ẻ như lúc trước, thở dài nói: “Bà rất
thích Tịnh Thủy, mượn cớ hỏi thăm Đỗ phu nhân xem cô bé đã có bạn trai
chưa, kết quả, aiz… cô bé kia đã có một bạn trai thanh mai trúc mã, hơn
nữa còn môn đăng hộ đối, người nhà họ cũng rất vừa ý Tịnh Thủy. Nói đi
nói lại, làm sao có thể không vừa ý a? Đến bà còn rất vừa ý nữa là!”
Mắt Tôn Vô Nộ lóe sáng khác thường. “Bà nội, chuyện tương lai rất khó nói.”
“Thế nào, cháu muốn hoành đao đoạt ái?”
“Cháu làm gì có đẳng cấp để làm chuyện như vậy.”
“Vậy cháu muốn….”
“Bà tin tưởng cháu không? Bà nội.”
“Bà đương nhiên tin tưởng cháu nội bảo bối của bà rồi.”
“Chỉ cần bà yên lặng theo dõi diễn biến là được, chậm nhất là sau một năm,
Doãn Tịnh Thủy sẽ trở thành vợ cháu, cháu dâu của bà.”
“Vô Nộ, không thể dùng mọi thủ đoạn để đoạt lấy tình yêu a.”
“Người dùng mọi thủ đoạn không phải là cháu, mà là người khác.”
“Cái gì?” Bà nội Tôn mờ mịt không hiểu.
Tôn Vô Nộ chỉ cười không nói, anh bắt đầu cảm thấy giao ước với “ân nhân cứu mạng” sẽ là một chuyện rất thú vị.
Đương nhiên, anh chỉ cần Doãn Tịnh Thủy.
Mỗi khi Tịnh Thủy
hẹn đi trung tâm thể dục hoặc thẩm mỹ viện, Cốc Dạ Lam luôn cố gắng hết
sức gạt công việc sang một bên, để bản thân hưởng thụ chút tư vị được
người khác phục vụ.
Cốc Dạ Lam vừa hiếu thắng, vừa cho rằng
mình ưu tú hơn, kiệt xuất hơn Doãn Tịnh Thủy, vì vậy cô có tư cách có
được tất cả những gì tốt nhất. Những thứ này mặc dù rất tốn kém nhưng cô tin tưởng, chỉ có duy trì vẻ bề ngoài của chính mình ở trạng thái hoàn
mỹ nhất, mới có cơ hội đè bẹp Doãn Tịnh Thủy, gả vào Thẩm gia.
Hôm nay bọn họ cùng tới một hội quán thẩm mỹ kết hợp tập thể hình vừa mới
khai trương. Ở đây có bể bơi chất lượng cao, còn mở nhiều gian hàng bán
lẻ, vẫn chưa có quá nhiều người, Doãn Tịnh Thủy nhắc Cốc Dạ Lam nhất
định phải tới thử, vận động là phương pháp tốt để giữ vóc dáng.
Sau khi thay đồ bơi, Tịnh Thủy cởi dây chuyền, hoa tai và đồng hồ xuống,
Cốc Dạ Lam nhìn thấy, vô tâm hỏi: “Chiếc đồng hồ đeo tay này mình chưa
từng nhìn thấy, cậu mới mua à?”
“Là Thẩm Uyên tặng, nói là muốn tạ lỗi.” Tịnh Thủy cười khẽ, bỏ đồng hồ khảm kim cương vào túi.
“Tạ lỗi?” Tâm Cốc Dạ Lam nhói đau.
“Anh ấy không có thời gian cùng mình đến rạp chiếu phim, bộ phim kia hạ rạp rồi.”
“Là do cậu bị đau bụng không thể xem hết mà!”
“Nhưng anh ấy đã nói sẽ đưa mình đi xem lại, không làm được đương nhiên phải
tạ lỗi rồi.” Doãn Tịnh Thủy đã quen được chiều chuộng, thỉnh thoảng hơi
ngang ngược.
“Là cậu kiên quyết muốn hắn đi cùng.”
“Không phải. Mình bảo anh ấy mời mình đi ăn món Pháp là được rồi, anh ấy nói
được, sau đó mang theo một bó hoa tươi và quà tặng đến nhà đón mình, quà tặng chính là chiếc đồng hồ đeo tay này, mình đeo lên luôn, anh ấy rất
vui!”
Tịnh Thủy cười đến xuân phong đắc ý, xoay người bỏ túi da vào ngăn gửi đồ, khóa lại, sau đó đeo chìa khóa vào cổ tay.
Cốc Dạ Lam cũng làm theo, nhưng nội tâm ngũ vị tạp trần, hận không thể xóa
đi má lúm đồng tiền hạnh phúc trên gương mặt Tịnh Thủy!
Nếu không phải cô giỏi che giấu tình cảm của cô với Thẩm Uyên, cô cơ hồ hoài nghi Tịnh Thủy cố ý khoe khoang với cô.
Nếu như Thẩm Uyên đối xử với cô bằng một phần mười Tịnh Thủy, cô nhất định sẽ vui mừng phát khóc.
Tại sao cô khẩn cầu nhưng không thể có được hạnh phúc, mà Tịnh Thủy luôn dễ dàng lấy được?
Từ khi cô còn nhỏ, mẹ cô Đỗ Thiến Ngâm cũng nuôi dạy cô giống như Tịnh
Thủy, Tịnh Thủy được học cái gì, cô cũng được học, Tịnh Thủy học ở
trường tư thục, cô cũng có thể. Cốc Dạ Lam đương nhiên hiểu, hoàn cảnh
nhà cô so với nhà Tịnh Thủy cách nhau một trời một vực, nhưng Đỗ Thiến
Ngâm là người phụ nữ hiếu thắng, lại chỉ sinh được một cô con gái. Bà
thường nói với Cốc Dạ Lam, ba tháng tiền lương của bà còn chưa đủ đầu tư cho cô, nếu như cô không thể thành người, đừng oán giận ba mẹ.
Cốc Dạ Lam đương nhiên muốn thành công hơn người, huống chi từ trước đến
giờ cô luôn được đánh giá là tài trí hơn người. Còn Doãn Tịnh Thủy, nói
một cách thẳng thắn, chỉ là một người không ôm chí lớn, thiên kim tiểu
thư chỉ biết tiêu tiền!
Thật ra, khi còn bé, Cốc Dạ Lam đã
không thích đứng chung một chỗ với Doãn Tịnh Thủy, vì quần áo cô mặc
cũng khó tránh khỏi không cao quý bằng, cô ghét loại cảm giác này. Mãi
đến khi Thẩm Uyên xuất hiện, Thẩm gia và Doãn gia là thế giao, Thẩm Uyên vừa gặp đã thích Doãn Tịnh Thủy, thường xuyên xuất hiện bên cạnh Tịnh
Thủy, thế nên Cốc Dạ Lam cũng dần dần thích ở chung một chỗ với Doàn
Tịnh Thủy, bởi chỉ có như thế cô mới có thể thường xuyên được gặp Thẩm
Uyên.
Vậy mà, cho dù cô đã bao lần tự nói với mình rằng
chuyện này là không thể, dù cô có phí tâm tư giấu kín ham muốn say đắm
thế nào, thì cũng không thể lừa bản thân mình, mỗi lần thấy Thẩm Uyên,
là thêm một lần trái tim cô trầm luân.
Đôi mắt đen động lòng người, khiến người khác nín thở của Thẩm Uyên, không ngừng xuất hiện
trong tâm trí cô. Hơn nữa Thẩm Uyên cũng không bài xích cô, như thể cô
xuất hiện bên cạnh hắn là một chuyện đương nhiên, huống chi, bọn họ vẫn
thường giữ liên lạc, Cốc Dạ Lam