. Có điều cho dù cô bé không nhớ rõ thì vẫn còn người nào đó nhắc nhở.
Tô Thiến ngồi trong văn phòng, nhìn chằm vào màn hình máy tính kinh ngạc, chỉ vài phút ngắn ngủn nhưng không biết cô đã xem đi xem lại bao nhiêu lần.
Cô thở dài một hơi, bưng ly cà phê lên nhấp một ngụm. Cô biết chuyện Tịch Hạo Trạch đã quyết định không ai có thể thay đổi được, bằng không năm đó cũng sẽ không đi vào ngõ cụt như vậy. Nhưng như hôm nay vậy rốt cuộc là may mắn hay bất hạnh.
Hôm nay Tịch Hạo Trạch đến sớm nửa tiếng. Tô Thiến nhìn thấy anh vào, không khỏi ngạc nhiên.
“Đội trưởng Tịch, gần đây sao có hứng thú đến đây thế?”
Anh đi đến sô pha ngồi xuống, hờ hửng hỏi ngược lại: “Vậy sao ?”
Tịch Hạo Trạch cười, nụ cười kia đã nói lên tất cả.
Tô Thiến nhìn thấy bộ dáng ung dung của anh, nhận ra anh đang nghiêm túc .
Cô đã quan sát Hàn Sơ Vũ nhiều ngày, cô gái này nhìn bề ngoài có vẻ điềm đạm thản nhiên , nhưng bản thân rất kiên trì, huống gì hoàn cảnh hai gia đình lại cách xa nhau như thế.
“Nhưng cô ấy đã có trúc mã” , “Thanh mai trúc mã.” Anh nhẹ nhàng lặp lại, giọng điệu chế giễu: “Em cũng nhận ra đúng không?” anh mỉm cười, đứng lên: “Anh đi trước đây.”
Tim Tô Thiến bỗng dưng loạn nhịp, cô trừng mắt lườm Tịch Hạo Trạch.
Tịch Hạo Trạch lại một lần nữa xuất hiện trong phòng học, Sơ Vũ thật sự không thể giữ được bình tĩnh, cô gắn gượng giả vờ cùng các phụ huynh khác nói chuyện, hi vọng anh ta nhanh chóng đi khỏi.
Sơ Vũ liếc nhìn qua, mấy phút sau, anh vẫn còn đứng đằng kia, Tịch Khê hình như đang dậm chân, lát sau lại thấy Tịch Hạo Trạch đi đến bên cô.
Trong lòng Sơ Vũ biết tránh không được .
“Cô Hàn, thật ngại quá, Tịch Khê muốn đi toilet… Không biết cô có tiện đưa con bé đi không” Tịch Hạo Trạch muốn dẫn cô đi toilet nam nhưng cô bé rất có chủ kiến, kiên quyết không theo. Thật đúng lúc anh muốn xem cô gái đang làm đà điểu kia có thể trốn thế nào.
“Được.” Cô hơi sửng sốt, nhanh chóng hiểu ra nói.
Lúc cô dẫn Tịch Khê ra, Tịch Hạo Trạch đứng bên lan can nơi bọn họ thường luyện tập, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve. Sơ Vũ nhìn thấy vẻ mặt anh thất thần dường như đang hoài niệm gì đấy.
“Chú, con xong rồi.”
Đôi vai Tịch Hạo Trạch khẽ run lên, anh lấy lại tinh thần, ánh mắt thâm trầm dần bình tĩnh lại: ” Làm trễ thời gian tan ca của cô rồi .”
“Không có gì “
Tịch Khê kéo tay cô: “Cô Hàn hôm nay chúng ta cùng ngồi xe của chú đi.”
Tịch Hạo Trạch cười như không cười nhìn cô.
“Lát nữa bạn cô đến đây đón cô rồi.”
Dĩ nhiên câu trả lời này vào tai của Tịch Hạo Trạch nghe ra chính là từ chối, ánh mắt anh tối sầm lại, cánh tay hơi động, chợt nghe Tịch Khê nói: “Chúng ta cùng nhau xuống đi.”
Nói xong, Tịch Khê kéo tay Sơ Vũ đi ra ngoài cửa.
Lúc này đoàn trưởng vẫn chưa đi, đang nói chuyện cùng các cô giáo khác, thấy ba người đi đến cô ấy có chút ngẩn người.
Sơ Vũ đến tủ giày, ngồi xuống sô pha thay giày. Tịch Hạo Trạch đứng ở một bên, mắt nhìn xuống chân cô. Chân Sơ Vũ rất thanh mãnh, cỡ 36, tuy đang mang tất, nhưng Tịch Hạo Trạch có thể nhìn ra được chân cô rất đẹp.
Ba người cùng xuống lầu.
Tôn Phi Nhiên đã về đến thành phố N, đến công ty sắp xếp mọi thứ xong thì liền đến đây. Lúc anh đến đại sảnh, nhìn qua thấy Sơ Vũ đang nắm tay một cô bé, phía sau còn có một người đàn ông.
“Sơ Vũ” Tôn Phi Nhiên đi đến.
“Anh đến rồi à.” Lúc Sơ Vũ nói chuyện, tay phải nhẹ nhàng quàng qua cánh tay anh. Nhất thời Tôn Phi Nhiên sửng sốt, thấy người đàn ông bên cạnh lại đang nhìn mình, anh liền hiểu ra, khóe miệng nhếch lên.
Đôi môi mỏng của Tịch Hạo Trạch mím lại thành một đường , vẻ mặt thản nhiên , đáy mắt gợn sóng.
“Tịch Khê, ngày mai gặp lại nhé.” Cô bé hơi bĩu môi.
“Tịch…tiên sinh, tạm biệt.”
Ánh mắt Tịch Hạo Trạch dừng lại trên cánh tay hai người trong chốc lát rồi lại lạnh lùng liếc nhìn Sơ Vũ, trầm giọng thốt ra hai chữ: “Tạm biệt.”
Đến lúc hình ảnh của họ dần dần biến mất ở đằng xa, Sơ Vũ mới chậm rãi rút tay lại. Lúc gần kéo ra, đột nhiên cảm giác được tay cô bị giữ lại.
Tôn Phi Nhiên nhìn cô nóng bỏng, anh đã yêu cô say đắm nhiều năm.
Sơ Vũ ngẩn ra: “Phi Nhiên, em…”
Cô còn chưa nói xong, Tôn Phi Nhiên đã tiếp lời nói: “Sơ Vũ, em không cần phải giải thích, anh đều hiểu được. Đi thôi.”
******
Sơ Vũ, vẫn hay tự hỏi, nếu lúc trước cô không có cùng Tôn Hiểu Nhiên đi tham gia cái gọi là bữa ăn tối kia, như vậy có lẽ cô và Tịch Hạo Trạch sẽ không thể tiến sâu hơn.
Nghĩ đến đây, cô không khỏi tự cười chế giễu, anh ta là người gì chứ, sao có thể dễ dàng buông tay được?
Bạn cùng lớp Tôn Hiểu Nhiên là Triệu Vũ Vi đã vào đoàn nghệ thuật quân đội. Tôn Hiểu Nhiên cũng chỉ có mối quan hệ bình thường với cô ấy. Nhưng không ngờ cô bạn này có thể giúp Tôn Hiểu Nhiên giới thiệu vài sĩ quan cấp cao cho cô làm quen.
Tôn Hiểu Nhiên rủ Sơ Vũ đi cùng cô, Sơ Vũ do dự một lúc nhưng sau đấy vẫn đồng ý.
“Triệu Vũ Vi bảo đưa tớ đến gặp những người đấy, như vậy tớ sẽ có cơ hội vào.”
“Có những người nào?” Sơ Vũ nhíu mày.
“Cô ấy cũng chưa nói, gặp mặt mới biết được, cô ấy không phải đã vào đấy sao? Còn nước còn tát.”
Trong lòng Sơ Vũ nôn nao điềm