Duck hunt
Vợ Yêu Ngọt Ngào

Vợ Yêu Ngọt Ngào

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323322

Bình chọn: 8.5.00/10/332 lượt.

thành tích gì nổi bật,

tiền kiếm được còn chưa đủ để chưng diện, chứ nói gì đến mời khách.

Tịnh Thủy cầm lấy hóa đơn. “Bữa này để mình trả đi! Chờ Lập Bình kiếm được

nhiều tiền rồi mời lại sau.” Lấy bóp da màu vàng từ trong túi da hiệu

LV, Doãn Tịnh Thủy rút ra một tấm thẻ tín dụng, giao cho nhân viên phục

vụ mang đi tính tiền. “Số tiền nhỏ này tốt nhất là để Thẩm Uyên chi,

miễn cho anh ấy oán giận mình không tiêu tiền của anh ấy.”

“Thẩm Uyên đưa thẻ tín dụng cho cậu?” Tâm tư Cốc Dạ Lam chìm xuống đáy cốc.

“Là thẻ phụ thôi…, đây là lần đầu tiên mình dùng. Tiền ba mẹ mình cho là đủ dùng rồi, anh cả và anh hai cũng hay cho mình tiền tiêu vặt, cho nên

trước khi kết hôn, mình không muốn dùng tiền của bạn trai.” Tịnh Thủy

bất đắc dĩ nói. “Nhưng mà đàn ông có lúc thật kì quái, mình không tiêu

tiền của hắn, hắn lại hoài nghi mình không coi hắn là bạn trai.”

Trác Lập Bình khoe cả buổi, cuối cùng lại thua vài ba lời nói thuận miệng của Tịnh Thủy.

Thật may là tình yêu làm cho đầu óc phụ nữ không nghĩ được nhiều như vậy,

Trác Lập Bình vù vù nói thẳng như gặp người hiền cùng chí hướng. “Mình

sẽ nói với Triệu Lỗi, cứ việc sủng ái mình đi, mình tuyệt không quan tâm đến tiền của hắn.”

Hồ Thấm Nhu thấp giọng phun ra một tiếng: “Ngu ngốc!” Triệu Lỗi là loại bột cà ri gì? Có thể so sánh với Thẩm gia có tài sản trên trăm tỷ sao? Ngốc hết chỗ nói, cho dù muốn làm tiểu

tam, cũng phải áng chừng xem nhà trai nặng mấy lượng chứ!

Sau khi chị em tan họp, Trác Lập Bình đi gặp Triệu Lỗi, Hồ Thấm Nhu đáp ứng lời mời tham gia một bữa tiệc vào buổi tối, Cốc Dạ Lam lái xe chở Tịnh

Thủy cùng đi về nhà bà ngoại.

“Không phải cậu đã lấy được

bằng lái rồi sao? Sao không tự mình lái xe?” Trong lòng Cốc Dạ Lam cảm

thấy ai oán thay Thẩm Uyên, tại sao hắn lại yêu một Doãn Tịnh Thủy cái

gì cũng không biết này?

“Mình đụng hỏng năm chiếc Mercedes

mới lấy được bằng lái, cậu nghĩ ba mình sẽ chịu để mình lái xe trên

đường sao? Mình cũng đang thấy tức giận vì chuyện này.”

“Cậu

quả là ngốc đến thái quá rồi, số tiền mua năm chiếc Mercedes đủ để thuê

một tài xế phục vụ cậu cả đời rồi.” Cốc Dạ Lam bực bội. Chênh lệch giàu

nghèo quá lớn đi!

“Mình không nghĩ nhiều như vậy, thấy tất cả mọi người trong nhà đều có bằng lái, nên mình nói với ba: mình cũng có

thể thi đậu. Thật vất vả mới lấy được cái bằng, ba mình lại nói nếu như

mình dám lái xe ra đường, ông sẽ phạt mình quỳ, mình bị ba dọa sợ đến

mức không dám hé răng. Thật không biết ba mình đang nghĩ gì nữa?”

“Chắc ba cậu thầm cảm thấy may mắn vì cái bị đụng hư là Mercedes chứ không

phải là cậu!” Cô biết dì và dượng quản giáo hai người con trai rất

nghiêm khắc, khi họ còn bé cũng từng đánh mắng, duy chỉ có cô con gái

bảo bối Doãn Tịnh Thủy là được nâng trong lòng bàn tay che chở, cả nhà

coi cô như hòn ngọc quý.

Tịnh Thủy chỉ cười nhẹ một tiếng, dù sao ba cô cũng chả quan tâm cô đụng hư mấy chiếc xe. Hai anh trai của

cô, cứ một, hai năm lại thay xe mới mà, không có gì ghê gớm.

Mẹ Cốc Dạ Lam mua cho cô một chiếc xe con sản xuất trong nước, trong lòng

cô rất muốn kiếm tiền thật nhanh hoặc gả cho người có tiền, đổi một

chiếc xe mui trần nhập khẩu. Bằng không mỗi lần về nhà bà ngoại, chiếc

xe con của cô chen vào giữa một hàng xe nhập khẩu, khiến chính cô còn

cảm thấy mình thật keo kiệt, quá mất mặt.

“Dạ Lam, thật ra mình rất hâm mộ cậu!” Tịnh Thủy đột nhiên bộc bạch.

“Cậu có bệnh à? Hay là muốn châm chọc mình?” Thiên kim tiểu thư lại hâm mộ

một người phụ nữ bình thường đi làm kiếm tiền từ thời trung học, nếu

không phải có bệnh thì chính là châm chọc.

“Mình nói thật

mà!” Tịnh Thủy trầm tư nhìn chị họ cùng tuổi với cô, nhưng cá tính không khác gì kèm thổi ngược trống đánh xuôi. “Dạ Lam, tất cả những gì cậu có đều là thành quả do sự cố gắng của cậu mà đạt được, do trí tuệ và thực

lực của cậu giành lấy, người khác có muốn cướp cũng không cướp được. Mà

tất cả những gì mình có, đều do người khác cho, ngoại trừ tình yêu của

ba mẹ, toàn bộ những thứ khác đều sẽ có một ngày thay đổi, khiến mình

luôn có cảm giác không an toàn, cho nên mình mới hâm mộ cậu.”

“Sao đột nhiên lại nói những điều này với mình?” Tim Cốc Dạ Lam đập nhanh hơn. Chẳng lẽ cô ấy đã nhận ra điều gì?

“Không có gì. Chỉ là thấy Lập Bình thăng chức từ tiểu tam lên bạn gái, nên có

chút cảm khái mà thôi. Tình yêu thật không đáng tin. Aiz…mà thôi, cậu

không cần để ý đâu, biết mình hâm mộ cậu là được rồi.”

“Lại đau nữa sao?”

“Uống thuốc đúng giờ sẽ không có việc gì.”

“Vậy thì tốt. Thật ra, cậu không cần thần hồn nát thần tính, Lập Bình chỉ là một ngoại lệ. Chúng ta là bạn bè mấy năm nay, chẳng lẽ còn không biết

rằng đoạn tình cảm nào của cô ấy cũng đầy bi kịch? Nhớ có lần Lập Bình

lui tới với một nam sinh họ Lưu được nửa năm thì phát hiện hắn bắt cá

hai tay, kết quả bị tiểu tam đoạt đi, Lập Bình còn khóc đến chết đi sống lại đấy thôi? Mọi người vất vả mới khuyên được cô ấy buông tay, thì

nhận được điện thoại của tên họ Lưu kia, đi tới chỗ hẹn rồi dây dưa thêm nửa tháng, sau mới biết bạn gái hắn t