n cạnh cô không phải là
người đàn ông đơn giản, Đông Phương Dực ở ngoài sáng, ai vừa nhìn hồ sơ
sẽ hiểu ngay, thân thế và bối cảnh của anh, đang cùng anh có quan hệ hợp tác, anh cũng đã có phái Phương Lập Được điều tra, quan trọng là lai
lịch của Trang Nghiêm, thân phận của anh tựa như có rất nhiều điều bí
ẩn, nhìn bên ngoài anh cũng không có sự nghiệp gì lớn, chỉ là thỉnh
thoảng cùng Duy Nhất đi tìm những loài hoa lạ, những thứ khác cũng không có gì lạ, nhưng cũng không quá mức bình thường, cho nên anh càng thêm
nghi vấn.
Duy Nhất trở lại tiệm bán hoa, cả một buổi chiều cũng không yên lòng, mắt cứ nhìn đồng hồ, cô sợ Minh Dạ Tuyệt Dieeeennnnnndanle…le… quy…..donnnnnnnnnnn sẽ làm những chuyện mà cô không ngờ tới. Tuy nói, lấy sự kiêu ngạo của
anh, anh sẽ không lật lọng. Nhưng, chỉ cần không thấy Nhu Nhi, lòng của
cô cũng không buông lỏng. Thời gian từng giây từng phút trôi qua, cô cảm thấy sao gian nan quá đỗi, lần đầu tiên cô không thể tập trung vào công việc, lần đầu tiên biết tư vị lo lắng ra sao. Lần nữa nhìn về đồng hồ,
thấy thời gian đã sắp tới rồi, Duy Nhất báo nhân viên một tiếng rồi chạy ra ngoài.
"Két. . . . . ." Một tiếng thắng xe chói tai vang lên, Duy Nhất lập tức xuống xe, thì thấy có người đã đến sớm hơn cả mình.
Anh? Làm sao anh lại tới sớm như vậy?
Chỉ thấy cách đó không xa có một người đàn ông tay ôm ngực tựa xe thể thao
đen, mắt nhìn thẳng vào cổng trường học, giống như là đang suy nghĩ gì
đó. Vẻ mặt lộ ra một tia mê man và cô độc. Trên người có một tia nguy
hiểm làm cho người ta không dám mạo hiểm đến gần.
- Sao đến sớm như vậy? - Nhấc chân từ từ đi tới bên cạnh anh, chần chờ hỏi.
- Sợ cô đến đón Nhu Nhi rồi, vậy thì tôi phải đi một chuyến tay không.
Làm sao cô cũng đến sớm như thế? - Thấy Duy Nhất xuất hiện trước mặt
mình, khóe môi Minh Dạ Tuyệt khẽ nâng lên, cũng biết cô sẽ tới sớm thế
- Lẫn nhau, xem ra chúng ta sợ lẫn nhau nhỉ. - Duy Nhất cười nhạo một tiếng, nói.
Anh không yên lòng về cô, cô cũng không yên lòng về anh, không phải sao?
- Nên nói chúng ta tâm ý tương thông mới đúng. - Minh Dạ Tuyệt nhìn nụ cười của cô, lạnh nhạt nói.
- Hừ. . . . . . - Duy Nhất hừ lạnh một tiếng, xoay người ngó vào cổng
trường học một lần nữa, người nào tâm linh tương thông với anh.
Canh chừng từng động tác của cô, Minh Dạ Tuyệt Dieeeennnnnndanle…le… quy…..donnnnnnnnnnn cũng không có thêm gì, chỉ nhìn bóng dáng của cô, trên mặt dần dần lộ
ra một nụ cười, lần đầu tiên phát hiện, dáng vẻ lạnh lùng của cô lại
đáng yêu đến thế Sau hồi lâu, thấy cô
im lặng không nói gì, giống như chẳng có bất kỳ điều gì muốn nói, Minh
Dạ Tuyệt hít một hơi thật sâu rồi mở miệng nói: "Bữa tối chúng ta cùng
về nhà ăn cơm đi!"
- Về nhà? Về nhà người nào? - Nghe anh nói như thế, Duy Nhất kinh ngạc vội vàng quay đầu lại nhìn anh, lời anh nói có ý gì?
Ăn cùng anh, thần kinh của cô quay vòng vòng, chỉ cần một câu nói của anh, rất có thể sẽ khiến cho đầu cô nổ tung.
- Cứ thoải mái, nhà tôi hay nhà cô cũng được - Minh Dạ Tuyệt đưa ánh mắt hờ hững nhìn cô, sau đó lên tiếng.
- Ách. . . . . . , tại sao? Đi ra ngoài ăn cũng tốt kia mà? - Cô đưa đôi
mắt hoài nghi nhìn anh, chẳng biết trong lòng anh đang nghĩ cái gì nữa.
- Tôi không thích ăn cơm bên ngoài. - Minh Dạ Tuyệt đáp với cái giọng thờ ơ, ngữ điệu chẳng có chút cảm xúc nào, giống như tất cả đều là chuyện
vô cùng bình thường
Nếu như không thể mang cô về nhà, như vậy anh sẽ tự mình tiến vào cuộc sống của cô, anh sẽ không để cô cố gắng tạo
khoảng cách với anh. Không phải cô cứ rời xa cuộc sống của anh, anh phải là thế giới của cô, tin tưởng sớm muộn cũng có một ngày, cô lại tiến
vào thế giới của anh. Anh sẽ để cho cô biến thành cô gái ngoan ngoãn của anh, hôm nay không được, sớm muộn cũng có một ngày chuyện đó sẽ thành
sự thật. Anh có thừa kiên nhẫn.
- Anh. . . . . . , nếu như không
muốn ăn cơm ở nhà hàng, anh có thể về nhà ăn cơm, tôi sẽ không đi theo. - Nghe được lời anh nói, Duy Nhất mới nghĩ đến việc bữa trưa anh không
chịu ăn cơm, dường
như anh không động chút đồ ăn nào cả, cũng nhớ đến chuyện trước kia, mặc kệ anh có về trễ thế nào, cô cũng phải nấu cơm cho anh ăn, hơn nữa mỗi
bữa anh đều ăn rất ngon miệng.
- Được, nếu như cô không chịu về
đó ăn cơm tối, mời cô đi, tôi có thể tự đưa Nhu Nhi về nhà ăn cơm. -
Giọng nói của Minh Dạ Tuyệt vẫn nhạt như nước lã, nhưng đi vào trong lỗ
tai của Duy Nhất, lại làm cho cô tức giận mà mím chặt môi, người đàn ông này thật là càng ngày càng quá đáng, tự nhiên cứ lấy Nhu Nhi ra làm cái cớ ép buột cô.
- Anh. . . . . .
- Đã lâu rồi tôi không
gặp con, mang con bé về nhà ăn một bữa cơm cũng không có gì quá đáng
chứ? - Duy Nhất vừa muốn nói gì đó, Minh Dạ Tuyệt lập tức cắt đứt lời
nói của cô.
Nghe anh nói như thế, khóe môi Duy Nhất không khỏi
mím chặt, nếu như anh là người bình thường, dĩ nhiên cô sẽ không lo
lắng, nhưng anh là Minh Dạ Tuyệt, tại sao cô có thể yên tâm để Nhu Nhi
đi cùng anh.
- Như thế nào? Đã đến giờ tan học rồi, nếu như cô
không muốn về nhà tôi, tôi sẽ tự đưa Nhu Nhi
