vô lực - hiện tại bọn họ vừa nghe đến tên
anh, không phải nói rất bận, chính là trực tiếp cúp điện thoại, đều là
cái loại vong ân phụ nghĩa.
- Haizzzzzz. Vậy sẽ không có biện
pháp khác sao? Ba ngày haizzzz, chúng ta đi đâu mà tìm nhiều tiền lớn
như thế?. - Trương Mỹ Lệ lo lắng ngồi phịch ở trên ghế sa lon, lần đầu
tiên cô nghĩ mình vô dụng thế.
- Biện pháp ngược lại có một. - Hách Chấn Tân nhìn vợ mình một chút, từ từ nói.
- Có biện pháp còn không mau nói, hại em lo lắng nửa ngày, nói mau, nên
làm thế nào?. - Trương Mỹ Lệ vừa nghe đến việc chồng mình có cách giải
quyết, vẻ mặt ưu sầu lập tức tan thành mây khói, vui vẻ ngồi bên cạnh
ông, khoác lên cánh tay của ông.
- Cậu ta nói, chỉ cần đem con chúng ta đi gặp cậu ấy, tiền còn lại, cậu ta có thể bỏ qua cho chúng ta.
- Cái gì?
- Đưa con đi đâu?
Trương Mỹ Lệ nghe được câu này, lập tức bỏ rơi cánh tay Hách Chấn Tân. Cạnh
cửa cũng đồng thời cũng truyền tới một tiếng nghi vấn.
Hách Mị Nhi vừa vào cửa nhà liền nghe ba nói đem cô đưa đi, đây là muốn đưa cô đi đến nơi nào?
- Anh dám đem con gái mình đưa con người đàn ông kia, em liền liều mạng
với anh. - Trương Mỹ Lệ ôm lấy con gái, quay đầu lại hướng Hách Chấn Tân hầm hừ.
- Sao em lại tức giận như thế? Người ta cũng không chưa chắc sẽ chấp nhận con gái mình.
- Con gái của em xinh đẹp như vậy, làm sao cậu ta lại không thích? - Trương Mỹ Lệ phản bác.
- Chính là con đây là xinh đẹp nhất ở trường, làm sao có thể để cho người ta xem thường, sợ vừa gặp liền mê nữa kia chứ? Không nói chuyện này
nữa, ba mẹ đang muốn làm gì? Muốn đem con gả cho ai? Nếu là có tiền, có
thế, dáng dấp con thích vậy cũng không sao, đến lúc đó con là bà chủ
giàu có lại hay. - Hách Mị Nhi quệt mồm nói, cô từ nhỏ là người gặp
người mê, làm sao có thể có người không chấm cô?
- Là có tiền,
hơn nữa có rất nhiều tiền, thế lực cũng lớn hơn người, có thể nói trên
cái thế giới này sợ rằng vẫn chưa có người nào dám đối đầu với cậu ta,
dáng dấp cũng rất đẹp trai, nhưng ba xem con chưa chắc sẽ nguyện ý gả
cho anh. - Hách Chấn Tân bất đắc dĩ nói, dù sao có ai nguyện ý gả cho
một ác ma? .
- Hả? Vậy cũng không nhất định ạ, ba nói nghe một
chút đi. - Hách Mị Nhi cảm thấy hứng thú hỏi, có tiền lại, có thế, người vừa đẹp trai, cô thế nào lại chưa từng gặp qua?
- Con gái, con
không thể đi, người kia là kẻ giết người không chớp mắt, con ở bên người kia nhất định lành ít dữ nhiều. - Trương Mỹ Lệ nóng nảy lôi kéo Hách Mị Nhi nhanh chóng khuyên con.
- A, ba nói con nghe được không ạ! - Trương Mỹ Lệ càng nóng nảy khuyên con, Hách Mị Nhi ngược lại đối với
người trong miệng ba mình lại càng hứng thú.
- Con quỷ Satan,
người đứng đầu bang Thiên Minh, con nguyện ý chứ? - Hách Chấn Tân lạnh
lùng nói, cũng không tin cô sau khi nghe qua vẫn còn hứng thú như hiện
tại. Quả nhiên, lời của ông vừa dứt, Hách Mị Nhi liền hét ầm lên.
- Không, không, không. Con không đi, giết chết con rồi cũng không đi.
- Con không đi! Nếu không phải bởi vì con, chúng ta cũng không thể đến
chạy trốn cũng không xong. - Hách Chấn Tân vừa nhìn thấy dáng vẻ sợ hãi
của con gái, có chút đau lòng nhưng cũng không nhịn được làm ngơ cô.
- Con? Mắc mớ gì tới con? - Hách Mị Nhi chỉ lỗ vào mũi mình hỏi.
- Còn nhớ rõ mấy năm trước con dẫn theo một người về nhà, bởi vì cãi vả
đem người ta đánh đến chết, ba và mẹ của con đành đi vứt xác người ấy
giúp con? Những thứ này bang Thiên Minh cũng biết, nếu như chúng ta chạy trốn, đó chính là tội phạm truy nã, hơn nữa chúng ta cũng không chạy
được, sợ rằng không đợi chúng ta ra khỏi cái sân này, người cũng đã chết rồi. - Hách Chấn Tân oán trách nhìn hai mẹ con đang ngồi bên cạnh, hai
người kia quả thật chính là oan gia của anh, luôn gây phiền phức cho
anh, hiện tại chẳng những gia sản mất sạch, nói không chừng sau này còn
phải ngồi tù nữa.
- Không cần, mẹ, con không muốn đi, đến đó con
thật sự sẽ chết. - Hách Mị Nhi ôm lấy mẹ, khóc thút thít, không muốn đi
đến địa ngục kia.
- Oh, bảo bối, chúng ta dĩ nhiên sẽ không đi . - Trương Mỹ Lệ đưa tay ôm con gái, đau lòng an ủi cô.
Chờ Hách Mị Nhi dần dần bình tĩnh lại, cả nhà cùng trầm mặc suy nghĩ cách
giải quyết, không có một người mở miệng nói chuyện. Con gái bọn họ không thể đưa đi, tiền bọn họ cũng không đủ, vậy phải làm sao bây giờ? Thật
chẳng lẽ cả nhà cùng ngồi tù? Không, không, nghĩ đến về sau sẽ xảy ra
sống ở trong cảnh tù tội, Trương Mỹ Lệ lập tức lắc đầu một cái. Đột
nhiên bà ta nhớ lại một chuyện, trên mặt lập tức tỏa ra ánh sáng hy
vọng.
- Người vợ trước không phải còn để lại một ruộng hoa sao? hiện tại cái này chắc cũng bán được ít tiền chứ?
- Ruộng hoa? Đúng vậy! - Hách Chấn Tân vỗ vào bắp đùi một cái, hưng phấn
đứng lên, một lát sau rồi lại chán chường ngồi xuống nói - Nhưng dù là
bán cái vườn hoa đó, chúng ta chẳng đủ số tiền để trả hết nợ.
-
Bán ít thì trả ít, cũng không thể để cả nhà chúng ta đi ngồi tù chứ?
Chẳng lẽ anh đối với con nhỏ kia là nhớ mãi không quên à? - Trương Mỹ Lệ quan sát người chồng đang ngồi trên ghế salo của mình.
- Em nói
