i của hắn", cô ấy quay sang tôi và hỏi, "Sao, Rachel,
cậu thấy đàn ông ở New York thế nào? Bọn họ có tệ hại khủng khiếp như đàn ông
Anh không?"
"Thế à,
cảm ơn nhé cô em," Martin giả vờ nói nghiêm chỉnh.
Tôi mỉm cười
với Martin rồi quay lại Phoebe. "Cũng còn tùy... có nhiều loại người
lắm," tôi nói. Tôi chưa từng suy nghĩ điều đó theo kiểu chung chung là
"đàn ông Mỹ". Tôi chỉ biết có mỗi đàn ông ở New York mà thôi.
"Bây giờ
cậu có đang cặp kè với anh chàng nào không?" cô ấy hỏi, rồi ngửa mặt, phả
khói thuốc lên trần nhà.
"Ừm. Cũng
không hẳn là vậy. Không đâu. Mình... chẳng có ai cả."
Ethan và tôi
liếc nhìn nhau. Phoebe biết ngay. "Sao thế? Ở
đây có chuyện gì rồi. Mình biết mà."
Martin thôi không còn khoanh tay
nữa, xua làn khói thuốc trước mặt và chờ đợi. Phoebe lấy tay làm một cử chỉ như
muốn nói: thôi mà, kể hết ra đi.
"Không có
gì đâu," tôi nói. "Chẳng đáng bàn đến làm gì, thật đấy."
"Kể cho họ nghe đi," Ethan
bảo.
Vậy là tôi
không còn sự lựa chọn nào khác, bởi lẽ Ethan vừa tuyên bố rằng: thực sự là có
chuyện.
Tôi không muốn
mọi người khó chịu khi phải nghe một loạt những câu "không có gì
đâu", "kể đi", "không có thật mà", "thôi nào, kể
đi chứ", và Phoebe có vẻ không phải kiểu người thích nghe một tràng những
câu khoái thác. Cô ấy giống với Hillary – Hillary rất thích nói câu:
"Không nói thì cậu nhắc đến điều đó để làm gì?" Chỉ có điều, trong
trường hợp này thì Ethan là người khơi mào ra. Dù thế nào thì tôi cũng không
thoát được nữa rồi, vậy là đành nói, "Mùa hè này mình đã hẹn hò với một
anh chàng, anh ta sắp cưới, chỉ khoảng chưa đầy hai tuần nữa thôi. Mình đã
tưởng anh ta sẽ hủy đám cưới. Nhưng không. Vậy là giờ mình thế này đây. Lại đơn
độc thêm một lần nữa." Tôi kể c chuyện của mình mà không chút cảm xúc,
điều này khiến tôi cảm thấy tự hào. Tôi đang có tiến triển tốt đây.
Phoebe nói,
"Thường thì người ta toàn để đến lúc kết hôn rồi mới đi ngoại tình. Tên
này có lợi thế ngay từ trước khi cưới nhỉ?... Vợ tương lai của anh ta thế nào?
Cậu có biết cô ta không?"
"Có. Cũng
có thể nói như vậy."
"Một mụ
đàn bà khốn khiếp, đúng không?" Phoebe
hỏi để an ủi tôi.
Martin e hèm và
xua khói thuốc của Phoebe đi. "Có thể Rachel không muốn nói đến chuyện
này. Chúng ta đã nghĩ đến điều đó chưa?"
"Chưa, ta
chưa nghĩ," Phoebe đáp rồi nói với tôi, "Cậu có phiền nếu nói về
chuyện này không?"
"Không.
Không phiền đâu," tôi nói. Đó là sự thật.
"Vậy, đứa
con gái anh ta sắp cưới đó – sao cậu lại quen cô ta?"
"Ừm...
" tôi nói. "Bọn mình biết nhau từ lâu."
Ethan nói thẳng
luôn. "Tóm lại thì Rachel là phù dâu chính." Cậu ấy vỗ nhẹ vào lưng
tôi rồi đặt tay lên vai tôi như kiểu để chúc mừng. Rõ ràng cậu ấy thích thú khi
nói cho các bạn nghe chi tiết đắt giá trong cuộc nói chuyện phiếm xuyên lục địa
này.
Phoebe không
lấy làm gì sốc trước điều này. Tôi tin chắc cô ấy từng chứng kiến chuyện còn tệ
hơn ấy chứ. "Đúng là rắc rối," cô ấy nói, tỏ vẻ thông cảm.
"Nhưng giờ
thì chuyện đó qua rồi," tôi nói. "Mình đã nói hết tình cảm trong
lòng. Mình bảo anh ta hủy đám cưới đi. Và anh ấy chọn cô ta. Chuyện là thế
đấy." Tôi cố gắng che giấu một thực tế rằng mình là người bị bỏ rơi; tôi
nghĩ mình đang làm điều đó rất tốt.
"Cậu ấy
vượt qua chuyện đó một cách thật thần kỳ," Ethan nói.
"Đúng vậy.
Trông cậu chẳng có vẻ gì là khổ sở," Phoebe nói. "Nhìcó ai nghĩ được
là chuyện như thế lại xảy ra cơ chứ."
"Chẳng lẽ
cậu ấy nên ngồi khóc cạnh cốc bia Carling chắc?" Martin hỏi Phoebe.
"Là mình
thì sẽ thế. Còn nhớ Oscar không?"
Ethan rên lên,
còn Martin thì nhăn mặt. Rõ ràng bọn họ còn nhớ Oscar rồi.
Sau đó Ethan
nói với hai người bạn rằng cậu ấy nghĩ tôi không nên đi dự đám cưới. Phoebe
muốn biết thêm về cô dâu, thế là Ethan kể tóm tắt về Darcy, trong đó có một vài
chi tiết liên quan đến tình bạn của chúng tôi. Thậm chí cậu ấy còn nói qua về
chuyện Notre Dame nữa. Khi ai đó hỏi trực tiếp thì tôi mới trả lời, còn không
tôi chỉ ngồi nghe ba người bọn họ nói về chuyện buồn của mình cứ như thể tôi
không có mặt ở đó vậy. Thật là thú vị khi nghe Martin và Phoebe nhắc đến tên
của Dex với Darcy và phân tích tính cách hai người đó bằng giọng Anh. Những
người họ chưa từng gặp mặt và có lẽ sẽ chẳng bao giờ gặp. Bằng cách nào đó,
việc này giúp tôi nhìn nhận mọi chuyện một cách sáng suốt nhất. Gần như là vậy.
"Cậu đừng
đến với anh ta làm gì," Phoebe nói.
"Mình cũng
bảo cậu ấy y như thế," Ethan nói.
Martin thì bảo
rằng biết đâu anh ta vẫn sẽ hủy đám cưới.
"Không
đâu," tôi nói. "Vào buổi tối trước khi mình đi, anh ấy đến chỗ mình
và nói với mình rất chắc chắn. Anh ấy sẽ kết hôn."
"Ít nhất
thì anh ta cũng nói thẳng thắn với cậu," Martin nói.
"Ít nhất
là như vậy," tôi đáp, thầm nghĩ rằng điều đó cũng tốt. Nếu không tôi sẽ
tràn ngập hy vọng trong suốt chuyến đi này. Ở một giới hạn nào đó thì tôi phải
cảm ơn Dex vì đã trực tiếp nói thẳng với tôi.
Đột nhiên
Phoebe nảy ra một ý tưởng hoang đường. James, bạn cô ấy vừa mới chia tay người
yêu, và anh ta thích phụ nữ Mỹ lắ
