thoại, lau lau mồ hôi, vô cùng không chắc chắn, gọi một tiếng “mẹ”, vẻ nghi vấn.
Mẹ tôi nói rất nhanh, xem ra kích động quá rồi: “Con gái, mẹ bây giờ đang
đứng bên dưới tháp sắt Ngải Phi Phi gọi điện cho con, tháp này thật
đẹp!”
Tôi thẫn thờ, mù mờ: “Ngãi…Ngãi Phi Phi là thứ gì? Mẹ đang ở đâu đó?”
Mẹ tôi khinh bỉ nói: “Ngãi Phi Phi chính là tháp nổi tiếng trên thế giới
đó, ở Paris nước Pháp, con gái, con thật chẳng hiểu biết gì, đến Ngãi
Phi Phi cũng chưa từng nghe qua…”
Tôi mặt mũi tối sầm, đó là tháp Eiffel, được chưa nào? = =
Hóa ra lão thái thái này lại chạy đến Paris, cũng nhanh chóng quá. Tối qua
tôi còn gọi cho bà, khi đo bà còn oán thán với tôi ở nhà một mình chẳng
có ý nghĩa gì. Có lúc sự nhảy cóc trong hành động của người mẹ như tôi
luôn vượt qua năng lực tiếp nhận của tôi, không biết do bà ấy quá mạnh
mẽ hay do thần kinh của tôi quá yếu đuối. Tôi cố nén cảm giác kinh hãi
đang cuồn cuộn trong lòng, nói: “Mẹ yêu à, sao mẹ không nói tiếng nào đã chạy đến Paris vậy…Đợi một chút, mẹ…mẹ đang nói chuyện với ai?”
Mẹ tôi ho hai tiếng, nói rất thẳng thừng: “Không…không có ai…”
“Mẹ. mẹ hãy thành thật đi, dù gì con cũng bò ra từ trong bụng mẹ dó.”
Trải qua một lượt đấu trí, cuối cùng tôi cũng biết được nguyên nhân vì sao
gần đây mẹ tôi lại thần bí như vậy. Đơn giản chính là, tiểu lão thái
thái này có mùa xuân thứ hai…
Tôi ôm điện thoại cười gian hồi lâu, vừa cười vừa nói: “Mẹ, mẹ làm thế nào mà dụ dỗ được bác kia vậy?”
Mẹ tôi “xí” một tiếng, đắc ý đáp: “Ông ấy thường xuyên lén nhìn trộm mẹ
trong lúc tập thể dục buổi sáng, sao nào, mẹ đây tuy tuổi đã lớn, nhưng
sức hấp dẫn thật sự vẫn như xưa đó…”
Tôi ho một tiếng, cắt ngang lời bà: “Mẹ à, việc tốt như thế này, sao mẹ không chịu nói với con chứ?”
Mẹ tôi có chút ngại ngùng: “Mẹ sợ con không đồng ý…”
Tôi vừa nghe thấy đã tức giận: “Con gái mẹ là người không hiểu chuyện như vậy sao?”
Mẹ tôi thật thà trả lời: “Đương nhiên không phải, hì hì hì hì…”
Tôi lại hỏi: “Bác kia làm gì vậy, hai người có cùng chung tiếng nói không?”
Mẹ tôi: “Ông ấy là giáo sư khoa Trung văn của trường đại học…”
Tôi: “…”
Mẹ, con hiểu rồi, con sợ nhất là ngữ văn! >_<
Tôi dập máy, uể oải ngã xuống gường, buồn rầu nói với Giang Ly: “Mẹ tôi chạy đi cùng đàn ông rồi, không cần tôi nữa.”
Giang Ly: “Ngược lại tôi thấy chuyện này rất tốt, người già như bà cũng cần có người ở cùng.”
Tôi nhìn lên trần nhà, u oán nói: “Nhưng mà vì sao bà ấy lại tìm một giáo sư khoa Trung văn chứ, á á á á…”
Giang Ly: “Đó là tự do của bà”
Thiện tai, Giang Ly, anh ai ủi tôi một chút thì sẽ chết à?
Lúc này Giang Ly nằm lên giường, sau đó ôm tôi vào trong lòng, kéo chăn
lại, nói: “Ngủ sớm chút đi.” Ngữ khí tự nhiên và bình tĩnh vô cùng.
Tôi lại rất không tự nhiên, rất không bình tĩnh. Tôi dựa vào lồng ngực của
Giang Ly, trong lòng đang nghĩ ngợi lung tung, vớ vẩn. Tôi luôn cảm thấy cách đối xử với nhau giữa hai chúng tôi bây giờ rất kỳ quái. Tôi phát
hiện mình đã thích Giang Ly một chút, hơn nữa cúng biết Giang Ly sẽ
không thích tôi, cho nên tôi muốn dừng lại, nhưng tôi hình như càng lúc
càng không có cách nào để khống chế được mình. Còn Giang Ly, anh đáng
hận quá rồi. Anh luôn làm những động tác thân mật như thế kia rất tự
nhiên, khiến tôi khó mà dừng suy nghĩ lại được. Thực ra tôi cũng rất
đáng hận, tôi biết rõ giữa hai chúng tôi không có khả năng, nhưng tôi
vẫn giống như ma quỷ xui khiến vậy, hưởng thụ sự ôm ấp của Giang Ly, mỗi lần đều hạ quyết tâm phải đẩy anh ra, nhưng đều không làm được.
Tôi cảm thấy mình điên rồi.
Một khí trong lòng người ta có quan niệm được chấp nhận nào đó thì sẽ không có cách nào dừng lại được, mặc dù có đụng phỉa tường, cũng không chịu
quay đầu lại, mà hết lần này đến lần khác sẽ đụng vào, cho đến khí vỡ
đầu chảy máu.
Tôi cảm thấy bây giờ tôi cứ đập đầu vào tường, hành vi của tôi đã không cách nào chịu sự khống chế của lý trí, mà cứ luôn
chịu sự sai khiến của quan niệm kia. Đặc biệt là khi tôi dựa vào Giang
Ly, quan niệm đó sẽ càng rõ.
Lúc này, tôi dựa vào lòng Giang Ly,
căng thẳng cảm nhận hơi thở của anh, cơ thê ấm áp của anh, nhịp đập của
anh. Tôi cử động, giả vờ như rất trấn tĩnh, cười đùa nói: “Giang Ly à,
anh nói xem, nếu như tôi là một người đàn ông, anh sẽ thích tôi chưa?”
“Có lẽ.” Có lẽ tôi căng thẳng quá nên cảm giác sai, tôi cảm thấy giọng nói
của Giang Ly có chút mơ hồ. Hơi thở nóng hổi của anh ta phả vào cổ tôi,
thế là tôi lại bị phân tâm rồi…
“Vậy thì Quan Tiểu Yến, cô nói xem nếu tôi không phải là gay, cô sẽ thích tôi chứ?”
Lòng tôi thắt lại, đồng thời lại thất vọng, nếu như…nếu như trên thế giới
này đâu có nhiều cái nếu như như vậy? Tôi không phải là một người đàn
ông, Giang Ly cũng vẫn là gay.
Tôi khe khẽ thở dài, nói: “Đáng tiếc là trên thế giới này không có cái nếu như, ngủ sớm chút đi Giang Ly.”
Hôm sau là mùng Hai Tết, chúng tôi không cần đ