tôi cũng đã xem đủ rồi, cũng đã chán, coi như tôi đi theo
cô để giải sầu! - Đông Phương Dực nhún vai nói.
- Ừ. . . . . . ,
vậy cũng được, cám ơn anh. - Duy Nhất suy nghĩ một chút rồi nói, mỗi khi ở bên cạnh anh, cô luôn có một cảm giác an lòng, giống như là bạn bè
lâu năm.
- Nếu như muốn cám ơn tôi, hãy mời tôi ăn một bữa tiệc
lớn đi! Cả ngày ăn ở quán, đã lâu rồi không được thưởng thức những món
ăn mang không khí gia đình, bây giờ muốn ăn cũng không tìm được nơi
thích hợp, không bằng cô tự làm cho tôi một bữa cơm.
- Được, muốn ăn món gì, đón Nhu Nhi về rồi chúng ta cùng đi mua - Nhìn cái mặt ủ dột của anh, Duy Nhất không nhịn được mà phải nở ra một nụ cười
(Editor: ๖ۣۜT ịnh ๖ۣۜY ên ♎ Truyện chỉ được đăng tại diễn đàn Lê Quý Đôn)
Nghe được câu chuyện của cô và Phương Đông Dực, lòng của Minh Dạ Tuyệt giống như đau nhói, một cổ khí lạnh lẽo bao phủ cả lục phủ ngũ tạng của anh,
để cho cơ thể anh như cơ thể của anh như người không có nhiệt độ.
Cho tới bây giờ đều là cô mang đến cho anh sự ấm áp, nhưng bây giờ cô lại
không muốn ở cùng anh nữa, cô đem sự ấm áp của mình trao cho người khác
mất rồi?
Nhìn cô và Đông Phương Dực cùng nhau rời đi, anh cắn mạnh môi mình, giơ chân lên đá nhanh vào chân bàn.
•(♥).•*´¨`*•♥•(★) Tịnh Yên – Diễn đàn Lê Quý Đôn (★)•♥•*´¨`*•.(♥)•
Không, anh không thể để cô thuộc về người khác.
Đi ra cửa chính, thấy Duy Nhất sắp sửa lên xe của Phương Đông Dực, anh lập tức chạy đến trước, nắm lấy tay cô, kéo mạnh cô về bên cạnh mình, tốc
độ nhanh đến suýt nữa đã khiến cho Duy Nhất ngã nhào
- A. . . . . . - Duy Nhất kêu lên một tiếng, nghiêng đầu nhìn, lập tức thấy được vẻ mặt xanh mét của Minh Dạ Tuyệt.
- Anh. . . . . . Anh lại muốn làm gì? - Nhìn thấy anh xuất hiện bên cạnh
mình, tâm Duy Nhất chợt giật mình, ngay sau đó là trận lửa tức giận vọt
lên óc, anh làm cái gì vậy? Tại sao cứ làm phiền cô hết lần này đến lần
khác?
- Tổng giám đốc Minh, anh có chuyện gì thì cứ nói, nhưng
trước tiên xin anh buông tay ra có được không? - Đông Phương Dực thấy
động tác thô lỗ của Minh Dạ Tuyệt, trong lòng vô cùng kinh ngạc.
•(♥).•*´¨`*•♥•(★) Tịnh Yên – Diễn đàn Lê Quý Đôn (★)•♥•*´¨`*•.(♥)•
Nghe giọng điệu của Duy Nhất, anh có thể nhận ra, bọn họ quen biết, chỉ là. . . . . . thật ra bọn họ có quan hệ gì?
- Tôi. . . . . . - Nghe được câu nói của Đông Phương Dực, Minh Dạ tuyệt
vừa định rống giận, bên tai đột nhiên vang lên những lời nói của Minh Dạ Phạm, vì vậy nhịn tức giận trong lòng xuống, hung hăng trừng mắt một
cái, cũng không điên cuồng nữa.
- Cô muốn đi đón Nhu Nhi có phải
không? Đi với tôi đi, cũng đã lâu rồi tôi chưa gặp con bé, tôi muốn thăm con bé một chút. - Minh Dạ Tuyệt không có để ý đến Đông Phương Dực, chỉ chăm chú nói chuyện với Duy Nhất. Âm thanh đè nén nên có chút âm trầm.
- À? - Nghe được lời anh nói, Duy Nhất sững sờ một chút, không nghĩ tới
anh sẽ nói như vậy, dáng vẻ mới vừa rồi của anh, như thể anh đang nổi
trận lôi đình, vì cái gì mà anh cố nhịn xuống.
- Đi thôi, chúng ta đi đón Nhu Nhi. - Nhìn cái vẻ giật mình của cô, Minh Dạ Tuyệt lại lần nữa lôi tay cô, bắt cô đến xe mình.
- Haizzz . . . . . , buông tay ra, tôi sẽ tự mình đi, anh làm tôi đau. -
Duy Nhất bị kéo khiến cho lảo đảo mấy bước, vừa đi vừa tức giận hét lớn.
Đúng là người đàn ông này không biết dịu dàng gì cả? Tại sao mỗi lần đều như vậy? Tiếng thét vang dội và cứng rắn của cô, làm cho người phía trước
phải dừng bước lại, nhưng Duy Nhất lại không kịp dừng bước, nên đụng vào đầu anh một cái.
•(♥).•*´¨`*•♥•(★) Tịnh Yên – Diễn đàn Lê Quý Đôn (★)•♥•*´¨`*•.(♥)•
- Anh. . . . . .
- Đau không?
Duy Nhất vừa giương mắt định mắng anh, nhưng không nghĩ, anh đột nhiên kéo
cô lại trước mặt mình, kiểm tra cổ tay của cô, sau đó cau mày hỏi, mặc
dù giọng nói của anh vẫn lạnh lẽo, nhưng trong đó cũng chứa một ít dịu
dàng.
- Ách. . . . . . Cũng may, không có việc gì. - Nhìn động
tác của anh, Duy Nhất cũng không biết phải giải thích thế nào, anh đang
làm gì vậy? Sao anh lại thay đổi nhiều như vậy?
- Ừ, vậy thì tốt, chúng ta đi thôi! - Nói xong, anh lại nắm tay của cô, chỉ là lần này
lực nắm của anh rất ít, không để cho cô có thể thoát ra nhưng cũng không khiến cô đau nữa.
Nói xin lỗi, anh sẽ không nói, cũng chưa từng nói qua, điều anh có thể cũng chỉ như vậy thôi.
- Haizzz. . . . . . , - Duy Nhất không tự chủ được lại bị anh kéo về
trước, muốn hất tay của anh ra, lại phát hiện, cô chẳng thể nào thoát
nổi.
- Anh buông tay cô ấy ra, chẳng lẽ anh không phát hiện, cô
ấy không muốn đi theo anh sao? - Đông Phương Dực vừa nhìn thấy Duy Nhất
nhẫn nại đi theo anh, vội vàng đuổi theo bọn họ, chặn trước mặt Minh Dạ
Tuyệt.
- Mau tránh ra. - Nhìn người đàn ông đang đứng trước mắt,
ánh mắt của Minh Dạ Tuyệt trở nên vô cùng nguy hiểm, mặc dù công ty của
bọn họ có quan hệ hợp tác, nhưng cũng không vì thế mà anh chịu lép vế,
vì anh đã liệt kê Đông Phương Dực vào ‘phần tử nguy hiểm’, anh sẽ không
để Duy Nhất đến gần anh ta.
•(♥).•*´¨`*•♥•(★) Tịnh Yên – Diễn đàn Lê Quý Đôn (★)•♥•*´¨`*•.(♥)•
- Ch