nhau thôi!
- Ha ha. . . . . . , anh cả của anh, là chồng của tôi chưa cho tôi ngừng, thì tôi không thể ngừng? – Duy Nhất nhìn qua phía Minh Dạ Tuyệt thấy
anh mắt lạnh nhìn cô, không nói gì, cười nhạt một tiếng đoạt lấy ly rượu trong tay Minh Dạ Phạm ngửa đầu lại tiếp tục uống.
Hiện tại cô
đã không còn cảm giác gì với rượu nữa rồi, cô chỉ biết, trong miệng của
cô là đau khổ, trong lòng thật là khổ, là một người cô đơn nhất thế
giới.
- Đừng uống nữa, đi thôi! - Minh Dạ Phạm thấy cô lại nâng
lên một ly rượu khác, kéo thân thể đã không còn đứng vững của cô đi ra
ngoài.
- Anh còn chưa nói cô ta có thể đi. – Từ nãy giờ Minh Dạ
Tuyệt không lên tiếng đột nhiên đưa tay kéo Duy Nhất lại, để cho cô muốn đi cũng không thể đi được.
- Anh, cô ấy đã say rồi. - Minh Dạ
Phạm cau mày căm tức nhìn anh, sớm biết thế đã không mang cô ấy đến đây, đều là lỗi của anh, biết rõ tính khí của Tuyệt, lại còn mang cô đến tìm anh.
- Cô có say không? - Minh Dạ Tuyệt không có nhìn gương mặt
tức giận của Minh Dạ Phạm, chỉ cúi đầu nhìn vào cặp mắt mông lung của cô gái trong lòng.
- Tôi không biết, tôi chưa từng uống rượu nên
không biết say là thế nào. Có lẽ tôi say rồi. - Duy Nhất nhẹ nhàng nhắm
lại mắt, đầu óc vẫn tỉnh táo, nhưng có hơi choáng váng, làm cho cô đứng
không vững. Đây là cảm giác uống say sao? Bằng không tại sao cô có thể
như đang muốn khóc? Giống như tất cả uất ức trong khoảnh khắc này đang
trôi tuột ra ngoài, để cho mắt của cô dần ẩm ướt, chỉ là muốn khóc.
- Anh, hôm nay là em mang cô ấy tới, em phải có trách nhiệm dẫn cô ấy về. - Minh Dạ Phạm nhìn thân thể cô lảo đảo muốn ngã, suy nghĩ muốn dẫn cô
đi càng mạnh mẽ hơn, vốn cho cô ở nhà là tốt nhất, anh kiên quyết đưa cô về, nếu không phải là anh xen vào việc của người khác, cô sẽ không như
thế này!
- Trách nhiệm? Phạm, đừng quên, cô ấy là vợ của anh, là
chị dâu của em, dù là có trách nhiệm cũng là anh phải có trách nhiệm,
không phải là em. - Minh Dạ Tuyệt trực tiếp phản bác, bây giờ Phạm giống như bị ma nhập, anh phải biết rõ mình không có quan hệ gì với cô gái
này.
- Trách nhiệm của anh? Anh cảm thấy mình có trách nhiệm với
cô sao? Nếu như có, hôm nay cô sẽ không như thế này? - Minh Dạ Phạm căm
tức nhìn Minh Dạ Tuyệt, cố ý muốn anh thả cô ra.
Mọi người thấy
bọn họ dàn trận gương đao múa kiếm, kinh hãi trợn to mắt, rối rít lùi
bước về phía sau, không dám đến quá gần bọn họ. Hôm nay là thế nào đây.
Cho tới bây giờ họ luôn là anh em đồng lòng nhất nay vì sao lại tranh
cãi như thế.
- Chớ quấy rầy, các người chớ quấy rầy tôi được
không? - Duy Nhất nhức đầu, không biết làm thế nào với hai người, hiện
tại đầu của cô đau lắm rồi, thật sự không có tinh thần để khuyên can.
Minh Dạ Tuyệt xem một chút những ánh mắt như muốn xem trò vui trước mặt, tay chợt co lại. Cúi đầu nhìn vẻ mặt khổ sở của Duy Nhất. Nếu không phải là cô, anh em bọn họ sẽ không phải làm trò cười cho thiên hạ? Đều là cô,
tất cả mọi chuyện đều là do cô tạo ra.
- Buông tay được không?
Mời buông tay ra được không? - Duy Nhất chịu đựng sự đau đớn của bàn tay đang bóp chặt tay cô, đôi mắt nhắm chặt càng nhíu sâu hơn.
Minh
Dạ Phạm thấy Duy Nhất bởi vì đau đớn mà cau chặt lông mày, lại thấy Minh Dạ Tuyệt gắt gao siết chặt tay Duy Nhất đến nổi gân xanh, không thể làm gì khác hơn là thỏa hiệp.
Tuyệt cố chấp, làm sao anh có thể
không biết, nếu như anh vẫn cãi anh ấy, chỉ sợ tình cảnh của Duy Nhất
sau này sẽ càng mệt mỏi thêm thôi.
Minh Dạ Tuyệt vừa nhìn thấy em mình buông lỏng tay cô ra, tất cả tức giận càng lúc càng truyền xuống cổ tay cô
Nếu không phải là bởi vì cô, Phạm sẽ không nói chuyện với anh như thế. Nếu
không phải là bởi vì cô, anh em bọn họ sẽ không trờ thành màn kịch vui
trước mặt người khác. Nếu không phải là cô. . . . . . , đều là cô, tất
cả tất cả đều là lỗi của cô.
Minh Dạ Phạm nhìn Minh Dạ Tuyệt kéo
Duy Nhất nhanh chóng rời đi, tay từ từ nắm chặt. Nhưng anh chỉ có thể
nhìn cô lảo đảo bước đi, không thể làm gì khác hơn.
Hi vọng sự
tức giận của anh cả sẽ nhanh chóng biến mất, anh không ngừng cầu nguyện
trong lòng. Nhưng làm sao anh lại không hiểu tính cách của Tuyệt? Tuyệt, không dễ dàng tức giận, chỉ khi khi đã thực sự nổi giận, thì không dễ
dàng bỏ qua?
Duy Nhất lảo đảo đi theo anh, chẳng biết anh sẽ dẫn
cô đến đây, chỉ có thể tận lực đi theo bước chân của anh, mắt mờ mịch
không rõ phương hướng. Cô chỉ biết xe hơi chở cô không lâu, cô chưa kịp
thở ra, liền dừng lại, sau đó liền bị anh kéo xuống, động tác thô lỗ tựa như muốn mang cô xé thành trăm ngàn mảnh vụn. Tay của anh nắm thật chặt tay cô tuyệt đối không để cho cô có cơ hội rời đi, mặc dù cô không tỉnh táo cho lắm, nhưng cô vẫn có thể cảm nhận sự tức giận không nhỏ của
anh.
“Bành” Minh Dạ Tuyệt một tay mở ra cửa phòng làm việc, dùng sức Duy Nhất ném một cái, xoay người lại một cước lại đá cửa.
- A. . . . . . - Duy nhất thét lên một tiếng, chỉ có cảm giác mình thân thể chợt nhẹ bâng, chưa gì đã nằm sấp trên đất.
Đầu đau quá, cổ tay đau quá, trên người cũng bị thương, nhưng tất cả đều không