Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Satan

Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Satan

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326270

Bình chọn: 9.00/10/627 lượt.

kiến thức của mình dạy cho Nhu Nhi, cũng

không sẽ ngại phiền toái.

Năm đó mẹ đi quá mau, việc cô hiểu được quá ít, ngay cả thái độ làm người cô cũng không biết. Cái gì cô cũng

không biết, không thể làm gì khác hơn là cố gắng học tất cả, một mình

thích ứng với hoàn cảnh xa lạ. Cô sợ, ngộ nhỡ có một ngày nào đó cô cũng không có ở đây, Nhu Nhi lại phải chịu những cực khổ giống cô hồi nhỏ.

Cái loại cảm giác không biết gì, cái gì cũng không hiểu, tất cả mọi

chuyện đều cần tự suy nghĩ chính là vô cùng cực khổ với đứa bé, cô không muốn Nhu Nhi phải trải qua cuộc sống như thế. Mặc dù đối với đại đa số

người mà nói, có lẽ cô đã nghĩ quá xa, nhưng việc đời khó đoán, nào ai

biết được tương lai, số phận, một giây kế tiếp chẳng ai đoán được sẽ có

chuyện gì xảy ra. Sớm dạy con thích ứng với xã hội, về sau đứa bé sẽ

không sống cực khổ nữa

Nhìn Nhu Nhi lau sạch cái miệng nhỏ của

mình, Duy Nhất nở một nụ cười dịu dàng, vừa ngẩng đầu lại đúng lúc thấy

ánh mắt Minh Dạ Tuyệt đang nhìn cô, giống như muốn tìm tòi điều gì đó,

trong lòng giật mình, vội vàng cúi đầu tránh ánh mắt sắc bén của anh,

lại thấy được dĩa thức ăn trước mặt dường như anh chưa đụng đến.

- Làm sao anh không ăn? - Cô cau mày hỏi.

- À? - Đột nhiên một giọng nói vang lên, cắt đứt sự trầm tư của Minh Dạ

Tuyệt, anh lấy lại tinh thần mới phát hiện, cô và Nhu Nhi đã ăn xong từ

lúc nào, cả hai đều đang đưa mắt nhìn anh

- Hô. . . . . . Nhu Nhi sắp đến giờ học rồi, mời anh ăn nhanh lên một chút? - Duy Nhất thở dài

ra một hơi, nhịn một tia không kiên nhẫn trong lòng xuống. Tâm có chút

bối rối.

Mới vừa rồi anh đang suy nghĩ gì thế? Không phải là muốn mang Nhu Nhi đi chứ? Hiện tại trong lòng của cô chưa nghĩ ra biện pháp

nào cả.

- A, không sao, khi đến lúc thì chúng ta đi! - Minh Dạ Tuyệt nói xong liền đứng lên, chuẩn bị rời đi.

- Anh không ăn sao? - Duy Nhất hồ nghi hỏi, không phải anh nói muốn đi ăn cơm sao?

- Không sao, không phải cô nói là Duy Nhi phải đi học sao? Chúng ta đi

thôi! - Minh Dạ Tuyệt nhẹ nhàng nói xong, trên mặt vẫn không chút cảm

xúc, nhưng giọng nói không có tia lạnh lẽo.

Lần đầu tiên đối mặt với sự chất vấn của cô, anh kiên nhẫn, không tức giận.

Nghe được lời anh nói, Duy Nhất nhíu mày không giải thích được hành động của anh, cảm giác có chỗ nào đó không đúng.

Đúng rồi, trước kia đều là anh ăn một mình, mặc kệ người khác nói thế nào,

lúc nào thì anh lại nhượng bộ như thế? Anh luôn lấy mình làm trung tâm,

không phải sao?

- Không phải sắp trễ học rồi sao? Đi thôi! - Thấy Duy Nhất còn sững sờ nhìn mình, Minh Dạ Tuyệt cũng nhăn mày lại. Sao

người kia lại nhìn anh kỳ quái như thế? Từ khi nào lời nói của anh lại

thiếu trọng lượng như vậy?

- ừ. . . . . . Nhu Nhi, chúng ta đi. - Duy Nhất nhìn anh lần nữa, thấy nét mặt của anh ở hiện tại, mới xác

định việc mình không nghe lầm, quay đầu lại dắt tay Nhu Nhi, đi theo

phía sau anh.

Nhìn bóng lưng cao lớn của anh, lần đầu tiên Duy

Nhất có một loại cảm giác xa lạ. Đột nhiên, cô cảm thấy như mình không

hiểu được con người anh, có phải anh đã thay đổi rồi không? Hiện tại hay trước kia mới là con người anh?

Trên xe, Minh Dạ Tuyệt không nói thêm gì nữa, Duy Nhất cũng không có chủ động đặt câu hỏi, chỉ nói chuyện cùng Nhu Nhi mà thôi.

Sau khi ly hôn, đây là lần đầu tiên bọn họ không cãi vả, cũng không có trợn mắt nhìn nhau.

- Cô đến đâu? Tôi đưa cô đi! - Sau khi đưa Nhu Nhi đến trường học, Minh Dạ Tuyệt xoay người đứng đối diện với cô, anh hỏi

- Không cần, không phải công việc của anh rất bận sao? Anh cứ đi lo công

việc của anh đi. - Duy Nhất nói xong xoay người muốn rời đi.

-

Không sao, công việc chậm một chút cũng không sao. - Nhìn cô đang muốn

rời đi, Minh Dạ Tuyệt vội vàng nói. Anh chưa nghĩ đến chuyện phải cùng

cô tách ra nhanh đến thế. Mà Duy Nhất nghe lời nói của anh thì lập tức

dừng bước.

Hoãn? Anh nói để công việc qua một bên? Trước kia Nhu

Nhi bị thương nặng như vậy, thời điểm bé cần anh, anh cũng không thèm bỏ công việc, sao bây giờ lại hoãn công việc vì chuyện nhỏ như thế?

- Đến tột cùng là anh muốn làm gì? - Duy Nhất từ từ xoay người, đưa đôi mắt phòng bị nhìn anh.

Cô đi theo bên cạnh anh nhiều năm như vậy, làm sao lại không biết anh xem

công việc quan trọng hơn cả tánh mạng, nhưng hôm nay sao anh lại muốn

buông tha công việc chỉ vì đưa cô về, tất cả những chuyện này thật kỳ

quái, anh làm như thế, sau lưng chắc chắn có mục đích gì đó?

-

Tôi. . . . . . , không có, chỉ là muốn đưa cô đến nơi cô muốn đi thôi. - Minh Dạ Tuyệt nói, anh thật sự rất muốn nhìn cuộc sống hiện tại của cô, cô ăn ở như thế nào, anh muốn biết để tính toán kế hoạch, trận đầu này, anh phải thắng.

- Thế thì cảm

ơn anh, tôi không muốn lãng phí thời gian quý giá của anh, chuyện này

tôi có thể giải quyết được, cũng không làm phiền anh. - Duy Nhất liếc

anh một cái, xoay người rời đi. Đây đã là cực hạn của cô, cô không thể

để cho anh tiếp tục đi vào cuộc sống của cô nữa

- Khi nào tan

học, tôi sẽ tới đón Nhu Nhi, nếu như cô rất bận không có thời gian, thì

không đến cũng được. -


Old school Swatch Watches