so được với nỗi đau trong lòng cô.
Cô không hiểu, tại sao lại như vậy chứ? Cô chưa từng làm sai chuyện gì cả, vì sao làm anh vừa tức vừa hận cô, khi còn bé cũng như thế, hiện tại
cũng như vậy. Lý do buồn cười, đáng hận là chuyện đương nhiên.
Tại sao trong lòng cô lại muốn thừa nhận tất cả? Tại sao lòng của cô lại
không muốn phản kháng lại anh? Cũng chỉ bởi vì trong lòng cô có hình
bóng của anh, mà trong lòng của anh vĩnh viễn sẽ không có hình bóng của
cô?
Không...không nên như vậy.
Duy Nhất dùng hết tất cả
sức lực chống đỡ thân thể của mình, loảng choảng đứng lên. Lảo đảo nhìn
trước mắt nhìn người đang đi về phía cô một người nay đã biến thành hai
ba người, cô hơi hoảng hốt mặt dù đã sớm không nhìn rõ mặt anh, nhưng
cũng biết anh rất tức giận, bởi vì ánh mắt của anh mở thật to. Nhưng cô
không cho phép mình nhếch nhác nằm ở trước mặt của anh.
- Tại sao làm như vậy? - Minh Dạ Tuyệt tức giận nhìn chằm chằm cái người sớm đã đứng không vững, ánh mặt vẫn quật cường như cũ.
- Tôi không có làm gì, tôi không sai - Duy Nhất yếu đuối nói.
- Không có sai? Chẳng lẽ bắt tôi phải trừng phạt cô, cô mới nhận sai sao? - Minh Dạ Tuyệt nguy hiểm nheo mắt lại, đúng là một cô gái không biết
sống chết mà, chẳng lẽ không biết cô càng kiên trì, anh càng hận cô sao? - Tôi không sai, tôi không sai, tôi không có sai.
Duy Nhất đưa tay vuốt cái trán của mình, không ngừng nói, đầu óc đã bắt đầu trở nên nặng nề, chân trở nên vô lực và bủn rủn đến không đứng vững,
nhưng cô không muốn tùy tiện nhận sai.
- Cô đến gần Phạm, đó là
lỗi của cô; ở bên cậu ta, cũng là lỗi của cô, tôi đã cảnh cáo cô không
được tùy tiện đến gần nó, cô không nghe lời tôi, đó là lỗi của cô. -
Minh Dạ Tuyệt một bước đi tới, một bước nói ra lỗi của Duy Nhất, tựa như chuẩn bị đem con mồi nuốt vào bụng, ưu nhã mà nguy hiểm từng bước tới
gần cô.
- Tôi thích đến gần anh ấy, thì đến gần anh ấy, tại sao
phải nghe lời anh; tôi thích đi cùng anh ấy, liền đi cùng với nhau, tại
sao phải nghe lệnh của anh? Lại nói, tôi chưa từng chủ động đến gần anh
ta, chưa từng chủ động. - Duy Nhất vô lực phản bác, tại sao anh nhất
định cho rằng là cô tự tiện đến gần Minh Dạ Phạm. Chẳng lẽ biểu hiện mấy ngày nay của cô còn chưa đủ minh xác sao? Cô có tiếp cận ai đâu? Đến
tột cùng cô phải làm như thế nào, anh mới có thể tin tưởng cô? Dù cho
một chút?
- Muốn như thế nào, cô muốn như thế nào mới tự nhận sai lầm? Hả? cô có biết cô càng như thế tôi càng tức giận không? - Minh Dạ Tuyệt nâng cằm của cô lên, ở bên môi cô nói ra từng chữ một.
-
Vì sao nhất định là lỗi của tôi? Tôi chưa từng chủ động đến chỗ của anh
ta tìm anh ta. Tôi hiểu mình làm cái gì, chỉ cần không làm trái với thỏa thuận, tôi nghĩ rằng mình vẫn có quyền được tự do, được làm việc mà
thôi muốn, anh không có quyền bắt tôi phải nghe theo lệnh của anh. Không phải sao? - Duy Nhất cau mày nói, không muốn có tiếp xúc gần gũi với
anh như thế này, nhưng không ngờ tay của anh đột nhiên đánh úp tới đầu
vai của cô, nắm chặt tất cả các động tác của cô.
- Người nào cho
cô tự do? Ai cho cô muốn làm gì thì làm? Người nào có lá gan lớn như
thế, để cho cô có thể không cần nghe tôi? Hả? người nào hả? - Minh Dạ
Tuyệt cắn răng nghiến lợi hỏi, lực nắm hai vai của cô từ từ tăng lên, để cho khuôn mặt nhỏ vì đau đớn mà từ từ nhăn lại.
- Đừng như vậy
có được không? Tôi chỉ là nợ tiền của anh, chấp nhận gả cho anh, tôi
cũng chẳng còn gì nợ anh cả. Trừ đi những hợp đồng kia chúng ta chỉ có
thể làm bạn bè mà thôi, anh không có tư cách quyết định tất cả mọi
chuyện của tôi? Chúng ta ai đi đường nấy đi sẽ tốt hơn? – Giọng nói của
Duy Nhất mọi lúc một cao hơn. Tức giận trong lòng từ từ dâng lên. Mấy
ngày nay, chẳng lẽ những điều cô làm còn chưa đủ sao? Cô không bước ra
khỏi cửa, không làm phiền anh, anh còn muốn gì nữa?
- Không có tư cách? Ha ha, tôi không có tư cách? Đừng quên, tôi là chồng của cô, cô
biết cái từ “chồng” kia là biểu thị hàm ý gì không? Chính là những gì
tôi nói cô nhất định phải nghe, phải nghe tất cả, không được cãi lời. –
Trong đôi mắt Minh Dạ Tuyệt toát ra ngọn lửa, cô dám nói anh không có tư cách ở bên cạnh cô? Là ai cho cô lá gan lớn như vậy, để cho cô dám đối
với nói với anh như thế.
- Anh đã nói, chúng ta chỉ là vợ chồng
hữu danh vô thật mà thôi, “hữu danh vô thật” có phải đại biểu cho ý trừ
tiền bạc ra chúng ta chẳng có quan hệ gì nữa, không ai được phép để ý
đến ai. Không phải sao? - Duy Nhất kiên định mà nói ra, tức giận trừng
lớn cặp mắt, mặc dù đã không nhìn rõ mặt anh, nhưng cũng hiểu sơ ý tứ
của anh? Trừ hôn nhân ra họ không có bất cứ quan hệ gì, cũng chẳng ai
được quản chuyện của ai.
- Không có quan hệ? Đừng để ý đến cô? -
Minh Dạ Tuyệt lặp lại từng chữ..., những lời này làm cho anh cực kỳ bất
mãn, cực kỳ chán ghét, cực kỳ phẫn hận.
- Có quan hệ mới có thể
quản cô, đúng không? Được vậy ta xem cô còn dám nói thêm gì không - Minh Dạ Tuyệt nói xong liền đi đến ôm ngang người cô đi vào phòng ngủ.
Phải thiết lập quan hệ đúng không? Được vậy anh liền thiết lập quan hệ,