Polly po-cket
Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Satan

Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Satan

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325582

Bình chọn: 7.5.00/10/558 lượt.

người ta không tự chủ được muốn buông vũ khí đầu hàng, trên thân của người này phát ra khí lạnh, làm người ta sợ hết hồn.

- Đi ra ngoài đi, ba ngày sau mang tiền không tới, ông biết hậu quả! - Minh Dạ

Tuyệt khoát tay ý bảo ông ta lui ra, hừ lạnh một tiếng, thật là một

người đàn ông hèn nhát, mới nói mấy câu đã bị hù thành ra như thế rồi,

lại còn dám đến tìm anh? .

- Dạ, dạ, tôi hiểu ạ. - Hách Chấn Tân

gật đầu liên tục, kéo chân mệt lả lui về phía sau, lại không dám ngẩng

đầu nhìn anh một cái.

Xem ra hôm nay ông tìm nhầm người rồi.

- Chờ một chút. - Đang lúc ông sắp đi ra khỏi cửa, người ngồi ở phía sau

bàn làm việc đột nhiên lại mở miệng, dọa ông thiếu chút nữa nằm sát

xuống đất.

- Minh. . . . . . Tổng giám đốc, cậu. . . . . . còn có cái gì phân phó. -Hách Chấn Tân tay chân loạng choạng đỡ khung cửa,

miễn cưỡng chèo chống thân thể mình, cúi đầu run rẫy hỏi.

- Nếu

muốn không trả lại tiền kia. . . . . . Cũng được, ông có một người con

gái đúng không? Ông mang con gái mình đến đây, tôi xem một chút.

- Con gái của tôi? Dẫn con gái tôi tới làm chi?

- Nếu như mà tôi nhìn hài lòng, tôi liền cưới cô ta, làm ba vợ của tôi,

có thể tôi sẽ tha cho ngươi một cái mạng, tất cả chỗ tiền khi coi như là sinh lễ vậy.

- Như vậy sao được? - Hách Chấn Tân bỗng nhiên

ngẩng đầu, giật mình nhìn anh, đưa con mình cho anh? Vậy chẳng khác gì

là đưa con gái vào trong hố lửa sao?

- Không được? Tốt, vậy thì

ba ngày sau, nếu không trả đủ thì ông hãy chờ xem hậu quả đi? Đánh bạc,

thiếu nợ, giết người, sẽ có bao nhiêu năm ở tù vậy? – Người đang ngồi ở

trên ghế cười tà mị, mắt thẳng tắp theo dõi thân thể run rẫy của người

đàn ông kia, tựa như đang trêu chọc một con chó .

- Tôi. . . . . . Tôi không có giết người. - Hách Chấn Tân run rẫy nói, chân run run đã sắp đứng không vững.

- Hả? Thật sao?

- Tôi. . . . . . Không có. - Hách Chấn Tân hết sức phủ nhận, hai chân mệt lả.

Không, không thể nào, chuyện kia không có ai biết trừ những người trong nhà ra, cậu ta càng không thể nào biết?!?! - Hả? Thật sao? Vậy ông cà lăm cái gì? – Giọng nói nhẹ nhàng giống như đang nói lời nhàm chán.

- Tôi. . . . . .

Hách Chấn Tân nghe xong đầu đầy mồ hôi, cũng đã không thể tiếp tục chối cãi chỉ im lặng nhìn xuống.

- Có một tổ chức, mỗi ngày mỗi tháng ông làm cái gì, trên giường hay ở

dưới suối vàng, vô luận thời gian đã trôi qua bao lâu, bọn họ cũng có

thể tra rõ ràng, ông có tin hay không?

Lời nói nhẹ nhàng giống như là từ địa ngục truyền đến, tựa như một cỗ khí lạnh đi vào tận sâu trong lòng của Hách Chấn Tân.

- Tôi. . . . . . tin. - thân thể Hách Chấn Tân run rẫy thiếu chút nữa

không nói ra lời. Cái tổ chức ấy ông đã nghe qua, nhưng không ngờ, thật

lại xuất hiện tại nơi này.

- Tiễn khách. - Minh Dạ Tuyệt nhìn sắc mặt đã tái nhợt của người đứng ở cửa, lạnh lùng rơi xuống lệnh đuổi khách.

Thư ký vừa nghe đến lệnh lập tức đi tới chỗ người đứng ở của, dẫn người đang chết lặng kia đi ra ngoài.

Hai mắt Minh Dạ Tuyệt nhắm lại, đưa tay nhẹ nhàng đỡ chân mày, nếu không

phải là lão già kia ra lệnh cho anh trong vòng ba tháng không kết hôn,

thì ông ta liền đem Nguyễn Kiều Nhi gả cho anh. Lão già kia cũng không

biết là ăn lộn thuốc gì. Cái con nhỏ Nguyễn Kiều Nhi, anh nhìn thấy liền chán ghét, còn bắt anh cưới cô ta? Ở trên đường cái tùy tiện lấy tên ăn mày cũng tốt hơn cô ta nhiều.

Hách Chấn Tân vừa về đến nhà liền

lập tức ngồi phịch ở trên ghế sa lon, trời ạ, hôm nay ông tình nguyện

không đi chuyến này, nếu có thể, đời này ông đều không muốn gặp lại được người con trai kia.

- Như thế nào? - Vừa nhìn thấy chồng trở lại, Trương Mỹ Lệ lập tức hỏi.

- Bọn họ nói, ba ngày sau phải trả cả tiền lẫn lãi, nếu là chúng ta không trả được, sẽ chờ chết.

- Chẳng lẽ anh không cầu xin người ta sao?

- Cầu xin, vô dụng.

- Làm sao anh lại vô dụng như vậy? Tại sao có chút chuyện này cũng làm

không xong? - Trương Mỹ Lệ vừa nghe chuyện kia không được như ý, tức

giận dùng sức đẩy ông một cái, thiếu chút nữa đẩy ông xuống ghế sa lon.

- Đây tất cả là do ai tạo thành, anh sao? Nếu không phải là mẹ con em gây ra thì là ai? Anh chẳng thể hiểu nổi chuyện gì, chỉ là chuyện bình

thường, đi học đánh cược ít tiền? Đem công ty của anh làm thành phá sản

chưa tính, lại còn thiếu lãi suất cao như thế, lúc em đánh cược vì sao

lại không nghĩ đến hậu quả ngày hôm nay. Hiện tại sao lại trách anh?

Hách Chấn Tân mới vừa ôm một bụng tức từ bên ngoài về, lại gặp sắc mặt không tốt của vợ mình, quả là ép anh đến phát điên rồi.

- Em cũng nghĩ mình sẽ thắng nhé, nhưng thắng thua cũng không phải em

quyết định. - Trương Mỹ Lệ nhìn một chút vẻ mặt tức giận của chồng mình, cũng không dám chỉ trích ông nữa, nhỏ giọng nói.

- Em. . . . . . , haizzzz! - Hách Chấn Tân thở dài vô lực ngồi xuống, nhức đầu đến hai mắt nhắm nghiền.

- Ông xã, không bằng anh đến tìm bạn bè tốt của mình mượn một ít tiền đi, vay nhiều người, mọi người một ít không chừng cũng trả hết? - Trương Mỹ Lệ nhẹ nhàng nói.

- Bọn họ? - Nói đến những cái được gọi là bạn

bè, Hách Chấn Tân càng thêm