ng niên kia nghi hoặc hỏi.
Mộ Dung Phong gật gật đầu, lẳng lặng hỏi: “Phải xưng
hô như thế nào?”
“Vô Danh. Không phải không có tên, chính là kêu Vô
Danh.” Nam tử trung niên Vô Danh thản nhiên nói, “Quả nhiên là một nữ tử linh
hoạt trí tuệ, đáng tiếc là vô duyên.”
“Ta nay đã biết ta vì sao mà đến, tất nhiên là cũng
biết nguyên nhân ta không thể không rời đi, nếu không có nguyên nhân thì sao có
thể có kết quả.” Mộ Dung Phong thản nhiên trả lời, “Nguyên bản là muốn sớm đi
gặp ngài, nhưng duyên đến hôm nay mới thực hiện được, đáng tiếc đã có chút
chậm. Nếu biết như thế chỉ sợ là sẽ quý trọng từng giây phút, dù chết cũng
không tách ra một giây, chắc chắn sẽ sống ích kỷ hơn một chút.”
Vô Danh im lặng nhìn Mộ Dung Phong, lại nhìn về phía
lão Thái hậu, khổ sở nói: “Có một số việc Vô Danh cũng đành bất lực, ngài nay
một lòng muốn nàng rời đi, nhưng chỉ sợ lúc nàng rời đi cũng là lúc ngài lại
mất hết tất cả!”
Lão Thái hậu khó hiểu, nhìn Vô Danh, “Phải giải như
thế nào?”
“Thiên ý đã định, không thể giải.” Vô Danh im lặng
nói, “Nữ tử này đã xâm nhập vào trong huyết mạch của Hoàng Thượng, phân không
ra, nếu mất nàng liền giống như Hoàng Thượng mất đi huyết mạch, kết quả như thế
nào không cần Vô Danh nói ngài cũng tự biết.”
Lão Thái hậu nhìn Vô Danh, lo lắng nói: “Ngươi là nói,
nếu ta không chịu tha cho nha đầu kia thì Hoàng Thượng sẽ buông ra tất cả sao?
Chẳng lẽ tiền đồ của Đại Hưng vương triều lại không bằng một nữ tử sao? Cho tới
bây giờ Đại Hưng vương triều còn không có một Hoàng Thượng nào có ý tưởng hồ đồ
như thế. Nếu hắn còn là một Thái tử bình thường, không quan hệ đến xã tắc thì
khác, hắn muốn sống như thế nào là chuyện của chính hắn, ta tuy là tổ mẫu của
hắn nhưng cũng không thể can thiệp. Nhưng nay hắn đã là Hoàng Thượng, là người
cai trị Đại Hưng vương triều, nếu hắn sa vào trong nữ nhi tình trường thì vạn vạn
không được!”
“Đây là duyên phận của hắn, không phải người bình
thường như chúng ta có thể thay đổi, nếu ngài muốn tôn nhi của mình có cuộc
sống hạnh phúc thì tạm thời thả bọn họ đi, còn không biết bọn họ duyên dày hay
duyên mỏng, có thể gần nhau nhất thời đối với bọn họ mà nói có lẽ đã là hạnh
phúc.” Vô Danh thản nhiên nói, “Nữ tử này kỳ thật là người thích hợp nhất với
Hoàng Thượng, ngài làm gì nhất định phải ngăn trở? Ngài trước kia chẳng phải
thích nàng nhất sao?”
Lão Thái hậu thở dài nói: “Ta cũng biết Hoàng Thượng
để ý đến nàng, nhưng mà hắn không thể đem quá nhiều thời gian cùng tinh lực đặt
ở việc nữ nhi tình trường này được!”
Vô Danh thở dài không nói gì, có đôi khi có chút nhớ
nhung đã xâm nhập vào tâm, sẽ thấy dù muốn thay đổi cũng không thể được, nay
lão Thái hậu xem quốc sự quan trọng hơn hạnh phúc của tôn nhi, khuyên giải như
thế nào cũng chỉ sợ là nghe không vào.
“Mộ Dung Phong, ngươi có buông ra Hoàng Thượng hay
không?” Lão Thái hậu chuyển hướng nhìn về phía Mộ Dung Phong, có chút đau
thương hỏi.
Mộ Dung Phong lắc lắc đầu, lẳng lặng nói: “Lão Thái
hậu, nay có một số việc đã ở trước mắt, nếu trước kia ngài bảo Mộ Dung Phong
buông ra Hoàng Thượng, không quấy rầy Hoàng Thượng có lẽ Mộ Dung Phong sẽ dằn
lòng mà đáp ứng, nhưng nay đối với Mộ Dung Phong mà nói, có lẽ thời gian có thể
ở bên cạnh Tư Mã Nhuệ chỉ có trong nháy mắt này thôi, cho nên tuyệt đối sẽ
không buông tay.”
“Nếu lúc này ta giết ngươi thì sao?” Lão Thái hậu thấy
Mộ Dung Phong không chịu đáp ứng, trong lòng tức giận, miệng nhịn không được
oán hận hỏi.
“Vậy thì không cần hỏi lại Mộ Dung Phong làm gì.” Mộ
Dung Phong lẳng lặng nói, “Nếu ngài có thể làm như thế thì sẽ không còn mâu
thuẫn, cũng sẽ không cần lại đến hỏi Mộ Dung Phong. Nhưng nay thật sự là không
bỏ xuống được, có một số việc có lẽ chỉ có ở thời điểm cảm thấy thời gian mình
có thể nắm chắc ít đến đáng thương thì mới biết quý trọng, cho nên xin tha thứ
cho Mộ Dung Phong cố chấp, nay Mộ Dung Phong thật sự phải thật quý trọng Hoàng
Thượng, quý trọng từng giây phút được ở cùng một chỗ với chàng.”
Lão Thái Hậu nhìn Mộ Dung Phong có chút khó hiểu, nhịn
không được hỏi: “Cái gì gọi là ‘thời điểm cảm thấy thời gian mình có thể nắm
chắc ít đến đáng thương’? Các ngươi nếu muốn ở cùng một chỗ không phải là có
rất nhiều thời gian sao? Như thế nào lại đột nhiên bi quan như thế?”
Mộ Dung Phong nghe tiếng mưa ngoài cửa sổ, thản nhiên
nói: “Có một số việc sợ là muốn nói cũng không nói rõ được, ta tự nhiên là
biết. Ta đến đây, là nhân, mà ta phải đi, là quả!”
Lão Thái hậu vẫn nghe không hiểu.
Vô Danh lại nghe hiểu được, tuy hắn cũng không biết
trong cơ thể Mộ Dung Phong này là một linh hồn khác, nhưng hắn biết nữ tử này
vì cái gì mà xuất hiện, và sẽ vì sao mà biến mất!
Bánh sủi cảo nóng hầm hập được bưng lên bàn, Mộ Dung
Phong nhìn rồi trầm mặc.
Vừa mới lúc nãy Tư Mã Nhuệ đã đi rồi, để tránh chạm
mặt cùng lão Thái hậu, bên ngoài trời mưa lớn như vậy nên hắn tự nhiên là sẽ
không đến nữa, lão Thái Hậu cùng người kêu Vô Danh rời đi đều làm cho trong
lòng Mộ Dung Phong thực loạn. Nữ nhân thường có trực giác