khác thì đều cưng chiều ba đứa tiểu quỷ này đến tận xương tủy, dĩ nhiên là chỉ những khi bọn chúng được những người đó bao che, mới dám làm mưa làm gió.
Ba đứa bé con, thật là tiểu quỷ đáng yêu!
~Hết Chương 93~ Đảo nghỉ dưỡng Maldives.
Trong một căn chòi nhỏ nằm trên mặt nước xanh biếc, một người phụ nữ khoác lên mình chiếc sườn xám màu lam nhạt, khiến vóc dáng thon thả mị hoặc hiện lên không sót điểm nào, vài sợi tóc đen nhánh rũ xuống hai bên thái dương, phía sau dùng một cây trâm ngọc sáng óng ánh cố định lại.
Lúc này cô đang nằm tựa lưng trên ghế dựa, chiếc kính râm thật to che khuất đôi mắt, hai bàn tay trắng nõn đặt trên chiếc bụng bằng phẳng, hô hấp đều đều, dường như là đang say ngủ.
Vừa lúc đó, cánh cửa của gian phòng ở sau lưng cô chợt mở rộng ra, ba đứa bé giống nhau như đúc dáo dác mò đến từ phía sau.
Khi ba cậu bé vừa nhìn thấy người phụ nữ nằm ở đó một mình, sáu con mắt trong phút chốc lóe lên ánh sáng rực rỡ.
Ba đứa nhóc nhìn thoáng qua nhau, sau đó rón rén đến gần người phụ nữ nằm trên ghế dựa.
"Mẹ ngủ thiếp đi!"
"Ừ, hình như vậy, xem chừng là ngủ được một lúc rồi!”
"Hiếm khi cha không có ở đây, tại sao mẹ lại ngủ sớm như vậy?"
Ba đứa nhóc con nằm bên cạnh người phụ nữ, lấy hai cánh tay bé xíu béo mập chống cằm, bất mãn bĩu môi.
Từ sau khi bị chú Johan ném tới chỗ của mẹ, ngoại trừ có thể ngắm nhìn mẹ từ xa, bọn chúng cũng không làm được gì cả. Miễn là nơi nào có cha, bọn chúng đừng nghĩ đến việc tới gần mẹ. Suốt một thời gian dài như vậy, chỉ có thể nhìn, không thể đến gần, cảm giác như thế chẳng tốt chút nào.
Khó khăn lắm hôm nay cha mới bận công chuyện rời đi, ai biết đâu mẹ lại nhàn nhã nằm đây ngủ một mình.
"Mấy đứa nhóc con, các con lại đang mưu tính cái gì hả?”
Người phụ nữ vốn đang nằm ngủ trên ghế, lúc này chợt cười khẽ ra một tiếng, lười nhác ngồi dậy, đưa tay lấy xuống chiếc kính râm đang che khuất gần nửa gương mặt.
Trong khoảnh khắc chiếc kính vừa được lấy xuống, đôi mắt đen sáng loáng như sao trời lập tức hiện ra, mỉm cười nhìn ba đứa nhóc con đang vây quanh người cô.
Dung mạo xinh đẹp, cùng với ba đứa bé bên cạnh cô cũng có sáu phần tương tự.
Lam Duê vươn tay ôm lấy cậu bé ở gần cô nhất, sau đó đứng lên, cười trêu nói: "Liễm Dực, con nặng, mẹ sắp đi không nổi rồi!"
Chỉ nhẹ nhàng ôm lấy, sau đó Lam Duê liền đặt cậu bé xuống.
Đứa bé mới ba tuổi, không ngờ lại năng như vậy.
Không phải ôm không nổi, mà là có ba đứa con trai, ôm đứa này, hai đứa còn lại trong lòng sẽ cảm thấy không công bằng.
Ba năm trước đây may mắn hạ sinh ba đứa bé này mẹ tròn con vuông, chỉ mới chớp mắt một cái mà đã lớn nhanh như vậy, còn cô cũng đã hai mươi bảy tuổi rồi.
Chuyện ba năm về trước, mặc dù cô không truy cứu, nhưng cũng không có nghĩa là cô sẽ giả vờ như không biết gì cả, ngây ngốc để mặc cho người ta chém giết.
Ba năm, cô dày công sắp đặt, cũng đã đến thời điểm phản kích.
"Mẹ, mẹ thiên vị, tại sao chỉ ôm Liễm Dực mà lại không ôm con!”
"Mẹ, có phải mẹ chỉ thích Liễm Dực hay không? Liễm Vũ rất ngoan, mẹ không thể không thương Liễm Vũ!"
Hai chân vừa bị đôi bàn tay nhỏ bé ấm áp ôm lấy, giọng nói uất ức, cộng thêm vẻ mặt đáng thương. Nếu đổi lại là người khác, đầu óc đã sớm rối bời, đau lòng không ngớt. Nhưng Lam Duê đã quá quen thuộc với mấy trò nghịch ngợm của ba bé con này, cười như không cười nhíu mày: “Các con không nói, ngược lại mẹ quên mất, một đứa trong bọn con đến đây kể cho mẹ nghe xem, ngày mẹ vừa rời khỏi Las Vegas, các con đã làm ra chuyện gì tốt ở sòng bạc? Hả?”
Giọng nói rõ ràng rất êm dịu, nhưng lại khiến ba đứa nhóc bỗng chốc cứng đờ.
Bọn chúng nên sớm biết, chú Johan tuyệt đối không thể nào giúp chúng lừa gạt mẹ, thế mà bọn chúng vẫn không biết tự giác ngộ.
Lam Duê liếc nhìn ba đứa bé, cười nói: "Tại sao không nói chuyện nữa? Vừa nãy vẫn còn lý sự lắm mà! Hả? Liễm Tranh, con nói xem!"
Liễm Tranh bị chỉ điểm, nâng khuôn mặt béo tròn nhỏ nhắn lên, mở to đôi mắt tròn xoe vô tội: “Mẹ nói gì? Liễm Tranh nghe không hiểu! Mẹ thường xuyên để chúng con lại trong nhà, Liễm Tranh không biết mẹ đang nói đến lần nào, hơn nữa chuyện đã qua một thời gian dài như vậy, tế bào não của trẻ con hoạt động không kịp. Theo như thuật ngữ chuyên môn trong y học mà dì Thanh và chú Âu Liêm hay dùng, đó là, trí nhớ của trẻ con chỉ có chút xíu thôi, trải qua một thời gian dài như vậy, bây giờ mẹ mới hỏi, làm sao tụi con nhớ được?”
Lam Duê giật giật khóe miệng, quả nhiên là coi trời bằng vung, ở trước mặt cô cũng dám giả ngu nữa.
Bất quá bọn chúng cũng không làm ra chuyện gì vượt quá giới hạn, mà vốn dĩ cô cũng không có ý định truy cứu chuyện lần này, thằng bé đã nói vậy, Lam Duê cũng không muốn vạch trần.
Cúi đầu nhìn ba đứa nhóc con làm bộ đáng thương ôm bắp chân của mình, Lam Duê hết cách, vỗ vỗ đầu của bọn chúng, nói: "Chuyện lần này coi như cho qua, nếu như lần sau mẹ còn nghe thấy tin tức như vậy nữa, ba đứa con nên biết kết quả sẽ như thế nào!”
Mặc dù cô rất cưng chiều ba cậu bé này, nhưng không có nghĩa là sẽ cưng chiều chúng vô điều kiện. Những lúc nên phạt, cô sẽ kh