iền sảnh, cũng thấy được biểu tình của Mộ Dung Phong, có
thương hại, có bi ai, cũng có một tia khinh thị khó thấy được. Trong cặp mắt
kia có nhiều lắm điều gì đó, nhưng lại vẫn như cũ trong suốt làm cho người ta
say lòng.
Nàng nghe được cái gì sao?
Thế nhưng đã quên nơi này còn có một cái muội muội của
Mộ Dung Thiên, nếu nàng nghe được cái gì, khẳng định sẽ thay tỷ tỷ của mình mà
thấy không đáng giá.
Tư Mã Triết tránh đi ánh mắt Mộ Dung Phong, trong lòng
dâng lên vài phần quý ý, Mộ Dung Thiên là một thê tử rất tốt, cũng là một hoàng
hậu được chọn thích hợp, ổn trọng, rộng lượng, thông minh,….Nhưng nàng, dù sao cũng
không phải là Hồng Ngọc, không phải là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên Hồng
Ngọc, ngay cả biết Hồng Ngọc đã gả cho chính mình Nhị đệ, nhưng vẫn cảm thấy
Hồng Ngọc không phải là cam tâm tình nguyện, một lần đó, nếu không phải Hồng
Ngọc uống rượu say, như thế nào lại xảy ra cái loại chuyện này, nàng vẫn là một
cái nữ tử hắn thực yêu nhất, cho dù bọn họ cùng một chỗ, cũng là kết quả hắn
kìm lòng không đậu.
“Đại ca, đến sớm như vậy.” Mộ Dung Phong thản nhiên
thi lễ, biểu tình thản nhiên.
Tư Mã Triết liền giống như người làm chuyện có lỗi,
gật gật đầu, một người cúi đầu, lẳng lặng tiêu sái rời đi, không dám nhìn Mộ
Dung Phong.
“Huynh ấy đúng là vẫn còn không từ bỏ được.” Tư Mã
Nhuệ khe khẽ thở dài.
Mộ Dung Phong nhìn Tư Mã Triết bóng dáng, nhẹ nhàng
nói: “Nếu hắn từ bỏ Hồng Ngọc, có lẽ hiện tại chung quy người bất bình sẽ không
là hắn, mà là Hồng Ngọc. Là Hồng Ngọc rời bỏ hắn trước, cho nên hắn thủy chung
luôn cảm thấy không cam lòng, chính là đáng thương cho Nguyệt Kiều, đáng tiếc
cho Mộ Dung Thiên, hai cái nữ tử thông minh đáng yêu.”
Tư Mã Nhuệ lẳng lặng đứng ở bên người Mộ Dung Phong,
nhìn theo bóng dáng Tư Mã Triết.
Lệ phi đã biết chuyện tối hôm qua Tiểu Ngũ bị bắt cóc,
trong đầu thật sự là căm tức, Tư Mã Cường kia cũng dám đối đầu với chính mình,
ở chỗ của chính mình không xem ra gì dám đem người của chính mình bắt cóc đi,
giống như thời gian trước đây hắn giam giữ nàng, đều làm cho nàng chán ghét,
cho nên nàng nhất định phải nghĩ ra biện pháp xả cơn giận này.
“Tiểu Ngũ, ta muốn ngươi đi dụ hoặc Tư Mã Cường!”
Tiểu Ngũ ánh mắt mở to như chuông đồng: “Lệ phi nương
nương, người, người nói cái gì?”
Lệ phi cười, nói: “Ngươi xem ngươi bị dọa thành bộ
dáng gì nữa đây? Ta bất quá chỉ là bảo ngươi đi dụ hoặc Tư Mã Cường, không đến
mức phải như vậy đi? Ngươi dù sao cũng là từ Túy Hoa lâu đi ra, cho dù không
phải là nữ tử trong đó, cũng là phải biết qua một ít đi.”
Tiểu Ngũ váng đầu cùng trống ngực đập thình thịch,
chuyện này nàng có thể làm được sao, để nàng đi dụ hoặc cái Nhị thái tử
hắc hắc hung thần ác sát bàn kia, còn không bằng một đao giết chết nàng!
“Lệ phi nương nương, người tha cho Tiểu Ngũ đi, Tiểu
Ngũ nhưng là không dám, cái kia, cái kia Nhị thái tử, Tiểu Ngũ thật sự là sợ.”
Lệ phi lại cười cười, kề sát vào tai Tiểu Ngũ, nói:
“Tiểu Ngũ, ngươi nhưng là nha đầu của Lệ phi ta, ta nói ngươi lên núi đao xuống
biển lửa ngươi cũng phải nghe, ta nói ngươi đi dụ hoặc Tư Mã Cường, ngươi phải
đi dụ hoặc Tư Mã Cường. Ngươi không cần phải sợ, huống hồ còn có ta đâu, ta tự
nhiên sẽ dạy ngươi.” Nói xong, nhìn Tiểu Ngũ, trong miệng chậc chậc liên thanh:
“Kì thật, Tiểu Ngũ nha, ngươi tuy rằng không xem như cái mỹ nhân, nhưng là
tuyệt đối bộ dạng không xấu, là nha đầu mi thanh mục tú, chỉ cần dạy dỗ tốt một
phen, dụ hoặc Tư mã Cường hẳn là sẽ không phải quá khó khăn. Cũng không sai,
thay tiểu thư nhà ngươi báo thù, lại thành thiếp của Nhị thái tử, tốt lắm!”
Tiểu Ngũ nhìn Lệ phi, trong đầu nói thầm, nương nương
này, như thế nào lại có ý tưởng kì quái như vậy, thế nhưng lại bảo nàng, một
cái nha đầu tài mạo không xuất chúng đi dụ hoặc Nhị thái tử?!
“Ngươi ở trong lòng đang nói thầm cái gì vậy?” Lệ phi
mất hứng nói, “Ngươi có nghe ta nói chuyện hay không? Ta đây là đang hảo tâm
giúp ngươi nha!”
“Vâng, Lệ phi nương nương.” Tiểu Ngũ không dám tái hé
răng, cũng không dám mở miệng, chính là thật sự không nghĩ ra được, phải “dụ
hoặc” Nhị thái tử như thế nào.
Tình hình của Hồng Ngọc càng ngày càng không xong,
thuốc mà Thái y đưa tới căn bản là không có tác dụng, làn da xung quanh miệng
vết thương luôn luôn chậm rãi sinh mủ, đau đớn khó nhịn. Tư Mã Cường càng ngày
càng cảm thấy kì quái, hắn vẫn cảm thấy chuyện này cùng Lệ phi có liên quan!
“Nhị thái tử, nô tỳ Tiểu Ngũ ở bên Lệ phi nương nương
đến đây, nói là Lệ phi nương nương bảo nàng đến.” Nô tài trong phủ Nhị thái tử
cũng đều có chút sợ hãi vị Nhị thái tử này, hắn bình thường sẽ không trở về,
lúc trở về lại không nói chuyện nhiều, cho nên lúc nói chuyện đều là phải thực
cẩn thận.
Tư Mã Cường nhướng mày, nàng tới làm gì? “Để cho nàng ta vào!”
Tiểu Ngũ từ bên ngoài đi đến, hôm nay thoạt nhìn rất
nhẹ nhàng khoan khoái, mặc một bộ quần áo nha đầu sạch sẽ, trong tay xách theo
một cái hộp nhỏ đựng thuốc. Thấy Tư Mã Cường, quỳ xuống chào, lời nói nhỏ nhẹ
nhẹ giọng nói: “Tiểu Ngũ tham kiến Nhị th