Nghe tiếng khóc từ trong phủ truyền ra, trước mắt Mộ Dung Tuyết chỉ còn một màu
đen, ngã xuống hôn mê bất tỉnh. Thụy Hỉ vội gọi người đến hỗ trợ, mắt nhìn đại
môn của Mộ Dung vương phủ, trong lòng tràn đầy chua xót.
Mộ Dung Thanh Lương tỉnh lại, nhìn con cái trước giường, mắt ai cũng đẫm lệ,
gương mặt cũng đầy bi thống.
“Khóc cái gì.” Mộ Dung Thanh Lương cố gắng cao giọng, uy nghiêm không hề giảm.
“Đừng để mẫu thân của mấy đứa ra đi cũng không được thanh thản. Thiên Nhi,
Phong Nhi, hai đứa về cung trước đi, chuyện hậu sự ở đây cứ để cho huynh đệ của
hai đứa lo. Còn Du Nhi cũng về đi, mấy ngày nữa Ngô Mông sẽ hồi biên quan, về
tranh thủ thời gian bên cạnh Ngô Mông đi.”
“Phụ thân.” Mộ Dung Thiên hai mắt đẫm lệ nhìn Mộ Dung Thanh Lương, nghẹn ngào
không nói nên lời. “Con muốn ở lại với mẫu thân.”
“Không cần.” Mộ Dung Thanh Lương thở dài. “Trở về đi. Tiểu muội của con tạo ra
bao nhiêu điều gièm pha này khiến mẫu thân của con không thể ra đi một cách
minh bạch, vi phụ không nghĩ tổ chức tang sự, chỉ mong mẫu thân của các con có
thể ra đi trong im lặng. Nếu có người tới thì từ chối tiếp khách, cũng không
phát tang ngôn, chỉ cầu mẫu thân của các con có thể bình lặng một đường xuống cửu
tuyền. Tất cả đều trở về đi.”
Mộ Dung Phong nhìn thấy trong mắt Mộ Dung Thanh Lương chỉ có phẫn nộ cùng cừu
hận, trong đầu hoảng sợ, sợ rằng cuối cùng y sẽ đòi lại công đạo, cộng với
quyền thế của y, triều đình sắp tới khó tránh một trận bão táp.
Cũng khó trách Mộ Dung Thanh Lương, vừa mất ái nữ, bây giờ lại mất đi kết phát
thê tử, làm sao có thể dễ dàng nuốt trôi cơn hận này.
Mộ Dung Thiên cùng Mộ Dung Phong bước ra khỏi đại môn của Mộ Dung vương phủ,
nhìn thấy mọi người đang vây quanh Mộ Dung Tuyết, bọn thái giám trong cung tràn
đầy rối ren.
“Tự làm tự chịu!” Mộ Dung Thiên không thèm nhìn, lạnh lùng bước qua.
Mộ Dung Phong hít nhẹ một hơi, kỳ thật Mộ Dung Tuyết không đáng bị trách nặng
như thế, nếu có trách thì trách Mộ Dung Tuyết đã yêu người không nên yêu, một
người mà không ai chấp nhận được. Chuyện đến nước này, trải qua những đau khổ
này, chỉ hy vọng Hoàng thượng sẽ không cô phụ nàng.
Trở lại phủ Tứ thái tử, Mộ Dung Phong cảm thấy vô cùng mệt mỏi, tuy rằng Mộ
Dung phu nhân và nàng không có quan hệ huyết thống, nhưng bà chính là mẫu thân
của thân thể này, nên trong lòng nàng vẫn cảm thấy đau. Có lẽ thân thể và linh
hồn khi ở cùng một chỗ thì sẽ có mối quan hệ dây dưa này.
Cũng như có rất nhiều tài năng mà Bạch Mẫn không biết, nhưng Mộ Dung Phong biết
nên Bạch Mẫn vì thế cũng sẽ biết. Rồi cũng có một số thái độ không phải Mộ Dung
Phong có thể biểu hiện, nhưng Bạch Mẫn có thể, nên Mộ Dung Phong cũng sẽ tự
nhiên mà biểu hiện ra.
“Tiểu thư nghỉ ngơi đi.” Xuân Liễu giúp Mộ Dung Phong ngồi xuống, gương mặt tái
nhợt của tiểu thư làm nàng khó chịu trong lòng. Chịu tang mẫu thân, trượng phu
lại ở thanh lâu cùng nữ tử khác, tiểu thư nhà nàng làm sao tiếp nhận được?
Yên Ngọc đi đến, nhìn thấy bộ dáng của Mộ Dung Phong, trong lòng lo lắng nên
lặng lẽ tìm Vương Bảo, dặn y lập tức đi Túy Hoa Lâu thỉnh Tứ thái tử trở về.
Cho dù không có tình nghĩa, nhưng nhạc mẫu qua đời, Tư Mã Nhuệ cũng nên xuất
hiện mới đúng, như vậy mới làm cho người khác không chê cười Mộ Dung Phong
không ai quan tâm.
Mộ Dung Phong nằm trên giường, mơ mơ màng màng cảm thấy vô cùng mệt mỏi, tâm
tình có chút ủ rũ, chỉ muốn nhanh chóng chợp mắt nghỉ ngơi, trong mơ hồ nghe
thấy có tiếng người nói chuyện.
“Yên Ngọc cô nương, không phải ta không tận tâm, mà là Tứ thái tử căn bản không
để ý đến ta.” Là thanh âm của Vương Bảo, nghe như y đang sốt ruột giải thích
cái gì đó. “Ta đến Túy Hoa Lâu, theo phân phó của cô nương thỉnh Tứ thái tử trở
về, nhưng Tứ thái tử một lòng để ý đến Nguyệt Kiều cô nương, căn bản không để
đến ta. Người chỉ lệnh cho ta lập tức hồi phủ để tránh trong phủ xảy ra chuyện,
ngay cả thời gian mở miệng ta cũng không có, chỉ có thể chạy về.”
Thanh âm của Yên Ngọc có vẻ rất tức giận, “Chỉ có chuyện như vậy cũng làm không
xong, uổng công thường ngày chủ tử đối xử tốt với ngươi, ngươi có nói cho thái
tử biết trong nhà thái tử phi xảy ra chuyện không? Thái tử phi bây giờ ở đây
chỉ có một mình, không nói chuyện với ai, cũng không thể khóc với kẻ làm nô tài
chúng ta, tuy đau khổ nhưng chỉ biết một mình chịu đựng, nếu thái tử trở về thì
cũng có thể an ủi người, giúp người đưa ra chủ ý. Ngươi thật sự không ra gì, Tứ
thái tử không cho nói ngươi cũng không nói, nếu thái tử phi xảy ra chuyện gì,
ngươi tự mình gánh lấy hậu quả đi.
Xem tình hình trước mắt, chỉ sợ ngay cả thân thể của thái tử phi cũng không ổn.
Đáng giận là thái y trong phủ đã theo thái tử đi Túy Hoa Lâu, làm sao lại đem
một thanh lâu nữ tử coi như trân bảo trân quý, thái tử phi của chúng ta có điểm
gì thua?! Thật thật đúng là bực mà!”
Lệ từ khóe mắt của Mộ Dung Phong từ từ chảy ra, ở đây người hầu đối với nàng
còn tốt hơn Tư Mã Nhuệ đối với nàng, thử hỏi làm sao nàng có thể đem trái tim
của mình trao cho một người lãnh khốc như vậy. Tự