pacman, rainbows, and roller s
Vợ Ơi, Theo Anh Về Nhà!

Vợ Ơi, Theo Anh Về Nhà!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324595

Bình chọn: 8.5.00/10/459 lượt.

ại một lượt, Hân Hân vẫn không nói. Quan Tiểu Yến kỳ quái hỏi: “Hân

Hân, vì sao con không đọc?”

Hân Hân ngẩng đầu, nghiêm túc nói: “Mẹ, là Dạ lai phong vũ thanh.”

Quan Tiểu Yến: “…”

Bại trong tay của một đứa trẻ bốn tuổi, Quan Tiểu Yến cảm thấy khôn có đất

dung thân. Để cứu vãn lại cục diện, cô lập tức cầm cuốn Truyện kể toàn

tập ra, nói: “Con gái ngoan, mẹ kể chuyện cho con.”

Trong cặp mắt đen láy của Hân Hân lập tức lộ ra vẻ khác thường, nó cười ngọt ngào,

nịnh bợ nói: “ Mẹ tốt nhất.” Trong mắt của một đứa trẻ, kể chuyện thú vị hơn rất nhiều so với Đường thi khô khốc kia.

Quan Tiểu Yến lật một đoạn, nói: “Mẹ kể cho con nghe câu chuyện Cô bé quàng khăn đỏ nhé!”

Hân hân xẹp hơi, chẳng vui vẻ gì nói: “Mẹ, hôm qua mẹ kể chuyện này rồi.”

Quan Tiểu Yến ho khan hai tiếng, nói: “Vậy…mẹ kể cho con chuyện Nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn nhé!”

Hân Hân: “Hôm kia cũng đã kể chuyện này.”

Quan Tiểu Yến chẳng biết làm thế nào vỗ đầu, lại lật tiếp, nói: “Nàng tiên cá thế nào?”

Hân Hân: “Không muốn nghe, nàng tiên cá cuối cùng cũng chết, hu…”

“Bảo bối ngoan nào, đừng khóc, đừng khóc!” Quan Tiểu Yến đau lòng khẽ vỗ vỗ

lưng Hân Hân, dỗ dành cô bé: “Kể cho con nghe câu chuyện vui vẻ vậy…Câu

chuyện của ốc sên thế nào?”

Hân hân vẫn buồn phiền: “Câu chuyện đó nghe ít nhất mười lần rồi, con có thể kể cho các cô ở trong trường mẫu giáo nghe đấy…”

Quan Tiểu Yến thật sự hết cách, uể oải hỏi: “Vậy bảo bối, con muốn nghe chuyện gì?”

Hân Hân chớp chớp mắt, do dự nói: “Con…con muốn nghe, chuyện Quỷ…Quỷ thổi đèn…”

Quan Tiểu Yến nhất thời cảm thấy sống lưng lạnh buốt, Quỷ thổi đèn!

“Giang – Ly!” Quan Tiểu Yến nghiến răng nghiến lợi gọi, vứt Hân Hân lại, phẫn nộ xông vào thư phòng.

Ngốc nghếch

Lúc ba tuổi cậu con trai mới chỉ biết gọi “bố”, “mẹ”, ngoài ra không biết

nói bất kỳ từ nào. Quan Tiểu Yến vẫn luôn hoài nghi trí thông minh của

cậu bé có vấn đề, Giang Ly bình tĩnh an ủi: “Không cần lo lắng, con cháu tự có phúc của con cháu.”

Hôm nay, Quan Tiểu Yến và Giang Ly

cùng hai đứa con ngồi trên thảm chơi xếp hình. Hân Hân ra sức gọi cậu em là “em trai ngốc”, “em trai ngốc không biết nói”. Quan Tiểu Yến sợ tâm

hồn yếu ớt của cậu bé bị tổn thương, vừa muốn ngăn cản, nhưng lại nghe

thấy cậu bé đột nhiên hé răng hắng giọng nói với Hân Hân: “Ngốc nghếch.”

Hai người lớn bất ngờ, vẫn chưa phản ứng lại được, ngược lại Hân Hân bị đả

kích rồi, cướp lấy miếng xếp hình trong tay em, thở phì phì nói: “Em nói cái gì?”

Giọng nói còn có chút non nớt của cậu em vừa trong vừa

sáng, cậu bé xì miệng, tự tin nói: “Em nói chị là ngốc nghếch, mỗi lần

chị đều lắp sai chỗ này, Hân Hân ngốc nghếch.”

Hân hân: “…”

Quan Tiểu Yến: “ …”

Giang Ly: “…”

Bạn nhỏ Hân Hân bị đả kích kịch liệt, “oa” một tiếng rồi khóc ầm lên, Quan

Tiểu Yến vội vàng ôm có bé vào lòng, khẽ vỗ lưng để an ủi, ai biết được

cô bé lại lảo đảo bò vào lòng Giang Ly…

Giang Ly cười he he đón Hân

Hân, hôn một cái lên mặt cô bé nói: “Ngoan, Hân Hân nhà ta không ngốc

nghếch, em trai mới là ngốc nghếch.”

Quan Tiểu Yến nhận được sự

đối xử lạnh nhạt này, vô cùng bi phẫn, cô đành ôm lấy cậu em trai cũng

bị lạnh nhạt ở bên cạnh, hôn một cái lên mặt cậu bé, nhưng mà cân nhắc

như vậy có khả năng bị cậu bé hiểu rằng cô đang cổ vũ sau khi nó phỉ

bang chị, cô vội vàng giải thích: “Con trai, đây là chị gái con, không

phải ngốc nghếch.” Thằng bé mở miệng, câu đầu tiên nói với chị gái lại

không phải là “chị” là là hai chữ “ngốc nghếch”, Quan Tiểu Yến không kìm được lắc đầu cảm thán, trẻ con thời đại này thần kỳ quá…

Cậu em có chút ấm ức, cúi đầu, tóm lấy vạt áo của Quan Tiểu Yến, lẩm bẩm: “Nhưng mà chị ấy chính là ngốc nghếch…”

Cậu bé vừa nói xong, Hân Hân vừa mới được Giang Ly dỗ dành một chút lại khóc to hơn.

Quan Tiểu Yến không kìm được toát mồ hôi, véo véo má của cậu bé để trừng phạt, nói: “Con trai à, con học từ này của ai?”

Cậu bé: “Bố.”

Quan Tiểu Yến: “…”

Liên quan đến mẹ

Khi Hân Hân sáu tuổi, có lần cãi nhau với em trai trong phòng khách, Quan

Tiểu Yến vô cùng thiếu đạo đức, trốn trong phòng ngủ nghe bọn nó cãi

nhau.

Hóa ra bọn nó đang thảo luận chủ đề động vật lợi hại nhất

trên thế giới này là gì. Hân Hân cho rằng là bố, còn cậu em lại kiên trì cho rằng đó là gấu mèo.

Nhân tiện nói một câu, cậu bé gần như

yếu thích gấu mèo cuồng nhiệt, đồ chơi của cậu, quần áo và túi xách…chỉ

in hình gấu mèo, cậu bé mới yên tâm dùng.

Thế là hai đứa tranh

luận không ngừng, cuối cùng, Hân Hân mặt tối sầm, nói: “Nếu như em không nghe lời chị, sau này chị sẽ không chơi trò chơi với em nữa.” Cậu bé

rất thích chơi trò chơi.

Cậu bé gần như bị uy hiếp, rất lâu không nói.

Hân Hân cảm thấy uy hiếp vẫn chưa đủ lực, thế là lại bổ sung: “Chị sẽ bảo bố không chơi cùng em, bố rất nghe lời chị?”

Cậu bé do dự một chút, nói: “Mẹ có thể chơi cùng em.”

Hân Hân: “Mẹ ngốc như vậy, chơi chắc chắn chẳng thú vị gì.”

Quan Tiểu Yến ở trong phòng ngủ nghe lén thấy câu này, bi phẫn trào đến, Cô

giận đùng đùng xông ra ngoài, tay chống nạnh tranh biện với Hân Hân nói: “Mẹ ngốc sao? Mẹ ng