—
một nỗi lo lắng, khiến nàng không tự chủ được níu chặt váy.
"Vừa
nãy. . . . . . Sao ngài lại làm như vậy? Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?"
Nàng rụt rè nhìn hắn, trên gương mặt xinh đẹp không tì vết vẫn còn màu
hồng nhàn nhạt.
"Nàng không hiểu sao?" Hiểu ra sự nghi hoặc của nàng, Hoàng Phủ Hạo Nguyệt không khỏi sửng sốt.
Nàng nhẹ nhàng lắc đầu. "Không hiểu lắm." Nàng thận trọng ngắm nhìn sắc mặt
của hắn, trong mắt chứa đầy thấp thỏm. Phát hiện sự lo lắng của nàng,
Hoàng Phủ Hạo Nguyệt chớp mắt một cái, liền nở nụ cười dịu dàng.
Xem ra, mặc dù sư phụ của nàng dạy cho nàng một thân tuyệt học, nhưng dường như đã quên dạy nàng rất nhiều chuyện quan trọng hơn.
Hắn cực kì yêu nàng, điên cuồng vì nàng, mất đi khả năng tự kiềm chế vì nàng, mà
tất cả những điều này, nàng hoàn toàn không hiểu được. Mặc dù có chút
khiến người ta dở khóc dở cười, nhưng cũng sẽ không làm dao động quyết
tâm của hắn.
Từ ngày nàng xông vào số mệnh của hắn, bóng dáng của nàng đã tràn đầy trái tim hắn, mà chuyện ngoài ý muốn hôm nay, chỉ lại chứng minh điều đó một lần nữa—— "Đương nhiên không có gì không tốt."
Hắn trả lời như chém đinh chặt sắt.
"Vậy tại sao. . . . . ."
"Đó là một loại cam kết." Hắn ngắm nhìn nàng thật sâu, ánh mắt cực kỳ nghiêm túc, ngay cả giọng nói cũng tràn đầy trang nghiêm.
Dưới cái nhìn tinh khiết của nàng, hắn lại nhẹ nhàng, dịu dàng ôm nàng vào
ngực, đặt nàng vào nơi sâu nhất, kiên định nhất trong tim.
"Từ nay về sau, ta và nàng vĩnh viễn không xa rời." Gần như ngay lúc bầu trời vừa lộ ra tia sáng rạng đông đầu tiên, Ấn Hoan đã tỉnh giấc.
Giống như mọi ngày, nàng nhanh chóng cầm xiêm y trên giá áo lên thay, sau đó
ngồi trước bàn trang điểm, chải vuốt mái tóc dài, khi cây lược gỗ vừa
xuyên qua mái tóc, thì một giọng nói trầm thấp, bỗng dưng lại vang lên
bên tai —— từ nay về sau, ta và nàng vĩnh viễn không xa rời.
Đặt
lược gỗ xuống, nàng sững sờ xoa xoa hai tai, giống như còn có thể cảm
nhận được hơi thở nóng bỏng và ánh mắt vô cùng nghiêm túc của hắn khi
nói những lời ấy.
Gương mặt tinh tế như được điêu khắc, nhỏ nhắn
như được mài giũa bên trong gương đồng chợt nổi lên hai rặng mây đỏ,
nàng cắn môi dưới, không kiềm được mà mất hồn. Không xa rời? Nghĩa là
không chia lìa ư? Nhưng tạm thời nàng cũng không có ý muốn rời đi, trừ
phi đến lúc hắn qua khỏi kiếp nạn, bình yên vô sự rồi, nàng mới có thể
trở về Tiếu Tiếu cốc phục mệnh, nhưng tới lúc đó, hắn cũng phải lấy vợ
rồi nhỉ? Nhớ tới yến tiệc chọn vợ sắp đến, Ấn Hoan không khỏi sửng sốt.
Đúng vậy, hắn cũng sắp lấy vợ, sao còn phải giữ nàng đây?
Vì sao còn phải nói ra câu nói giống như lời thề hẹn kia?
Vĩnh viễn chẳng xa rời —— trên thực tế, một ngày nào đó, bọn họ vẫn phải chia lìa. . . . . .
"Tỷ nghĩ Hoan Hoan tỉnh chưa?"
Bên ngoài, chợt truyền đến tiếng thì thầm, cắt đứt suy nghĩ của Ấn Hoan.
"Ngu ngốc, phải gọi là tiểu thư, còn nữa, chúng ta là nô tỳ đó." Bên ngoài
lại truyền đến động tĩnh, đó là giọng Đoàn Đoàn, nàng nhận ra được.
Không chần chờ, Ấn Hoan lập tức đứng dậy mở cửa phòng ra.
Trên hành lang gấp khúc xa xa, quả nhiên xuất hiện bóng dáng tỷ muội Đoàn Viên, tay hai người bưng đồ, đang nhỏ giọng tranh cãi.
"Nhưng trước kia, muội đều gọi nàng ấy như vậy mà." Viên Viên không phục hét nhỏ.
"Trước kia là trước kia, bây giờ không cho gọi như vậy!" Đoàn Đoàn ra vẻ cụ non mà chỉ trích.
"Hoan Hoan cũng đâu nói không cho."
"Muội không có hỏi nàng, làm sao biết nàng không nói là không cho." Đoàn Đoàn dương dương tự đắc nói, hoàn toàn không chú ý tới, chính mình cũng
không gọi là tiểu thư.
Nghe được cuộc đối thoại đáng yêu kia, Ấn Hoan không nhịn được mỉm cười, tạm thời quên đi ưu sầu.
Mắt thấy hai tỷ muội càng cãi càng hăng, nàng liếc nhìn về phía phòng ngủ
của Hoàng Phủ Hạo Nguyệt, sau đó bước nhanh về phía hai người. "Sao lại
tới đây?" Nàng cũng hạ thấp giọng.
"Hoan Hoan!" Vừa thấy Ấn Hoan, hai tỷ muội lập tức quên cãi vả, hai người nở nụ cười thật tươi, nhanh
chóng tiến tới bên người nàng. "Là Vương gia bảo chúng ta đến đấy!" Hai
người rất có tinh thần lớn tiếng tuyên bố.
"Hắn đã dậy rồi hả ?" Ấn Hoan vội vàng liếc nhìn phòng ngủ cách đó không xa, nàng không nghe thấy động tĩnh.
Nhìn thấy động tác của nàng, hai tỷ muội lúc này mới nhớ tới chỗ ở của Hoàng Phủ Hạo Nguyệt ở ngay bên cạnh, vội vàng khẩn trương trốn ra phía sau
nàng.
Vào phủ hơn nửa năm, mặc dù họ không thường gặp Vương gia,
nhưng trong ấn tượng, Vương gia luôn là người uy nghiêm, khí thế khiếp
người kia khiến người ta không tự giác được mà khẩn trương, cho nên bọn
họ rất sợ Vương gia! "Không phải, là đêm qua Vương gia căn dặn đại
nương, muốn chúng ta sáng nay tới tìm ngươi." Hai tỷ muội vội vàng hạ
thấp giọng nói đến mức nhỏ nhất.
"Tìm ta hả?"
"Ngài ấy muốn chúng ta đưa điểm tâm sáng tới." Viên Viên giơ hộp cơm trong tay ra.
"Còn trang điểm, ăn mặc cho ngươi nữa." Đoàn Đoàn cũng giơ hòm gỗ lớn trong
tay ra, về việc mình kiên trì muốn gọi là tiểu thư thì đã quên sạch
trơn.
"Vì sao phải trang điểm ăn mặc?" Ấn Hoan hoang mang hỏi.
Kể