pacman, rainbows, and roller s
Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Satan

Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Satan

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325694

Bình chọn: 10.00/10/569 lượt.



lên tự nhiên rơi đúng vào gạt tàn thuốc trên khay trà .

Ánh mắt của anh như cũ đặt ở nơi xa, không có một chút ý định thu hồi. Giống như động tác mới vừa rồi của anh chỉ là ảo giác.

Đồ đần. . . . . . , cô vẫn còn sống chứ?

Mười năm rồi, đã mười năm rồi nha!

Mười năm này, anh đi tìm ở tất cả mọi nơi, đều không có bóng dáng của cô. Đi tìm tất cả bệnh viện, không có tên tuổi của cô. Không biết cô đang ở

nơi nào, không biết cô là sống hay là chết? Cũng rất nhiều người khuyên

anh buông tha, nhưng anh không muốn. Bởi vì đó là anh thiếu cô. Đã là

anh thiếu cô, anh phải trả.

Mỗi khi nhớ tới cái đồ đần năm đó,

tim của anh như cũ sẽ nhéo đau. Anh cũng không muốn suy nghĩ về cô,

nhưng bóng dáng của cô chính là cứ vô tình chạy tới đầu óc của anh, dây

dưa trong suy nghĩ của anh, không chịu rời đi. Để cho anh đã sớm vô

tâm, lại thấy cô vẫn tồn tại trong lòng mình, làm lòng anh không còn

trống trải như sa mạc.

Đang lúc suy nghĩ của anh không biết bay

đến nơi nào, điện thoại trên bàn lại chợt vang lên, trong phòng làm việc yên tĩnh tiếng chuông lớn đến kinh người.

- Chuyện gì? – Anh xoay người mấy bước đi tới trước bàn làm việc, mặt đen lại cầm ống nghe trên bàn lên liền hỏi.

- Thưa Tổng giám đốc, giám đốc công ty Hách Thị, ông Hách Chấn Tân muốn

gặp anh ạ. - Thư ký dù sao cũng là trải qua nhiều năm tu luyện, nghe

được giọng nói lạnh lẽo của anh chỉ thờ ơ, còn có thể trả lời ngay ra

vấn đề anh cần.

Giám đốc Hách? Minh Dạ Tuyệt sững sờ, sau đó lại

nghĩ tới, mấy ngày trước trong phần báo cáo tiến trình tháng, trên mặt

từ từ lộ ra một nụ cười ý vị sâu xa. Có người bài bạc lại có thể đánh

cuộc bỏ cả sự nghiệp bạc tỉ, thật đúng là không thể không khiến người

bội phục đấy.

- Cho ông ta vào. - Minh Dạ Tuyệt nói xong liền cúp điện thoại, thân thể chuyển mình một cái, ngồi vào ghế dựa phía sau bàn làm việc, ánh mắt trầm xuống, chờ người kia đến.

Chỉ chốc lát sau, ngoài cửa liền vang lên tiếng bước chân, thư ký đưa theo cái người muốn gặp anh đi vào.

- Chào Tổng giám đốc ạ. - Thư ký thấy Minh Dạ Tuyệt ngồi trên bàn làm

việc, cung kính chào một tiếng, nhanh chóng đi qua một bên đứng ngay

ngắn, đôi tay lấy ra tài liệu, chuẩn bị ghi chép cuộc nói chuyện của hai người.

Minh Dạ Tuyệt như không nhìn thấy bọn họ đến, nhắm cặp

mắt giống như trong giấc mộng, mí mắt cũng không chớp, trong lòng không

biết đang suy nghĩ gì.

Thời gian từng giây từng phút chậm chạp

trôi qua, khiến cho người chờ phải toát mồ hôi, qua chừng hơn mười phút, người đợi chờ không có kiên nhận, mở miệng.

- Tổng giám đốc Minh, tôi là. . . . . .

- Tôi biết rõ ông là ai, có lời nói thẳng, đừng lãng phí thời gian của

tôi. - Vẫn nhắm mắt ngồi ở chỗ đó, đột nhiên lên tiếng ngắt lời ông ta,

lời nói lạnh lẽo làm cho khóe miệng người đàn ông kia trở nên cứng ngắt.

- Dạ, xin lỗi, Tổng giám đốc Minh, tôi chỉ là muốn xin cậu cho tôi thêm

một ít thời gian nữa, chờ tôi gom đủ tiền nhất định sẽ trả đủ cho cậu -

Hách Chấn Tân đè xuống bất mãn cùng sợ hãi trong lòng, tận lực dùng

giọng nhẹ nhàng nói.

Nếu không phải là bởi vì người trước mắt này không đắc tội nổi, ông sẽ không chịu mất mặt như thế này.

- Hả? - Minh Dạ Tuyệt khẽ nâng lên mí mắt, nhìn người trước mắt, một câu

nói cũng không nói, một cỗ áp lực âm trầm tràn ra khắp cơ thể anh.

Anh thừa nhận, anh không phải một người dễ trêu chọc, từ xưa tới nay chưa

từng có ai dám đến trước mặt của anh tới hai chữ “điều kiện”.

-

Dù sao tôi cũng đường đường là ông chủ của một công ty, tôi luôn coi

trọng lời hứa, chỉ cần cậu cho tôi thêm một thời gian nữa, tôi sẽ đem

toàn bộ nợ trên người trả lại, chỉ cần một tháng, không nửa tháng, tôi

sẽ. . . . . . . -Hách Chấn Tân vừa bắt đầu còn nói hùng hồn, còn Minh Dạ Tuyệt càng ngày càng tàn nhẫn nhìn chằm chằm ông ta, khiến cho giọng

nói kia càng ngày càng nhỏ, cho đến cuối cùng những lời đó đều biến mất

trong miệng ông, người khác căn bản là không nghe được ông đang nói gì

nữa.

- Tôi chưa bao giờ làm từ thiện, cũng không có cần thiết

nghe lời nói nhảm của ông, cho ông đi vào, đã là nhân từ lắm rồi, đừng

kỳ vọng sẽ khất nợ. Ông trở về giao phó mọi chuyện xong, đồ cá nhân thì

ông lấy đi, tiền còn nợ tôi cho ông ba ngày, đến lúc đó ông chưa trả

hết, hậu quả sẽ là cái gì, cũng không cần tôi nói chứ? Còn nữa, đừng

nghĩ cuốn gối chạy trốn, nếu mà ông dám làm như vậy tôi bảo đảm, cả nhà

của ông sẽ sống không bằng chết. Dĩ nhiên, nếu như ông nghĩ đến cái chết rồi, thì làm đi tôi cũng chẳng ngăn cản.

Minh Dạ Tuyệt một tay chống cằm, thân thể dựa ra phía sau nói.

Mặc dù lời nói bình thản, nhưng trên mặt đại biểu ý nghĩa lại làm cho người ta kinh hãi. Trên thế giới này sợ rằng không ai dám không tin lời của

anh, cho tới bây giờ những gì Satan nói được đều làm được, chỉ cần anh

nói khiến người kia một chấm dứt cuộc sống, người kia liền tuyệt đối

không sẽ phải chết trong mấy giây.

- Đúng, đúng vâng - Hách Chấn Tân liên tiếp đồng ý, trên mặt đã đầy mồ hôi lạnh.

Đã sớm biết, người trước mắt đáng sợ, không ngờ chỉ là một câu là có thể

làm cho