Polaroid
Xấu Nữ Đến Khiến Họa Thủy Yêu

Xấu Nữ Đến Khiến Họa Thủy Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211565

Bình chọn: 9.00/10/1156 lượt.

t hai

người.

Chuyển hướng về phía đám đại thần cùng

sứ giả Phượng hiên bị Phượng trọng nam ở giữa biết võ ngăn lại, nhưng

mà, tất cả dường như là nằm trong dự liệu, người thay đổi, nguyên bản có thể đào tẩu theo hướng khác nhưng Phượng hiên đi về bên này là cố ý .

Phượng hiên đang cười, giống như năm đó

khi biết muội tử trở thành lễ vật bị đưa vào trong cung vậy, cười làm

cho Phượng trọng nam trong lòng rụt rè “Đắc tội với ta luôn phải trả giá thật nhiều !” Lúc đối mặt chống lại Phượng Trọng Nam Phượng hiên chỉ

nói một câu này.

Sau khi nhanh chóng qua mấy chiêu, chủ ý ban đầu là không ham chiến Phượng hiên lại vung tay lên có dụng tâm

khác mà nở nụ cười, đối cứng tay trái với Phượng trọng nam chạm nhau một chưởng, sau khi đẩy ông ta lùi vài bước, nói nhẹ với Cốc Nhược Vũ trong lòng một câu “Nín thở” , trong tay lập tức bắn ra một viên đạn màu tím, “Oanh” , viên đạn kia tản ra.

Sương khói màu tím lượn lờ.

Không biết là ai hô lên một tiếng “Có

độc”, Ngự Lâm quân không có việc gì, nhưng bộ dạng của chúng thần cùng

đám sứ giả lại không đúng, đều cảm thấy trúng độc, mà Phượng trọng nam

đang một chưởng ngăn chặn Phượng thì cảm thấy tay trái bị đâm một cái,

sau đó cảm thấy tê dại, nhìn thấy, bàn tay kia đã biến thành màu đen.

Phượng Trọng Nam muốn bức độc ra, nhưng bởi vì lại trúng độc sương khói

màu tím kia, vận khí không thuận, đành phải điểm đại huyệt trên cánh tay trái, muốn ngăn cản độc tố khuếch tán, nhưng mà vẫn vô dụng, bởi vì độc tố kia đã nhanh chóng khuếch tán, Phượng trọng nam vung ống tay áo bên

trái đã biến thành màu đen lên, không có biện pháp ông ta đành đoạt lấy

kiếm của Ngự Lâm quân bên cạnh chém xuống cánh tay trái của mình, hmáu

phun ra, đau đớn làm cho ông ta kêu thảm một tiếng, cố nén mới không bất tỉnh.

Chúng thần cùng với đám sứ giả trúng độc làm cho Ngự Lâm Quân đuổi giết Phượng hiên cùng Cốc Nhược Vũ sinh ra

hỗn loạn, thừa dịp loạn ở bên trong, Phượng hiên mang theo Cốc Nhược Vũ

cùng nhau nhảy xuống, chui vào trong ngõ hẻm rắc rối gần ngã tư phía

đông, rồi không thấy bóng dáng nữa.

Vừa vào bên trong, Phượng hiên đã đem

Cốc Nhược Vũ đặt xuống dưới ôm đi, nhìn thấy hô hấp của nàng còn bình

thường, vội nói tốt lắm, trong lòng cảm thấy nương tử thân ái ngoan

ngoãn nín thở, đôi mắt to tròn mở to, bộ dáng thật đáng yêu, nhịn không

được ở trên môi nhỏ nhắn đang mím của nàng hôn một cái.

Tiếp theo, Phượng hiên ôm Cốc Nhược Vũ ở trong hẻm chạy đi, thấy quan binh bị bỏ rơi, liền đi theo mục đích của

hắn nhanh chóng bỏ chạy.

“Đây là nơi nào?” Cốc Nhược Vũ đứng trên mặt đất nhìn Phượng hiên châm cây đuốc trong tay, nhìn nhìn lại lối đi, nghĩ đến vừa rồi Phượng hiên thần kỳ ở trên bãi tha ma bí mật chuyển

dời một tấm bia đá sang chỗ khác, xuất hiện một lối đi, sau khi cùng

nàng đi vào, liền đóng lại.

“Đây là mật đạo thông ra bên ngoài Kiền

Đô.” Phượng hiên một tay cầm cây đuốc, tay kia thì đem lương khô không

biết lấy từ nơi nào đưa cho Cốc Nhược Vũ, sau đó lại nắm tay của Cốc

Nhược Vũ , dẫn nàng đi.

“Đợi một chút, Hiên, đứa nhỏ!” Vừa nghe

là phải ra khỏi Kiền Đô, Cốc Nhược Vũ lập tức nghĩ đến hai hài tử của

nàng, vội vàng kéo Phượng hiên ngừng lại.

“Lượng nhi không có việc gì, có Tiêu ở

bên cạnh con, “Phượng hiên thấy Cốc Nhược Vũ mở miệng, giống như biết

nàng muốn nói gì, lại tiếp tục nói, “Hài tử kia cũng không có việc gì,

Địch mang theo con. Cha mẹ bọn họ không có việc gì, trong Kiền đô không

có ai biết quan hệ giữa chúng ta, cho dù biết, cũng không biết là bao

lâu về sau rồi, đến lúc đó, bọn họ đã sớm gặp chúng ta.” Sau khi châm

cây đuốc, hắn liền nhìn thấy ám hiệu đặc biệt của Cung thị sau khi chia

nhau tiến vào mật đạo đã nói Phượng Tiêu cùng Phượng địch lưu lại, cho

nên mới biết chuyện của hai hài tử.

Vừa nghe hắn nói như vậy, Cốc Nhược Vũ chợt cảm thấy yên tâm.

“Lại là một đứa con trai, đúng không?” Phượng hiên kéo Cốc Nhược Vũ vào trong ngực của mình, nhẹ giọng hỏi.

“Đúng, thiếp chỉ được nhìn con một cái!” Nghĩ đến chuyện chỉ có thể được gặp mặt hài tử, Cốc Nhược Vũ hai mắt đẫm lệ rưng rưng.

“Vất vả cho nàng, thật xin lỗi, ta lại

không ở bên cạnh nàng!” Đối với chuyện lúc hai đứa nhỏ sinh ra hắn lại

không ở bên người Cốc Nhược Vũ, Phượng hiên rất áy náy để ý.

“Không, không có gì.” Cốc Nhược Vũ được

Phượng hiên bao bọc, ngửa đầu lên nhìn hắn, sau đó lắc lắc đầu, lại đem

đầu vùi vào trong ngực hắn, may mắn bình thường thân thể nàng được Hồng

Hi Nghiêu điều dưỡng rất khá, cho nên mới sinh đứa nhỏ trong lúc chạy

loạn thế này cũng không có việc gì.

Phượng hiên không nói nữa, khẽ hôn trên

tóc của nàng một chút, hai người lẳng lặng đứng yên trong chốc lát, rồi

mới cử động cơ thể.

Thời gian sau đó, mặc kệ Kiền Đô vì hai

người mà náo loạn thành cái gì, đôi vợ chồng ân ái này theo mật đạo đi

ra bên ngoài Kiền Đô, gặm chút lương khô, vừa đi vừa nói.

Cốc Nhược Vũ tò mò hỏi Phượng hiên làm

sao mà biết chỗ mật đạo này. Nói về sự tồn tại của mật đạo, Phượng hiên

không muốn nói Nguyệt gia là phúc tinh của hắn. Năm đó Phượng Vũ trở

thành