Polly po-cket
Vợ Ơi, Theo Anh Về Nhà!

Vợ Ơi, Theo Anh Về Nhà!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324931

Bình chọn: 8.5.00/10/493 lượt.

nói: “Cô bị cảm, chẳng phải sẽ lây cho tôi sao?!”

Được rồi, tôi chẳng nói gì nữa.

Buổi tối, lúc sắp đi ngủ, tôi xốc lại dũng khí, rồi lại xốc lại dũng khí

thêm lần nữa, cuối cùng nói với Giang Ly: “Giang Ly, tôi hỏi anh một vấn đề, phiền anh trả lời thành thật.”

Giang Ly rộng lượng, gật đầu

nói: “Không muốn để cô cảm thấy ngại ngùng vì lợi dụng tôi, tôi cũng hỏi cô một câu, cô cũng phải trả lời thành thật.”

Tôi gật đầu, nói: “Tối nay anh làm đồ ăn khó ăn như vậy, có phải là cố ý không?”

Giang Ly không chút ấp úng: “Đúng, thực ra tôi có thể làm rất ngon, hay là ngày mai tôi lại làm cho cô nhé?”

Tôi kinh hãi, lắc đầu như chiếc trống lắc, lời của Giang Ly thật sự khó phân thật giả.

Giang Ly cố ý làm vẻ đáng tiếc nói: “Thật đáng tiếc…”, chuyển lời rất nhanh: “Vậy thì đến lượt tôi hỏi cô.”

“Hỏi đi.” Tôi cũng chưa từng làm chuyện xấu hổ, tùy anh ta hỏi.

Giang Ly híp mắt, hỏi: “Hôm nay vì sao mà khóc?”

Không ngờ rằng anh ta lại hỏi câu này, thần sắc của tôi xám xịt, tiện miệng nói: “Liên quan gì đến anh.”

“Tôi chẳng muốn ngày ngày phải đối diện với khuôn mặt ai oán, không khéo sau này còn phải tự nấu cơm…vả lại trứng gà rất khó đánh.”

Tôi nghĩ một chút, liền nói: “Giang Ly, nếu anh và người yêu cũ cùng làm trong một công ty, anh có từ chức không?”

Giang Ly dứt khoát lắc đầu: “Tôi từ chức làm gì!?”

Tôi nghiêng đầu không tin: “Anh nói thì dễ.”

Giang Ly lại nói: “Tôi đuổi anh ta đi là được rồi.”

Tôi: “…”

Tôi từ chức làm gì, tôi đuổi anh ta đi là được rồi…Đây là câu trả lời của Giang Ly.

Tôi đột nhiên phát hiện ra vấn đề này thỉnh giáo Giang Ly chẳng có tác dụng, hai người chúng tôi căn bản không cùng một đoạn số.

Giang Ly nhanh chóng nghĩ ra vấn đề: “Gặp chồng trước của cô rồi à?”

Tôi gật gật đầu: “Anh ta là tổng quản lý thị trường của công ty chúng tôi,

mà tôi là thư ký của phó tổng.” Sau này, tiếp xúc sẽ tương đối nhiều

nhỉ? Vẫn là nên từ chức thôi.

Giang Ly xoa cằm suy nghĩ một lát,

đột nhiên nói: “Quan Tiểu Yến, tôi phát hiện ra đặc điểm lớn nhất của cô không phải là ngốc, mà là không có bản lĩnh.”

Đây thực sự không

phải là lời tốt đẹp gì, nhưng mà tôi đã quen với sự châm chọc, cạnh khóe của anh ta rồi, lúc này cũng chẳng có tâm trạng đế đấu khẩu cùng anh

ta, đành cười trừ.

Có lẽ vì phát hiện lời của mình không được coi

trọng, Giang Ly có chút bất mãn: “Cô cũng đừng không tin. Lúc đầu rõ

ràng là chồng trước của cô có lỗi với cô, vì sao cô lại luôn phải trốn

tránh anh ta, cứ giống nhưa là cô thiếu nợ anh ta cái gì vậy?”

Tôi bị anh ta nói cho ngẩn người, hình như là như vậy, mà hình như không phải vậy…

Giang Ly thấy tôi không nói, đề cập đến một giả thiết khác: “Hay là cô vẫn nhớ nhung, không quên được anh ta?”

Sao? Tôi kinh ngạc. Tôi có sao? Không có mà…tôi nhớ chắc là không có…

Tôi lắc lắc đầu, giọng vô cùng nghiêm túc: “Tôi có thể chắc chắn, tôi đã không thích anh ta nữa rồi.”

Giang Ly hỏi: “Nhưng mà cô gặp anh ta, phản ứng còn quá khích hơn cả một cặp yêu nhau chia tay bình thường. Cô sợ anh ta à?”

Tôi sợ anh ta? Tôi sợ anh ta làm gì, anh ta đâu phải quỷ. Thế là tôi lắc đầu, không sợ.

Giang Ly lại nói: “Cô sợ anh ta, ngày chúng ta kết hôn, tôi đã phát hiện ra rồi, cô sợ anh ta.”

Tôi cúi đầu, bắt đầu run rẩy, tôi sợ Vu Tử Phi? Vì sao sợ anh ta chứ?

Giang Ly dường như biết thuật đọc suy nghĩ của người khác, rất nhanh chóng

trả lời băn khoăn trong lòng tôi: “Thực ra cô không phải là sợ anh ta,

cô sợ đối mặt với quá khứ với anh ta kia.”

Sao?

Giang Ly

áp sát từng bước: “Quan Tiểu yến, cô thừa nhận đi, cô chính là người

không có bản lĩnh. Sau khi bị tổn thương thì trốn tránh không dám ra

ngoài, gắng sức muốn quên đi, mặc dù không quên đi cũng phải giả như

mình đã quên. Hễ nhìn thấy người đã làm tổn thương mình, cô lập tức muốn trốn tránh, trốn đi càng xa càng tốt. Thực ra tình huống như thế này,

giống như “một lần bị rắn cắn, sợ dây thừng mười năm”, đến dây thừng

cũng sợ, huống hồ là nhìn thấy con rắn thực sự làm mình bị thương.

Tôi mù mịt gật đầu: “Lời anh nói hình như có chút đạo lý.”

Giang Ly bộc bạch những lời trong lòng anh ta, thao thao bất tuyệt nói: “Tuy

hành vi của cô có thể lý giải được, nhưng cũng khiến người ta khinh

thường, tôi không hiểu, vì sao cô không thể trực tiếp bắt con rắn đó

vậy? Mặc dù không bắt được cũng phải đuổi đi chứ? Người nào cũng có mặt

xấu xa, cô càng tránh, anh ta càng đuổi, cho đến lúc cô không có chỗ

trốn nữa. So với như vậy, chi bằng lúc đầu, ném anh ta luôn đi.”

Nghe đến đây, tôi có chút tức giận: “Anh thế này không phải là thừa lời sao, nếu như có thể ném anh ta đi, còn cần phải tránh anh ta không?”

Giang Ly xoa cằm nghĩ ngợi một lát, gật đầu nói: “Cũng đúng, chồng trước của

cô, vừa nhìn đã thấy là người không đơn giản, với trí thông minh và nhan sắc của cô, chắc chắn không phải là đối thủ của anh ta.”

Này!

Giang Ly đột nhiên vỗ vỗ vai tôi, hào sảng nói: “Yên tâm đi, tôi giúp cô.”

Con ngươi của tôi đảo đảo, không tin tưởng lắm: “Anh tốt bụng như vậy sao?”

“Đương nhiên là không!” Giang Ly lắc đầu, khóe miệng nhếch l