nắm tay mình thì sững sờ đôi chút, ngày trước ba chưa từng
chủ động ôm lấy bé, hoặc nắm tay bé, hôm nay ba lại làm thế? Nhu Nhi
mang theo hồ nghi ngẩng đầu nhìn lại, thấy nụ cười khẽ của ba, mặc dù nụ cười này làm bé rất lạ lẫm, nhưng rõ ràng là ba đang cười với bé.
Nhìn khuôn mặt tươi cười của Minh Dạ Tuyệt, Nhu Nhi nhíu chân mày lại, đây là ba bé sao? Sao lại tốt đến thế
Cảm thấy Nhu Nhi ngẩn ra, Minh Dạ tuyệt cúi đầu nhìn, chỉ thấy đôi mắt bé
rất giống đôi mắt của Duy Nhất, mỗi khi đồ đần nhìn anh, khiến anh không khỏi cười một tiếng.
Giờ khắc này, đôi mắt to tròn của Nhu Nhi
đang nhìn anh, cũng bởi vì bộ dáng của bé càng lớn càng giống Duy Nhất,
cho nên, anh chưa bao giờ nghiêm túc nhìn từng nét mặt của bé, hiện tại
mới phát hiện, gương mặt của bé cũng không khác gì Duy Nhất cả. Trời ạ,
tại sao trước kia anh chưa bao giờ nghĩ tới, chỉ khi đồ đần của anh là
mẹ con anh thì mới có sự giống nhau đến thế này, nếu như anh sớm phát
hiện ra chuyện này, có lẽ anh và cô đã không đi đến tình trạng hôm nay?
Cô và anh đã có con rồi, là con của anh và Duy Nhất
Giờ khắc này anh mới phát hiện, thì ra cái suy nghĩ này đẹp đến thế, lần
đầu tiên biết cái gì gọi là thỏa mãn, cái gì gọi là an lòng, có lẽ đây
chính là cảm giác hạnh phúc mọi người thường nói?
Nhìn Minh Dạ
Tuyệt một trái một phải dắt tay Nhu Nhi, cùng rời đi, mà mặt của Trang
Nghiêm lại thêm căng thẳng, đôi tay bóp chặt, tiếng xương kêu răng rắc.
Nhìn hình ảnh ấy rất giống một nhà ba người. Để cho lòng anh đầy vết dao cắt
Anh đã mất cô thật sao? Đợi nhiều năm như vậy mà anh vẫn mất cô sao?
Không, anh không muốn buông tay, cũng sẽ không buông tay, tối thiểu, anh có
thể thấy được, sự không cam tâm tình nguyện trong mắt Duy Nhất, nếu
không phải vì Nhu Nhi, cô sẽ không rời khỏi anh, có phải không?
Nhưng nếu anh có thể nhìn ra được vịêc Duy Nhất quan tâm Nhi Nhi đến thế nào, Minh Dạ Tuyệt cũng nhất định nhìn ra được, nếu như Minh Dạ Tuyệt dùng
cách này để chói chân cô..., anh có thể thắng sao?
- Về nhà đi! Dì Trương cũng bảo đã lâu rồi không gặp Nhu Nhi nên rất nhớ con bé. - Sau khi lên xe Minh Dạ Tuyệt nói.
- Không, nếu đã nhớ Nhu Nhi như thế, thì hãy kêu dì ấy ra ngoài cùng ăn
bữa cơm đi! - Duy Nhất lên tiếng cự tuyệt đề nghị của anh, anh đang nói
đến cái nhà đó sao, cô không muốn trở về đó chút nào cả, mặc dù có hơi
quá đáng với dì Trương, nhưng cô không muốn trở về.
- Ách. . . . . . , vậy thì sau này hãy nói đi, lúc nào cô nguyện ý về, thì về chơi
cũng không muộn, chúng ta hay đi ăn cơm đi! - Minh Dạ Tuyệt trầm ngâm
một lát rồi nói, anh thật vất vả mình tìm ra được chút thời gian ở bên
cạnh cô và Nhu Nhi, cũng không muốn người trung gian có mặt.
Phản kháng của cô, anh biết, tựa như Phạm nói, hiện tại anh không thể chọc giận cô, cô yêu cầu như thế nào thì anh phải làm vậy
Ah? Duy Nhất kinh ngạc ngẩng đầu nhìn anh, anh làm sao thế? Trước kia anh
chẳng cho phép người khác nghi vấn câu nói của anh? Chớ nói chi là nghe
lời của người khác, hôm nay sao anh lại dễ dàng thay đổi chủ kiến như
vậy?
Trong phòng ăn.
Minh Dạ Tuyệt ngây ngô nhìn Duy Nhất và Nhu Nhi vui vẻ ăn cơm, chẳng hề đụng đến thức ăn trong dĩa của mình.
Trước kia, buổi sáng khi anh ra cửa, Nhu Nhi còn chưa dậy; khuya về nhà, Nhu
Nhi đã ngủ. Coi như thỉnh thoảng anh và cô cùng nhau ngồi ăn cơm, cũng
chưa từng chú ý tới mẹ con bọn họ. Hôm nay, lần đầu tiên anh chăm chú
nhìn họ ăn cơm, mới biết thì ra động tác của mẹ con các cô giống nhau
đến vậy, Duy Nhất múc một ngụm canh uống..., Nhu Nhi cũng đang đưa một
ngụm canh vào trong miệng, uống xong, họ đồng thời nhấp miệng một cái,
giống như là thưởng thức mùi vị, sau đó họ lại cầm chiếc đũa lên, tiến
về bàn thức ăn, Nhu Nhi vừa ăn vừa cùng Duy Nhất nói việc học ở trường,
mà Duy Nhất rất nghiêm túc nghe lời của bé..., thỉnh thoảng lộ ra một nụ cười dịu dàng.
Nhìn, anh nhìn đến xuất thần, bọn họ cùng nhau lộ ra một nụ cười vui vẻ, đây chính là cảm giác tình thân phải không?
Không có vách ngăn, không có sự khác nhau, mẹ con giống như bạn bè. Tại
sao trước kia anh lại không phát hiện ra điểm này chứ?
Nó khiến
anh nhớ đến cuộc sống trước kia, nếu có thể trở lại, nhất định anh sẽ
đối xử thật tốt với cô, nhất định sẽ sống hòa thuận, sẽ không bởi vì
công việc mà sơ sót họ, cũng sẽ không vì thành kiến mà hiểu lầm cô.
Cô hận anh như thế, ghét anh đến thế sao? Nếu như bây giờ muốn cô trở về bên cạnh anh, cô sẽ trở về không?
Sau khi Duy Nhất ăn no liền cầm khăn giấy lên xoa môi, thấy Nhu Nhi cũng
buông đũa xuống, lập tức đưa một miếng khăn giấy khác vào tay Nhu Nhi,
nhẹ nhàng nói:
- Lau miệng đi.
Cô không có chủ trương
cưng chiều con, cũng sẽ không nuôi con theo kiểu ăn, mặc ở, tất cả sinh
hoạt cá nhân đều phụ thuộc vào cô, vì con cô sẽ dạy bé cách sống cách
làm người. Nếu như Nhu Nhi đủ khả năng làm được chuyện đó, cô sẽ không
giúp bé. Nếu như Nhu Nhi không biết, cô sẽ cầm tay dạy cho bé, cho đến
khi bé biết thì dừng lại. Chỉ cần Nhu Nhi muốn biết, muốn học, chỉ cần
là cô biết, cô sẽ dùng toàn bộ
