ng thứ trong giấc mộng đều đặt tên, để tránh ngày
nào đó có nói mớ lậu miệng, cũng có thể tìm cách che dấu.
Gà trống rất có ý thức lãnh địa, Đam Mĩ đại thần bá đạo dị thường,
mỗi ngày Tuyệt Sắc tiểu thụ đã phải chạy trốn, sau đó độc bá đi qua chờ
chúng gà mái, phát huy bản sắc ngựa đực, tọa ủng hậu cung ba ngàn, tiêu
sái dị thường.
Mĩ Kịch, Sủng Quan, Lục Cung, tháng trước ấp ra một bầy gà con, sau
khi thay lông, ta gọi hai con gà trống nhỏ là Đại cầm thú và Tiểu cầm
thú, chuẩn bị tương lai thiến xong hấp ăn (té ngửa ah~). Lúc phiền não phải đi nhìn chúng nó một chút rồi ha ha cười.
Nam Cung Minh vô sự hiến ân cần cũng lại chơi với gà con, đứng bên cạnh thực vui vẻ cười với ta . ( pé í mà bít lý do tỷ cười thì……- -!)
Vương đại nương nói ta điên rồi, hết cứu, sau đó nàng thật cẩn thận
hỏi:“Thiếu chủ hình như là có ý với ngươi, có phải tương lai sẽ nạp
ngươi làm thiếp không? Thiếu chủ chắc sẽ không học vô tình như Hoán chủ
tử, đi theo hắn sẽ có ngày lành.”
Ta ngay cả chính thất của cầm thú cũng không muốn làm, còn đi làm
tiểu thiếp của hắn? Ta lập tức giận dữ, phản bác:“Làm thê tử nhà nghèo,
còn hơn làm thiếp nhà giàu.”
Vương đại nương đem ta lôi trở về:“Giấy bán mình của ngươi còn ở trên tay người ta, còn dám vênh mặt không biết xấu hổ? Cũng còn may thiếu
chủ tính tình tốt, đổi người nhẫn tâm một chút , sớm đem ngươi bán cho
kỹ viện , đến lúc đó khóc cũng không được đi.”
Giấy bán mình? Lòng ta lại lạnh một chút .
Thân là người ở thế kỷ 21, mua bán người ở trong đầu ta vẫn là nhiều chuyện không biết. Hơn nữa người nhà lúc xuất phát lải nhải lẩm bẩm lặp lại vô số lần Nam Cung gia khẳng định sẽ thả đại a đầu 18 tuổi, đến lúc đó có thể về nhà. Thạch Thạch vốn cũng là ký giấy làm phó dịch, cũng
thường xuyên ở bên tai ta nói mười tám tuổi phải về nhà cưới vợ rèn sắt, cảm giác tựa như hợp đồng lao động không cho từ chức.
Vào Nam Cung gia, công việc vẫn không có gì đặc biệt, tranh quyền
đoạt thế như trong trạch đấu văn cũng không tới phiên tiểu nha đầu nhóm
lửa như ta, Nam Cung Hoán chỉ tặng sủng thiếp, chưa từng bán người hầu,
mà thái độ của Nam Cung Minh lại từ trước đến nay vốn hòa hòa khí khí,
ta phản ứng như thế nào cũng không nổi giận.
Cho nên trong tiềm thức ta cho rằng làm sai sự đại khái sẽ là bị đánh bằng roi, trừ tiền lương, nhiều lắm bị đuổi đi [ tốt nhất '>, còn chưa
có nghĩ tới sẽ bị bán đi bán lại……
Chủ nhân muốn thu nô tỳ, căn bản không cần nô tỳ đồng ý. Nam Cung
Minh bất quá là tuổi còn nhỏ, sợ phụ thân trách cứ, không dám phong lưu
chậm trễ học nghiệp, nếu không hắn mà bắt buộc ta đi thị tẩm, ta lập tức sẽ bị mọi người cởi sạch tắm rửa, đóng gói thắt thêm cái nơ bướm đem
lên giường.
Tuy rằng ta cố ý chọc hắn chán ghét, nhưng là phản ứng cũng quá độc,
nói không chừng hắn thật sự không thể nhịn được nữa, thực chán ghét ta
đem bán đến chỗ nào không biết, lúc đó muốn khóc cũng không kịp ……
Đều là bị chà đạp, tốt xấu hai cầm thú của Nam Cung gia còn có gương
mặt không tệ, hơn nữa tình tiết kế tiếp ta còn hiểu rõ, nếu rơi vào
trong tay một lão cầm thú vừa mập vừa xấu, kinh nghiệm phong phú, vậy
càng không có hy vọng chạy trốn…… ( Chẹp, rút cục cũng hỉu ưu điểm của soái ca ^_^)
Không được! Tuyệt không thể để bị bán đi! Dù sao ở trong này đợi đến
13, 14 tuổi, cơ thể lớn lên một chút, ta sẽ chạy trốn! Chỉ cần không
chọc tới Đại cầm thú, Tiểu cầm thú thời kì thiếu niên vẫn có vẻ ôn hòa , mặc dù có lòng muông dạ thú, nhưng chỉ cần chưa nói muốn ta, hắn cũng
chưa có hành vi bắt buộc.
Sau khi cân nhắc rõ ràng lợi và hại, ta nhanh chóng thu lại mặt mẹ
kế, dùng hết khả năng uyển chuyển cự tuyệt, cho dù bị sỗ sàng cũng không dám chống đối quá đáng.
Tiểu cầm thú cảm thấy chính sách dụ dỗ có tác dụng, cao hứng không
thôi, lúc đi ra ngoài làm việc, lại mang về cho ta đến một cây từ trâm
tinh xảo. Ánh mắt của hắn vô cùng tốt, từ trâm tuy rằng không đáng giá
tiền, thân trâm lại làm từ bạc trắng thuần nhất, đính lên 5 hạt lưu ly
lớn nhỏ không đồng nhất có lẽ dành cho thiên kim nhà giàu. Phi thường
xinh đẹp phong nhã. Nếu không phải người đưa có vấn đề, ta chắc chắn yêu thích không buông tay. (soái ca tặng trâm mà tỷ í :-w)
Hai mươi ngày sau, Thạch Thạch phong trần mệt mỏi cũng đã trở lại,
lưng khiêng cái bao lớn, nuốt nuốt nước miếng, liền thẳng hướng vọt tới
đến ta phòng.
Ta chạy nhanh đứng dậy đón chào, thân thể hắn vẫn thẳng giống cây
bạch hoa như trước, tựa hồ không gió nào có thể thổi ngã. Tinh thần cũng không kém như ta tưởng tượng, vẻ mặt giống như người lớn thành thục ổn
trọng không ít, , chỉ có điều đôi mắt vốn luôn mang ý cười kia tựa hồ
nhiều hơn chút lãnh ý cùng sát khí, lúc nheo lại không hiểu sao lại làm cho trái tim người ta băng giá.
Ta nghĩ chính mình nhìn lầm rồi.
“Xú nha đầu!” Hắn lập tức nhìn về phía ta cười rộ lên, răng khểnh, má lúm đồng tiền vẫn như trước. Như đại địa hồi xuân, khiến băng tuyết
thoáng chút biến mất, cảm giác ấm áp vẫn giống như trước kia.
Ta nghĩ chính mình nhìn lầm rồi.
Thạch Thạch mở cái bao, từ bên trong lấy ra một