giống như cố ý hạ thấp giọng nói.
Trần Cẩn nghe thấy câu quảng cáo quen thuộc, bật cười sờ mặt một cái nhíu
mày trả lời: “Không có trúng thưởng, chỉ là đang yêu, xin đừng làm
phiền.” Giọng điệu của Trần Cẩn giống hệt với giọng điệu vừa rồi của Chu Thành.
“Hừ.” Giọng điệu Chu Thành khinh thường hừ một tiếng, tiện tay cầm bản sao tài liệu đã được sửa chữa cẩn thận trực tiếp ném
lên bàn Trần Cẩn: “Đây là bài phỏng vấn viết về lộ trình của tập đoàn
khi đưa ra thị trường, sửa chữa lại một chút. Nghe nói chỗ này quen
thuộc, tiện tay giúp đỡ, tính xem nên cảm ơn như thế nào.”
“Được, cảm ơn Chu tỷ đã nâng đỡ.” Sau khi tiễn Chu Thành đi Trần Cẩn ngoài
cười nhưng trong không cười, đầu tiên dựa cả người lên ghế trầm tư vài
giây, nhớ tới công việc tiếp theo, ánh mắt lại sững sờ nhìn chằm chằm tờ giấy A4. Hai chữ "Lộ trình" to đùng trên giấy đập vào mắt mình,theo
quen nhíu mày một cái, cầm chặt tài liệu nhìn một lúc lâu. Nghe nói công ty này năm trước mới đưa xí nghiệp ra thị trường nước ngoài, chỉ trong hai năm ngắn ngủi đã phát triển rất khá ở thành phố A, gần đây chính
phủ kêu gọi đầu tư công ty này cũng nằm trong danh sách, Trần Dự Lâm
hiện đang giữ chức tổng giám đốc công ty. Nghĩ tới đây cô thuận tay lật
xem vài tờ, gập lại trong nháy mắt bỏ vào ngăn kéo. Mỗi lần Nhung Hâm Lỗi đến đơn vị, Trần Cẩn sẽ về nhà ở. Không cần cô thông
báo Hứa Văn cũng có thể đoán chính xác thời gian cô trở về. Mấy ngày
nay, không hiểu vì sao cô cảm thấy làm việc không được yên, tâm trạng
buồn bã, cả ngày ngơ ngẩn, thậm chí mệt mõi rã rời, có khi Nhung Hâm Lỗi gọi điện về cũng chỉ trả lời qua loa cho xong chyện.
Về đến nhà, Hứa Văn đã chuẩn bị xong thức ăn, quét mắt nhìn thấy bồn hoa ngoài ban công tươi tốt hơn. Hôm nay là thứ năm đúng lúc Trần Hoan không có
tiết học, vì không thể gọi điện thoại cho Trì Gia Hựu nên không thể làm
gì khác ngoài ngoan ngoãn về nhà. Hai chị em vừa gặp mặt đã náo loạn một phen. Hứa Văn cởi tạp dề, nhìn qua cửa phòng bếp gọi: “Hoan Hoan, tiểu
Cẩn, ra ăn cơm.”
“Dạ.” Nghe thấy giọng Hứa Văn hai chị em đồng
thanh đáp lại, đi vào phòng bếp bưng thức ăn ra ngoài. Trần Cẩn vừa bước vào bếp liền thấy một mùi dầu mỡ bay vào mặt, dạ dày trong nháy mắt nổi lên cảm giác buồn nôn. Vì Hứa Văn đang ở đây không thể làm giác ngoài
nín thở đè xuống phản ứng kỳ lạ này, gần đây luôn xuất hiện phản ứng khó hiểu như vậy, chắc là ăn phải thứ gì không tốt gây đau bụng.
Ba người ngồi cùng mâm, thi thoảng Hứa Văn lại gắp thức ăn cho hai người.
Ngược lại bà rất thương Trần Cẩn đi làm vất vả, chưa nói tới chuyện mỗi
ngày phải ngồi máy vi tính, còn bị giày vò đến tận tối mới xong việc,
cho nên mỗi lần cô về bà đều hết lòng chuẩn bị đồ ăn phong phú. Hứa Văn
nhìn hai cô cười cười, múc canh cho Trần Cẩn cùng Trần Hoan.
“Thím ah, không cần phiền như vậy, canh này bọn cháu sẽ uống hết mà.” Nhìn
thím đích thân gắp thức ăn, rót canh cho mình, Trần Cẩn cuống cuồng bật
thốt lên.
“Không được, phải ăn hết thức ăn, không thể lãng phí.” Sắc mặt Hứa Văn có chút không vui lắc đầu một cái.
Trần Cẩn đành bưng canh lên uống, chỉ cảm thấy một mùi khó chịu xông lên, cô vội vàng ôm ngực nhanh chóng chạy tới nhà vệ sinh. Hứa Văn cùng Trần
Hoan hơi kinh ngạc đưa mắt nhìn nhau một lúc lâu, thấy phản ứng kỳ lạ
của Trần Cẩn, trong lòng Hứa Văn đã hiểu một chút nhưng chỉ nhíu mày
tiếp tục ăn cơm.
Trần Cẩn vừa vào nhà vệ sinh đã nôn ra hết
những gì vừa ăn, chảy cả nước mắt, nôn thốc nôn tháo, cô thở hổn hển,
trên trán cũng lấm tấm mồ hôi. Lấy tay lau mặt rồi đi tới gương sững sờ
nhìn bóng mình, tại sao thời gian gần đây hay xuất hiện phản ứng này,
chẳng lẽ dạ dày mình có vấn đề, nghĩ tới đây cô nhìn chính mình đầu tóc
bù xù trong gương, hít một hơi thật sâu. Mở vòi nước, rửa mặt, chỉnh sửa lại đầu tóc ổn thỏa, trở lại ngồi ăn cơm.
Hứa Văn vừa thấy cô đi ra, vội vàng quan tâm hỏi thăm: “Sao rồi, Tiểu Cẩn? Có phải thấy không thoải mái hay là?”
“Cháu không sao ạ, chỉ là dạ dày hơi khó chịu, nôn ra.” Nói tới đây Trần Cẩn
không mảy may suy nghĩ nhiều, lau miệng, tiếp tục cầm đũa ăn cơm.
“Như vậy nên tới bệnh viện kiểm tra một chút mới được.” Hứa Văn nói xong vẻ
mặt quái dị nhìn cô một lúc lâu. Thật ra không chỉ Hứa Văn thấy khác
thường, Trần Hoan cũng bày ra vẻ mặt nghi ngờ nhìn cô. Thấy hai mẹ con
hiếm khi vẻ mặt cùng nhất trí, Trần Cẩn bật cười hỏi: “Sao hai người đều nhìn cháu như vậy?”
“Tiểu Cẩn thím hỏi một câu, có phải gần đây thấy mệt mỏi? Triệu chứng buồn nôn cũng xuất hiện nhiều lần?” Hứa Văn
nhíu mày suy nghĩ một chút, rồi lên tiếng hỏi.
“Cũng chưa lâu
lắm, quả thật gần đây cháu luôn thấy mệt mỏi, không có tinh thần làm
việc, còn bị tổng biên tập mắng một trận.” Sắc mặt Trần Cẩn buồn bã
thành thành thật khai báo, thấy vẻ mặt hai người không thay đổi, cô lại
hỏi: “Thím ah, sao thím lại hỏi cháu như vậy?”
“Không có chuyện gì, Hâm Lỗi có nói khi nào thì kết hôn không?” Một lúc sau Hứa Văn chần chừ hỏi.
“Dạ, báo cáo kết hôn hình như đã được phê duyệt, chú không nói lại với thím
sao?” Trần Cẩ