tin, cô còn có hi vọng đoạt lấy hắn.
Tâm cô cứ lăn qua, lộn lại như vậy, tâm tình không yên, lúc quang đãng, lúc mưa dầm, tâm tư đề phòng khiến cô chịu không ít dày vò. Hơn nữa, cứ
một lần lại một lần nhìn thấy quà tặng của Thẩm Uyên đưa cho Tịnh Thủy,
nghe thấy Thẩm Uyên đưa cô ấy đến nhà hàng nào ăn cơm…. Càng nghĩ cô
càng muốn hét to cho Doãn Tịnh Thủy biết, cô cũng có tư cách yêu Thẩm
Uyên.
Sau khi Tịnh Thủy bơi được 500 mét, liền lên bờ nghỉ ngơi. Cốc Dạ Lam chỉ bơi 300 mét.
“Dạ Lam, hôm nay cậu luôn không yên lòng, có tâm sự gì sao?” Sau khi bổ
sung dưỡng khí, da thịt sau vận động trở nên căng mịn, tỏa sáng, rất
nhiều khách nam không nhịn được không ngừng liếc nhìn cô.
“Không có gì. Mình vừa mới xong việc liền chạy tới đây, thể lực dĩ nhiên không tốt bằng cậu.” Đôi khi, Cốc Dạ Lam tự giận mình tự chuốc lấy khổ, không phải không có đàn ông theo đuổi cô, tội gì phải đơn phương yêu mến một
cọng cỏ?
“Đừng đùa, người đi làm thể lực rất tốt, dì cũng nói cậu còn vượt xa dì lúc còn trẻ , biết mưu tính, sắp cướp đi chức vị của dì rồi.” Tịnh Thủy trêu cô.
“Mẹ mình chỉ có một đứa con để
khoe khoang, cậu tưởng là thật chắc?” Cốc Dạ Lam nhìn gương mặt trong
sáng còn đẫm nước càng thêm vẻ thanh lệ, trắng nõn, sáng bóng, không
giống cô, đi ra ngoài phải liều chết chống nắng, dù trắng cũng không
tránh khỏi có nhiều điểm hồng trên mặt, thật may nhan sắc tuổi trẻ giúp
cô che giấu rất tốt.
“Thẩm Uyên nói cậu là nhân tài mới, tiền thưởng hàng năm tăng vù vù.” Tịnh Thủy cười khích lệ cô, biết cô là
cường nữ điển hình, tự thấy mình không bằng.
Công ty bảo hiểm Chính Thái dưới cờ Thẩm gia là công ty bảo hiểm lớn nhất nhì trong
nước, Đỗ Thiến Ngâm là quản lí nhân sự, đại đa số khách hàng là giai cấp trung lưu, từ khi bắt đầu sự nghiệp bảo hiểm, bà xuống tay từ bạn bè
người thân, sau đó đến người thân của người thân, chỉ cần giữ khuôn
phép, miệng đủ ngọt, quan tâm khách hàng, người thân thỉnh thoảng sẽ nể
tình giúp đỡ. Khi Cốc Dạ Lam học đại học năm nhất, bắt đầu đi theo mẹ
chào hỏi khách hàng, cô sớm hạ quyết tâm, một ngày nào đó phải làm việc
bên cạnh Thẩm Uyên.
“Thẩm Uyên nhắc đến mình?” Cô mừng rỡ.
“Ừ.” Tịnh Thủy thần bí nháy mắt, đôi môi anh đào cười mập mờ. “Thẩm Uyên nói nữ sinh như cậu quá nghiêm túc, muốn giới thiệu một người bạn tốt của
anh ấy cho cậu.”
“Cái gì?”
“Rất vui đúng không? Dạ Lam, Thẩm Uyên nói cậu không thích hợp làm bà chủ hay thiếu phu nhân
nhàn nhã, bạn anh ấy trước mắt vẫn đang gây dựng sự nghiệp, cũng giống
như cậu, rất có mưu tính…”
“Chớ nói đùa!” Ngoại trừ đau lòng, Cốc Dạ Lam còn rất tức giận. “Dựa vào cái gì nói tôi không thích hợp
làm thiếu phu nhân nhàn nhã? Tôi trời sinh mệnh hèn hạ, cả đời phải liều mình làm việc đến chết? Nếu như năm đó mẹ tôi ngoan ngoãn gả cho kẻ có
tiền, tôi với cậu đều sẽ là thiên kim tiểu thư tốt số, không phải tự
mình ra ngoài kiếm tiền, cũng sẽ có nhiều thiếu gia theo đuổi tôi!”
Lửa giận bùng phát của cô khiến Tịnh Thủy sợ hãi.
“Thẩm Uyên chỉ khen ngợi năng lực công tác của cậu thôi, cần gì phải tức giận như thế? Thôi, coi như mình lỡ lời.” Cô cũng không cảm thấy bị ức hiếp
gì, đứng dậy xuống nước bơi lội, không chú ý để tuột dây chìa khóa trên
ghế.
Cốc Dạ Lam thấy lại làm bộ như không thấy, đi tới một khúc quanh gọi điện thoại cho Tôn Vô Nộ.
“Tôn tiên sinh, anh nói mà không giữ lời sao?” Cô cực kì tức giận hỏi qua điện thoại di động.
“Cô là ai?” Tôn Vô Nộ đang bận rộn, không khỏi nghi hoặc nhìn số điện thoại xa lạ.
“Tôi là ân nhân cứu mạng của bà nội anh, Cốc Dạ Lam!” Giọng điệu của anh
càng làm cô tức giận hơn, người đàn ông này quả nhiên muốn qua cầu rút
ván.
“A, ra là cô, có chuyện gì không?”
“Anh còn
hỏi tôi có chuyện gì? Tôn tiên sinh, anh là người hay quên? Rõ ràng anh
đã đồng ý sẽ nghĩ biện pháp theo đuổi đối tượng kết hôn của bạn trai
tôi, Doãn Tịnh Thủy, để tôi và bạn trai kết hôn thuận lợi.”
“Bạn trai cô? Cô xác định Thẩm Uyên là bạn trai thanh mai trúc mã của cô?” Ở đầu dây bên kia, Tôn Vô Nộ cười lạnh. Anh không phải là kẻ lỗ mãng, đã
sớm phái người điều tra rõ ràng toàn bộ mối quan hệ sâu xa giữa Doãn
gia, Thẩm gia, Cốc gia và Đỗ gia.
“Đương nhiên.” Cốc Dạ Lam
cắn chặt không nhả. “Anh đường đường là một ông chủ lớn, mà muốn lật
lọng sao?” Thật ra, cô không rõ Tôn Vô Nộ làm giàu từ ngành gì, nhưng
nhìn qua chắc chắn không phải hạng người xuất thân nhãi nhép tép diu.
“Không phải tôi muốn lật lọng, mà là có một cô y tá nói cho tôi biết, dáng dấp vị tiểu thư đi theo xe cứu thương đưa bà tôi đến bệnh viện không giống
cô.” Tôn Vô Nộ không muốn ngả bài, nói thẳng ra tên Doãn Tịnh Thủy, mà
muốn cho Cốc Dạ Lam một cơ hội.
Cốc Dạ Lam nghe vậy, tâm lộp
bộp ba cái, nhưng đã đâm lao đành phải theo lao. “Tôn tiên sinh, anh quá hèn hạ, vì không muốn thực hiện ước định báo ân, cư nhiên muốn dùng một nét bút xóa đi ân tình của tôi với bà nội anh! Tôi rất muốn để cho cấp
dưới của anh nhận ra bộ mặt vong ân phụ nghĩa của ông chủ bọn họ.”
Cô tự tin mình hiểu rõ Doãn Tịnh Thủy, cho dù một thời gian sau, Tôn
