Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Satan

Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Satan

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325701

Bình chọn: 9.00/10/570 lượt.

tiến lên phía trước một bước, nhỏ giọng hỏi làm cho Trương Mỹ

Lệ cả người lạnh lẽo, giống như bị rơi vào hầm nước đá vậy, mà người

trước mắt giống như bước ra từ trong Địa ngục, tới đây giả làm Thiên sứ

để lấy mạng của bà. Khiến cho bà không khỏi hoảng sợ. - Tao. . . . . . Tao. . . . . . - Trương Mỹ Lệ muốn mở miệng lại không biết thế nào, đúng hơn nói không lên lời.

Mà Duy Nhất cũng chỉ nhìn chằm chằm bà không nói một câu, đem Trương Mỹ Lệ nhìn đến khi cả người bà phát rét, lại không dám nhìn vào ánh mắt của

cô.

- Này! Mày không phải chính là một đứa con hoang sao? Tại sao nói chuyện với ba mẹ tao như vậy. - Hách Mị Nhi thấy mẹ bị buộc lùi về

phía sau từng bước, biết Duy Nhất chính là người sáng hôm nay mẹ nói với cô, cái gì mà người chị bị bán ngày cũ, trong lòng tức lại càng không

chỗ đánh, cô cũng quá kiêu ngạo rồi.

- À, xin hỏi muốn tôi đối xử với các người ra sao đây? Đối với một người đã cướp đi gia đình của

tôi, tôi có thể nói gì? - Duy Nhất đột nhiên bật cười, nhẹ nhàng hỏi hai mẹ con kia.

- Mẹ mày là tự sát, căn bản cũng không có dính dáng

gì đến tao, mày không có tư cách cãi lộn ở chỗ này. - Trương Mỹ Lệ nghe

được lời của cô, mà nóng giận bừng bừng. Nơi này chính là nhà của bà

nha, đó là chồng của bà, con gái của bà; họ đều ở bên cạnh bà, tại sao

bà lại phải sợ con nhỏ kia?

- Tôi cãi lộn rồi sao? Từ khi tới đây tôi giống như không có lớn tiếng nói chuyện nhiều à - Duy Nhất nhẹ

nhàng cười, tay khẽ nắm chặt một cái sau đó từ từ buông ra. Kể từ khi cô lớn lên đến giờ, cô cũng biết là mẹ hy sinh cả mạng sống, bỏ cô, tất cả đến tột cùng là do ai gây ra?

- Mày. . . . . . - Trương Mỹ Lệ

chỉ vào nụ cười của Duy Nhất, nhưng không cách nào phản bác. Xác thực,

từ khi Duy Nhất vào cửa, quả thật cũng không có lớn tiếng nói chuyện

nhiều.

- Hôm nay gọi tôi đến có chuyện gì? Nếu như không có

chuyện gì, tôi phải đi. - Duy Nhất không muốn ở chỗ này hao tổn thời

gian nữa, cô không có tấm lòng độ lượng lớn như vậy, có thể đối mặt với

bọn họ còn có thể thủy chung mỉm cười.

- Ông xã à, anh nên nói giúp em một lời công bằng - Trương Mỹ Lệ nhìn chồng đang đứng phía sau, liên tục thúc giục.

Duy Nhất từ đầu đến cuối không có quay đầu lại, chỉ là tay lại từ từ nắm

chặt, cho đến khi trên mu bàn tay nổi những đường gân xanh cũng không

buông ra.

Ba? ba của cô?. Thật là một danh từ buồn cười.

- Duy. . . . . . Duy nhất à. - Hách Chấn Tân đứng lặng nửa ngày cuối cùng cũng mở miệng gọi ra cái tên không muốn gọi, đối với đứa con gái này,

ông chẳng thèm coi trọng. Hiện tại ông là không dám nhìn, có thể vì dung mạo của cô rất giống mẹ của cô, khi nhìn vào khuôn mặt cô, trong lòng

ông lại sợ hãi.

- Có chuyện gì thì nói, tôi còn nhiều chuyện phải làm, không rãnh ở chỗ này tán gẫu. - Duy Nhất nghe được tiếng gọi “Duy

Nhất” kia, nhắm đôi mắt thật chặt, mới có thể thản nhiên nói.

- Ách. . . . . . , hôm nay gọi con tới, là muốn đưa con đi gặp một người, nếu được thì ba sẽ gả con cho cậu ta.

- Hả? - Duy Nhất nhẹ nhàng quay đầu lại, đối mặt với người đàn ông đang

đứng ở trước mặt cô, trong lòng căng thẳng, nhưng trên mặt lại không có

lộ ra bất kỳ tia sợ hãi nào.

- Ách. . . . . . , cái đó, công ty

của ba phá sản, hiện tại thiếu nợ rất nhiều, người kia nói, chỉ cần dẫn

con gái ba đi gặp cậu ta, nếu cậu ấy nhìn trúng, sẽ lấy con gái của ba,

sau đó những tiền kia coi như xóa. - Hách Chấn Tân xoay người lại nhìn

Duy Nhất, nuốt xuống một bãi nước miếng nói. Dĩ nhiên ông nói chúng ta,

cũng bao gồm Duy Nhất.

- Xin hỏi, những thứ này có quan hệ gì với tôi? - Duy Nhất nhìn người trước mặt đang khẩn trương, cô vẫn mỉm cười như cũ.

Thật là buồn cười à, tại sao cô nên vì cả nhà bọn họ mà hy sinh?

- Con cũng là con gái của ba, cho nên ba muốn con đi con phải đi. - Hách

Chấn Tân nói, lần này giọng nói lên lớn chút, nói cũng hùng hồn hơn.

Duy Nhất thủy chung im lặng không nói, để cho ông nghĩ cô vẫn chỉ là một đứa bé, một đứa bé có thể mặc ông định đoạt sao?

- Thật sao? Tôi là con gái ông sao? - Duy Nhất nhẹ nhàng quay đầu nhìn về Hách Mị Nhi đang phía đứng bên cạnh Trương Mỹ Lệ, sau đó nói: - Hình

như người kia mới đúng là con gái ông, đừng có nhận lầm.

- Mày. . . . . . , coi như mày không thừa nhận, mày cùng tao vẫn có quan hệ

huyết thống suốt đời chẳng thể phủ nhận. Dĩ nhiên Mị Nhi cũng là con gái của tao, chỉ là tao không muốn cho nó đi chịu khổ. Vậy thì mày đi đi. - Hách Chấn Tân nhìn Mị Nhi một chút rồi nói, cái cô gái đó dù sao cũng ở bên ông từ nhỏ đến lớn, sao ông có thể cam lòng để cho cô đi lấy cái

tên ác ma kia?.

- Máu mủ? Xí, lại muốn bán tôi như mười năm trước chứ gì? Tôi với họ Hách các người không có bất cứ quan hệ gì, cho nên

không cần tìm tôi, chuyện của các người thì các người tự giải quyết đi,

chẳng quan hệ với tôi. - Duy Nhất nói xong cũng xoay người chuẩn bị rời

đi, nơi này không khí quá bẩn thỉu, tiếp tục ở lại chỗ này sẽ khiến cô

phát điên.

- Mày đứng lại đó cho tao, ba tao cho mày đi là coi

trọng mày, mày phải biết, người kia nhưng rất có tiền, mày gả cho người

đó sa


Snack's 1967