ắt xem thường cô: “Sao cậu không nhờ ba cậu tìm giúp một công việc?”
Tịnh Thủy dịu dàng đáp: “Ba mình không chịu! Ba bảo mình cứ chuyên tâm đi du lịch với mẹ một, hai năm, tiện thể suy nghĩ xem muốn đi du học hay vào
công ty của ba làm việc!”
Cốc Dạ Lam liếc mắt xem thường cô: “Sao cậu không nhờ ba cậu tìm giúp một công việc?”
Tịnh Thủy dịu dàng đáp: “Ba mình không chịu! Ba bảo mình cứ chuyên tâm đi du lịch với mẹ một, hai năm, tiện thể suy nghĩ xem muốn đi du học hay vào
công ty của ba làm việc!”
Cốc Dạ Lam càng nghe càng thấy chói tai. Mẹ của Tịnh Thủy là dì cả của cô, cả đời chưa từng ra ngoài làm
việc, nghe lời cha mẹ, gả cho một người đàn ông môn đăng hộ đối, sinh hạ hai nam một nữ, thuận nước đẩy thuyền, được chồng che chở, trải qua
cuộc sống của một phu nhân quý tộc. Mà mẹ của cô, Đỗ Thiến Ngâm, lại làm trái ý ông bà, yêu một tiểu tử nghèo,rồi lén kết hôn với ông. Mẹ cô
nghĩ rằng bà có “Tuệ nhãn biết anh hùng”(*) tiểu tử nghèo về sau sẽ có
thành tựu, nhất định có thể “Nhất phi trùng thiên”(**), kết quả năm năm, sáu năm trôi qua, tiểu tử nghèo chỉ thi đậu vào vị trí một nhân viên
công vụ nho nhỏ, sau đó cư nhiên lấy thế làm thỏa mãn, không muốn với
cao, sợ nếm mùi thất bại. Đỗ Thiến Ngâm không thể không biết xấu hổ về
nhà mẹ khóc than, sinh con gái xong liền tự mình cố gắng. Cuối cùng, sau mười năm, bà trở thành cao thủ trong giới bảo hiểm.
(*)Tuệ nhãn biết anh hùng: tức là có mắt nhìn người
(**)Nhất phi trùng thiên: Một bước lên trời
Cốc Dạ Lam không chỉ một lần nghĩ tới, nếu như năm đó mẹ cũng nghe lời ông
bà ngoại gả cho người có tiền, vậy mẹ có còn khao khát xây dựng sự
nghiệp của chính mình không?
“Aiz… Tịnh Thủy, mình thấy ngay
cả một sự nghiệp mini cậu cũng vô tâm, vậy thì dứt khoát kết hôn đi.”
Nếu là vậy, cô có thể hoàn toàn hết hi vọng với hắn chứ?
“Không có ai cầu hôn mình, kết cái gì mà kết!” Từ nhỏ, Doãn Tịnh Thủy đã mang
bộ dáng mỹ nhân lười, xác thực là thiếu hụt tư tưởng gây dựng sự nghiệp, nhưng cũng không muốn kết hôn sớm. Nếu như biết rõ mình nhất định sẽ
phải kết hôn, ngại gì hưởng thụ thêm mấy năm ở nhà làm công chúa, ra
ngoài được bạn trai che chở.
“Thẩm Uyên vẫn chưa cầu hôn cậu à?” Cốc Dạ Lam nở hoa trong lòng.
“Anh ấy vừa về nước chưa tới hai năm, sự nghiệp vẫn tương đối quan trọng.”
Tịnh Thủy rất hiểu chuyện nói. “Lại nói, các cậu lạc đề rồi, hôm nay
chúng ta đến đây để cổ vũ Lập Bình phấn đấu vì tình yêu mà!”
“Chỉ có Tịnh Thủy có lương tâm, Dạ Lam với Tiểu Nhu đang ghen tỵ chúng ta có người thích đây mà.” Trác Lập Bình chủ động quy cô với Tịnh Thủy vào
một phe, vì ngoài tình bạn, sớm muộn gì Tịnh Thủy cũng sẽ trở thành chị
dâu của cô.
Thẩm Uyên đi du học hơn ba năm, mỗi khi đến kì
nghỉ đều dính lấy Tịnh Thủy, sau khi anh cả về nước, hai người bọn họ
vẫn tiếp tục hẹn hò như trước, cộng thêm trưởng bối hai nhà rất coi
trọng hai người. Có thể nói, Tịnh Thủy đã bước một bước vào cửa Thẩm
gia.
Hồ Thấm Nhu ngáp một cái. “ Cậu có thiên sinh lệ chất(*) như mình sao? Cậu dám tự chụp ảnh tung lên mạng sao? Aiz… Trác Lập
Bình, cậu đừng tưởng rằng, thành công cướp được bạn trai của người khác
liền cho thấy cậu vô cùng có sức quyến rũ. Còn kém xa lắm! Trên đời, có
rất nhiều đàn ông giống Triệu Lỗi, bản thân mình bắt cá hai tay còn giả
vờ vô tội, cứ theo thói quen bị phụ nữ “cướp”, sau đó thuận nước đẩy
thuyền, đến bên cạnh bạn gái mới, cho đến khi tiểu tam tiếp theo xuất
hiện….”
Trác Lập Bình tức giận trợn mắt. “Này, Hồ Thấm Nhu,
cậu thật sự là bạn của mình sao? Mình tốt bụng muốn chia sẻ niềm vui
cùng mọi người, cậu lại mong mình thất tình rơi lệ, cậu có trái tim
không vậy?”
Hồ Thấm Nhu nhún nhún vai. “Chính vì chúng ta là bạn nên mình mới cho cậu lời khuyên.”
“Không cần!” Trác Lập Bình tức giận, đặt mạnh ly cà phê đá xuống bàn.
Cô không hiểu, khi yêu đương ngọt ngào, bản thân mình khoe khoang thì cảm
thấy vui vẻ, nghe người khác khoe khoang lại rất không thú vị, người có ý xấu hơn một chút thì có thể bị nghĩ là chọc phá bong bóng hạnh phúc.
Chỉ có Doãn Tịnh Thủy rất chú tâm, hứng thú lắng nghe Trác Lập Bình kể làm
thế nào để lôi kéo được trái tim Triệu Lỗi, dùng thủ đoạn nhỏ đả kích
bạn gái trước của hắn, đùa giỡn tâm cơ để Triệu Lỗi nhận ra bạn gái
trước của hắn hư hỏng còn Lập Bình thiện lương vô tội, cuối cùng đại
thắng.
Trác Lập Bình kể chuyện mạch lạc, rõ ràng, y như
chuyên gia tình yêu. Nghe cô kể, trong lòng Tịnh Thủy lại thầm nghĩ:
“Nên tìm hiểu tâm tình của tiểu tam một chút, cả thủ đoạn của họ nữa, đề phòng trước tốt hơn.”
Cốc Dạ Lam càng nghe càng thêm băn
khoăn, giận chính mình không có dũng khí như Trác Lập Bình, đứng ra
khiêu chiến với bạn gái chính thức, không những thế còn phải giả trang
thần thánh. “Cậu nói xong chưa? Rất vui vẻ, hả hê đúng không? Nếu cậu
cảm thấy đắc ý với tình yêu của mình như vậy, hôm nay mời khách cũng là
việc nên làm, đúng không?”
“Gì cơ?… Không phải các cậu đến
chúc mừng mình sao?” Trác Lập Bình vừa mới gia nhập vào một công ty
quảng cáo, lương cơ bản không cao, lại chưa có
