như đang cố ý nhắc đến, ngay cả chính mình cũng đều thấy khinh thường chính
mình rồi.
“Sao đột nhiên lại không nói gì?” Tư Mã Nhuệ quay đầu
lại nhìn Mộ Dung Phong, thản nhiên hỏi.
Mộ Dung Phong quay mặt nuốt nước mắt, trong ánh mắt bi
ai cùng bất lực kia là một loại nhường nhịn không thể che dấu, nàng đột nhiên
rất muốn rời xa khỏi người này. Vì cái gì hắn có thể dễ dàng xúc phạm tới chính
mình như thế? Chỉ cần là một chút không thèm để ý cũng sẽ làm cho chính mình
khắp cả người bị thương? Nàng đem hết khả năng mỉm cười một chút, thản nhiên
nhẹ nhàng nói: “Không có việc gì, chính là cảm thấy nói cái gì, làm cái gì đều
là dư thừa, không bằng trầm mặc làm cho ta thấy có cảm giác an toàn.”
Tư Mã Nhuệ nhìn Mộ Dung Phong, cái loại nhường nhịn
này làm cho trong lòng hắn run lên, nàng tựa hồ là sợ hãi chính mình, khát vọng
nhìn thấy lại khát vọng né tránh, mâu thuẫn như thế, bi ai như thế, lại giấu ở
sau vẻ thản nhiên mỉm cười, nhưng tươi cười lại yếu ớt như thế.
Tư Mã Nhuệ ánh mắt hơi hơi đau xót, lập tức chớp chớp
liền che dấu đi.
“Xuân Liễu đâu?” Tư Mã Nhuệ cố ý bỏ qua phản ứng của
Mộ Dung Phong, thản nhiên hỏi.
“Chắc là ở bên ngoài.” Mộ Dung Phong cũng dùng hết khả
năng bình tĩnh trả lời, nói với chính mình, đừng nhìn ánh mắt hắn, không cần để
ý hành vi của hắn, không nghe lời nói của hắn, chỉ xem hắn là người xa lạ là
tốt rồi.
Đang nói, Xuân Liễu từ bên ngoài đi đến, vừa đi vừa
cười nói: “Tiểu thư, bên ngoài trời mưa thật lớn, khó có được mùa thu mà mưa
lớn như thế, thời gian qua thật sự là mau, hôm nay đúng là ngày năm trước người
gặp chuyện không may, ở nơi này thế nhưng đã quên chuyện ngày mười lăm tháng
tám, trách không được mấy ngày trước đây trong cung náo nhiệt như vậy, Hoàng
Thượng cũng không tới chỗ này, thì ra mọi người đều đang chuẩn bị cho tết Trung
thu. Ngẫm lại khi đó người gặp phải chuyện kia, nay có thể đứng ở nơi này thật
giống như một giấc mộng, nếu Hoàng Thượng có thể nhớ tới nơi này sẽ không còn
gì tiếc nuối nữa, Xuân Liễu thật sự thấy kỳ quái, khi đó Hoàng Thượng vì ngài
thiếu chút nữa sống không nổi, tuy rằng bất đắc dĩ cưới Mạnh Uyển Lộ nhưng chưa
từng thấy hắn cho nàng ta một cái nhìn hoà nhã, không biết bởi vì sao nay lại
biến thành như thế. Khó trách mọi người đều nói, từ xưa ‘đa tình nữ tử, bạc
tình lang’. Hoàng Thượng cũng không phải là ngoại lệ!”
Mộ Dung Phong nhẹ giọng nói: “Em sao lại trở nên dài
dòng như thế rồi? Bảo em đi nhóm lửa, như thế nào lại nhóm ra thành nhiều lời
vô nghĩa như vậy?”
“Làm sao lại là vô nghĩa, đây là Xuân Liễu nói thiệt
tình.” Xuân Liễu tỏ ý không vui, nhìn Mộ Dung Phong, thật sự nói “Xuân Liễu
thật sự là thay tiểu thư thấy không đáng giá, Hoàng Thượng kia cũng quá….Hoàng
Thượng?! Ngài từ đâu hiện ra vậy?”
Tư Mã Nhuệ cười nhẹ, nói: “Nói cái gì vậy, như thế nào
lại có cách nói chuyện giống Lệ phi như thế, cái gì mà Hoàng Thượng từ chỗ nào
hiện ra? Trẫm tự nhiên là chính mình đi vào, Tiểu Đức tử đã ở bên ngoài, ngươi
không nhìn thấy sao?”
Xuân Liễu lập tức quay đầu nhìn, nhìn thấy Tiểu Đức tử
đứng ở cửa thì hoảng sợ, lắp bắp nói: “Ngươi, ngươi đi ra khi nào vậy?”
“Ta vẫn đứng ở nơi này” Tiểu Đức tử mỉm cười nói, “Là
do ngươi không chú ý mà thôi, Hoàng Thượng đã sớm đi vào, còn cùng Mộ Dung phi
nói hai câu, kỳ thật lúc Mộ Dung phi cùng ngươi hai người chủ tớ làm bánh sủi
cảo Hoàng Thượng đã ở ngay tại bên ngoài, chính là Mộ Dung phi cùng ngươi đều
không nhìn thấy, còn làm hại Hoàng Thượng ở bên ngoài gặp mưa, chỉ có ngươi ở
bên trong thoải mái ấm áp như xuân mà thôi.”
Xuân Liễu mắt trợn trừng nhìn Mộ Dung Phong, Mộ Dung
Phong gật gật đầu. Xuân Liễu xấu hổ đến mặt đỏ bừng, chỉ đành lắp bắp nói:
“Này…này…nô tỳ đi ra ngoài…đi ra ngoài đun nước.”
“Tốt, vậy trẫm sẽ ở nơi này dùng bữa.” Tư Mã Nhuệ mỉm
cười nói, cũng không nhìn Mộ Dung Phong, tựa hồ không có ý kiêng dè cái gì, “Để
xem tay nghề của chủ tớ hai người các ngươi như thế nào.”
Mộ Dung Phong cảm thấy có chút khó chịu, thái độ của
Tư Mã Nhuệ đối với nàng làm cho nàng cảm thấy chính mình thật là dư thừa. Nàng
im lặng không nói lời nào.
Một lát sau, Tiểu Đức tử đi tới cửa nhìn nhìn rồi mới
trở về nói: “Hoàng Thượng, hắn đi rồi.”
Tư Mã Nhuệ khe khẽ thở dài, nói: “Không nghĩ tới hắn
thế nhưng cũng sẽ động tình, lại trung thành như thế, nếu hắn không phải là
thái giám thì trẫm thật sự muốn thành toàn cho hắn, khó được hắn cuồng dại yêu
một người như thế, giống như một nam nhân đi yêu nàng.”
Tiểu Đức tử không hé răng, chính là cúi đầu có chút
khổ sở, một lát sau lặng lẽ lui đi ra ngoài, đi tìm Xuân Liễu xem có thể giúp
được gì hay không.
“Phong nhi, thực xin lỗi.” Tư Mã Nhuệ lúc này mới quay
đầu nhìn Mộ Dung Phong, mỉm cười nói, “Vừa rồi có phải đã làm nàng sợ hay
không, nhìn bộ dáng nàng khổ sở trẫm…ta thiếu chút nữa không nhịn được, lần này
ta sẽ giải thích rõ ràng cho nàng.”
Mộ Dung Phong cảm thấy chính mình thực mơ hồ, người
này sao lại như thế? Một hồi lạnh một hồi nóng, thực cho rằng chính mình có lực
tiếp nhận siêu cường sa